Ở vị trí cửa lớn còn có một cái bàn gỗ, chỗ đó có một vị lão giả tóc trắng xoá.
Người này nhìn qua sinh cơ yếu ớt, pháp lực lại đến Trúc Cơ đại viên mãn.
Không hổ là Thanh Mộc Tông, vẫn còn có chút nội tình.
Nhưng ta đang kiếm miếng cơm ăn, nghĩ những thứ này làm gì chứ?
Phương Tịch đi đến trước mặt người này, chắp tay thi lễ:
- Tham kiến Thủ Các trưởng lão!
- Ừm? Khách khanh mới tới?
Lão đầu mở mắt ra, quét nhìn Phương Tịch một chút lại chậm rãi nhắm lại, thuận miệng hỏi:
- Dựa theo quy củ, tu sĩ Trúc Cơ mới nhập môn có thể miễn phí chọn một môn công pháp hoặc bí thuật, lựa chọn của ngươi là gì?
- Phù Ngọc Bí Lục!
Phương Tịch nói ra lựa chọn của mình.
Lão đầu lại mở to mắt, tỉ mỉ đánh giá Phương Tịch vài lần:
- Người trẻ tuổi... Thật là có dã tâm... Ngươi muốn nghiên cứu Ngọc Phù Thuật của tu sĩ Thượng Cổ?
Phù Triện Đạo, lưu hành ở thời điểm cấp một cấp hai cũng dễ dàng rơi vào tay, tốn hao cũng nhỏ.
Nhưng đến cấp ba, động một tí cần linh mộc cấp ba cùng vật liệu lá bùa khối da của Yêu Vương, tiêu hao vô cùng kinh khủng.
Toàn bộ ba nước, trước mắt công nhận cũng chỉ có một vị Phù Sư cấp ba Phương lão tổ.
Nhưng nghe đồn ở thời đại Thượng Cổ, cổ tu sĩ bọn họ chế tác phù triện cũng không phải là lấy trang giấy mà là lấy đồ vật chế tạo kim ngọc, chế tác thành Kim Ngọc Phù đặc thù.
Loại phù triện này không chỉ có thể chứa đựng nhiều pháp thuật thậm chí còn có thể thi triển nhiều lần. Theo Phương Tịch thấy thì cũng có chút giống pháp khí Linh khí.
Môn Phù Ngọc Bí Lục đặt ở khu bí thuật cũng không phải là bí thuật phù triệu thời Thượng Cổ mà chỉ viết một loại bí pháp luyện chế Phù ngọc mà thôi.
Về phần nguyên bộ phù triện bí pháp thì không có, chỉ là Thanh Mộc Tông thu tập được tàn thiên mà thôi.
- Tại hạ cũng là một vị Phù Sư, đương nhiên cảm thấy rất hứng thú đối với cái này...
Phương Tịch mỉm cười, đồng thời thở dài trong lòng một tiếng. Nếu như không phải không tìm thấy bí thuật tấm đắc, ai sẽ lựa chọn loại bí thuật chỉ có một nửa này chứ?
- Thôi được... Trúc Cơ của bản tông lựa chọn loại bí thuật nào đều là tự do của người đó.
Thủ Các trưởng lão cười ha ha, từ trong túi trữ vật lấy ra một phần ngọc giản trống không, thần thức lạc ấn trong đó giao cho Phương Tịch:
- Đây là ngọc giản một lần, quan sát một lần xong sẽ tự hủy... Cầm đi đi.
Phương Tịch cầm tới ngọc giản, nhưng lại chưa rời đi mà tò mò nhìn qua vị Thủ các trưởng lão này:
- Công pháp bí thuật trong lòng, trưởng lão hẳn là đều nhớ kỹ chứ?
- Đây là điều đương nhiên... Bản nhân thuở nhỏ lớn lên ở Thanh Mộc Tông, mười tám tuổi đã đảm nhiệm đệ tử thủ vệ, bình sinh thích nhất đọc sách... Đa số các kinh điển trong Tàng Thư, bản thân đều đã nhìn qua.
Lão giả vuốt vuốt sợi râu rất có vài phần vẻ tự đắc:
- Sau này người khác có thể quên danh tự của lão phu, chỉ cần xưng Thư lão, phàm là đệ tử đến đây hỏi thăm công pháp bí thuật, lão phu có thể cho ra ý kiến tương ứng...
Thư lão cười ha ha một tiếng:
- Lão phu thấy ngươi rất không tệ, sau này có thể đến Tàng Kinh Các tìm lão phu...
- Nhất định rồi.
Phương Tịch đi ra khỏi Tàng Kinh Các, khống chế một kiện Linh khí biến mất giữa không trung...
Thúy Trúc Lâm.
Nơi đây có một mảnh rừng trúc, thanh bích như ngọc tản ra linh khí kinh người. Trong rừng trúc thấp thoáng có một ngọn núi nhỏ màu xanh.
Bên trong ngọn núi nhỏ có một tòa động phủ, bên ngoài có Linh Dược Viên to lớn.
Một ngày này, Phương Tịch khống chế Linh khí mà đến, trong trong ngoài ngoài tuần sát một phen, hết sức hài lòng.
- Linh khí cấp ba hạ phẩm, miễn cưỡng đủ dùng... Dù sao Kim Đan tu luyện cũng không phải đột phá đại cảnh giới, thiên tượng cũng sẽ không khoa trương đến hơn mười dặm.
- Huống chi... Tu tiên giả hấp thu linh khí tu luyện mặc dù Trúc Cơ, Kim Đan... Cũng chỉ có thể hấp thu một vòng linh khí quanh người, không có dị tượng... Lại nói, đối với linh khí lưu động trong phương viên trăm dặm giống như trở bàn tay xem văn, cho dù là Chân Quân Nguyên Anh cũng chưa chắc có thể làm được.
Thông qua công pháp mà lão Quỷ đưa cho, Phương Tịch đối với uy năng của Chân Quân Nguyên Anh cũng có lý giải đại khái.
Nó cũng không có năng lực trực tiếp thao túng linh khí thiên địa mà phải trải nghiệm thu nạp linh khí, lại luyện hóa thành pháp lực trong cơ thể sau đó thi triển quá trình pháp thuật...
Có thể trực tiếp thao túng linh lực giữa thiên địa, chỉ sợ chỉ có tu sĩ Hóa Thần mới có thể làm được!
- Huống chi... Lục Thanh chỉ là một Kim Đan...
Thần thức Phương Tịch đảo qua phương viên hai mươi dặm:
- Có thể bố trí một bộ trận pháp... Bao vây Thúy Trúc Lâm này lại.
- Đến lúc đó mặc dù hơi khác thường, nhưng cũng có trận pháp che lấp... Nhưng nhất định phải một sáng một tối, ngoài ra có cấp hai hạ phẩm cũng không tệ rồi... Phù hợp với thân gia hiện tại của ta.