Phương Tịch rơi vào trong động phủ nhìn thấy các công trình tương đối đầy đủ, cảm thấy tương đối hài lòng. Hắn đi vào trong động phủ, trong phòng bế quan.
Ngồi trên bồ đoàn, cảm nhận được linh khí bốn phía nồng nặc, không khỏi lộ ra vẻ mỉm cười, bắt đầu nghiêm chỉnh tu luyện Kết Đan kỳ lần thứ nhất...
Màn đêm thâm trầm.
Bên trong Dưỡng Nguyên Động.
Lục Thanh xếp bằng ngồi trên bồ đoàn, khuôn mặt bình tĩnh chỉ là so với thời điểm tới chúc mừng Phương Tịch lại lộ ra vẻ già nua.
Nhìn thấy một màn này, Tiền lão đạo cùng Phú sư huynh liếc nhau đều có chút lo lắng.
Lão tổ như vậy, chẳng phải là đại biểu Kim Đan pháp lực cũng không thể duy trì ở dung nhan, khoảng cách đại nạn không xa.
Trước hai người còn có một trung niên nhân, trông vô cùng thông minh tháo vát chính là chưởng môn Thanh Mộc Tông Úy Hiên.
- Nói như thế, sau khi lão phu đi, Trúc Cơ viên mãn trong Mộc Quốc không có khả năng có một vị Kết Đan…
Hai con ngươi Lục Thanh nhìn qua mấy vị Trúc Cơ ở đây, cười lạnh nói:
- Nhưng lúc trước Thanh Mộc Tông ta lập nghiệp làm sao đuổi tận giết tuyệt Mộc Nguyên Tông, các ngươi quên rồi sao?
- Huống chi... Các ngươi làm sao có thể xác định trong những tán tu kia không có nhân vật nào như Long Ngư Đảo Chủ?
- Trong tu tiên giới, cũng không phải tư chất ưu việt thì nhất định có thể kéo đến cảnh giới cao hơn. Mà hạng người có tư chất thấp kém cũng chưa chắc không thể đạt được thành tựu lớn... Đáng tiếc, lão phu sắp tọa hóa. Nhưng trước khi tọa hóa tất nhiên sẽ an bài tốt mọi việc, không đến mức để tông môn hủy diệt trong khoảnh khắc...
Lục Thanh nói đến đây thì nhìn về phía Phú sư huynh.
Phú sư huynh vội vàng quỳ xuống:
- Lão tổ... Đệ tử vô năng không thể tóm được Tư Đồ Thanh Thanh, nhưng ta nhìn thấy nàng thi triển bí thuật liều mạng cuối cùng. Hẳn là cách đại nạn không xa, nếu như phục dụng viên Diên Thọ Đan cấp hai thì chắc chắn sẽ xong đời.
- Truyền thừa Ma Đạo của Tư Đồ gia có chút quỷ bí, lại thêm Luyện Thi Đạo... Mặc dù bản tông đã sưu tập được hơn phân nửa, nhưng lại không có được bản chính... Ngược lại có chút đáng tiếc.
Lục Thanh nhàn nhạt đánh giá một câu, từ chối cho ý kiến nói:
- Đứng lên đi... Sau này Thanh Mộc Tông vẫn cần các ngươi chống đỡ...
- Có trận pháp lại thêm lần này tiêu diệt toàn bộ... Thanh Mộc Tông ta có thể đứng vững ở Mộc Quốc trăm năm, vấn đề không lớn...
Úy Hiên trầm giọng nói:
- Chỉ cần không có ngoại địch, thêm trăm năm nưaz Thanh Mộc Tông ta chưa hẳn không có khả năng bồi dưỡng được một vị lão tổ Kết Đan!
- Ngoại địch sao...
Lục Thanh nhìn về phía Di Lăng Cốc, bỗng nhiên vung ra một khối ngọc giản:
- Đây là Nhan lão quỷ sai người đưa tới, các ngươi nhìn xem.
Úy Hiên tiếp nhận xem xét, trên mặt lập tức hiện ra vẻ không thể tin được, lại có chút kinh hỉ.
Sau khi xem xong hắn ném ngọc giản cho đám Phú sư huynh cùng Tiền lão đạo phía sau.
Những Trúc Cơ này vừa nhìn, trong mắt cũng không khỏi tràn đầy vẻ vui mừng:
- Lão tổ, việc này là thật sao? Nhan lão quỷ thật sự nguyện ý thề, sinh thời không còn xâm lấn Mộc Quốc ta?
- Hừ, thật hay không thật, trước khi thọ nguyên của lão phu tiêu hao hết đương nhiên phải đích thân đi xác nhận một phen...
Lục Thanh hừ lạnh một tiếng:
- Mặc dù con đường của hắn vô vọng, nhưng mấy loại U Minh Thệ đặc biệt, tu sĩ Kết Đan chúng ta cũng sẽ bị phản phệ... Lão phu nhớ kỹ phù triện ký kết với U Minh Thệ đặc biệt, trong khố phòng hẳn là còn có một tấm?
- Khởi bẩm lão tổ, đúng là như thế...
Tiền lão đạo vội vàng trả lời.
- Vốn chuẩn bị cho vị Phương lão tổ kia dùng, không nghĩ tới cuối cùng ứng nghiệm dùng trên người Nhan lão quỷ...
Lục Thanh lắc đầu.
Úy Hiên lại tiến lên một bước:
- Chúng ta đơn phương nghị hòa cùng Di Lăng Cốc sẽ ảnh hưởng tới minh ước với Huyền Thiên Tông không?
- Cái này ngươi không cần lo lắng, Nhan lão quỷ cũng gửi thư giải hòa cho Huyền Thiên Tông!
Lục Thanh lắc đầu lại cười lạnh một tiếng:
- Dù sao Nhan lão quỷ cũng đã đến tuổi dưỡng lão, không thể chinh chiến sát phạt nữa... Bây giờ nuốt trọn Vũ Quốc cùng Di Lăng Cốc đã đủ làm mưa làm gió đồng thời thành lập gia tộc... Chỉ như vậy mà đã buông xuống, ngay cả Mộc Quốc miếng thịt béo bở sau khi lão phu tọa hóa cũng không thèm ăn, tâm tính người này quả thực vượt qua dự kiến của lão phu...
- Có lẽ... Ý nghĩa thực sự không nằm ở chỗ này? Mặc dù Di Lăng Cốc tấn công, chúng ta dựa vào trận pháp giữ vững Thanh Mộc Lâm cũng không phải vấn đề gì lớn... Đến lúc đó Việt Quốc phối hợp tác chiến, giết vào trong Vũ Quốc, đại quân bên địch sẽ phải sụp đổ...
Phú sư huynh suy đoán nói.
- Cũng không hẳn... Dù sao trong ba nước còn có một vị tu sĩ Kết Đan, nhưng Nhan lão quỷ lại không nhắc tới…
Lục Thanh bỗng nhiên nói:
- Phương Tịch kia còn giết Thái Thượng trưởng lão của Di Lăng Cốc, thù này không báo Nhan lão quỷ cũng không thể phục chúng... Thôi, chỉ là đấu pháp giữa các tu sĩ cấp cao, đại chiến tu tiên giới sẽ không nổ ra nữa.