Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 659: CHƯƠNG 657: KIM ĐAN TỌA HÓA

Hắn nhìn về phía Tiền lão đạo:

- Hôm nay còn có hai vị Trúc Cơ gia nhập tông môn?

- Đúng vậy một vị tên là Tào Xung Vân, một vị là Thiết Cửu, tư liệu ở đây.

Tiền lão đạo lập tức giao mộc bài tinh huyết, ngọc giản cho Lục Thanh.

- Thời khắc Thanh Mộc Tông bấp bênh lại có Trúc Cơ chủ động gia nhập, hắc hắc...

Lục Thanh cũng không quan tâm kỹ càng tư liệu, dù sao những thứ này đều có thể làm giả.

- Vậy lão tổ... Chúng ta nên làm như thế nào?

Trên mặt Úy Hiên hiện ra một tia sát cơ.

- Nghe ngóng đã rồi hành động... Nếu như mục đích không thuần khiết thì sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ.

Lục Thanh lắc đầu:

- Đối với người ngoại tông có thể khốc liệt một chút, nhưng đối với người của bản tông không có bằng chứng đừng động thủ lung tung, miễn làm người ta thất vọng đau khổ...

- Cẩn thụ giáo!

Một đám Trúc Cơ Úy Hiên khom người, cúi đầu nghe lệnh.

Ba năm sau.

Thúy Trúc Lâm, trong động phủ.

Phương Tịch há mồm phun ra một sợi đan hỏa màu xanh, rơi xuống đáy của lò đan dược trước mặt.

Xung quanh lò đan dược lóe ra đủ loại quang mang, cuối cùng hóa thành mùi thuốc kinh người đang không ngừng lan tràn.

Đáng tiếc, mỗi một loại dị tượng đến bên ngoài phòng luyện đan đều bị từng tầng từng tầng cấm chế trận pháp ngăn cản, không chút tiết ra ngoài.

Hai tay hắn bấm niệm pháp quyết, từng đạo pháp lực không ngừng đánh vào trong lò đan dược.

Thời gian không biết qua bao lâu, mùi thuốc trong đan thất càng nồng đậm hơn.

Từng tia hào quang màu đỏ nhạt tràn ngập, mơ hồ hình thành hình nấm.

- Mở!

Trong mắt Phương Tịch lóe lên tử mang dường như nhìn thấy đan dược trong lò đan thành hình, trực tiếp đánh ra pháp quyết thu đan.

Phù!

Lò đan dược mở ra, từng viên đan dược màu đỏ bay ra, rơi trong tay Phương Tịch.

Bùm bùm!

Hai viên đan dược nổ tung, hóa thành bột phấn đen như mực, lại có hai viên đan dược bề ngoài màu xám đen.

- Một lò dan dược, thành đan mười ba viên, phế đan hai viên, liệt phẩm hai viên... Coi như không tệ nhỉ.

Phương Tịch cất những viên Chu Tử Đan này, trên mặt hiện ra vẻ vui mừng.

Lấy Chu Quả làm chủ vật liệu, pháp lực luyện chế tăng tiến, đan phương luyện chế đan dược Chu Tử Đan là hắn tìm kiếm được từ nội tình của Bạch Trạch Tiên Thành.

Dù sao bây giờ ở tu tiên giới, Chu Quả vô cùng hiếm thấy, tu sĩ bình thường sợ mang ngọc có tội đều trực tiếp ăn sống, lãng phí non nửa dược lực cũng không tiếc.

Nhưng Phương Tịch là Luyện Đan Sư không sợ vấn đề tiết lộ bí mật.

- Dược lực của Chu Tử Đan bá đạo, thích hợp cho tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ tăng tiến pháp lực... Kết Đan sơ kỳ miễn cưỡng cũng có thể sử dụng.

- Cũng may ta có nhiều tài liệu chính, cũng có linh dược phụ trợ dự trữ. Ngay từ đầu luyện hỏng vài lô, nhưng sau đó cũng thuận lợi hơn.

Phương Tịch đi vào phòng bế quan nuốt một viên Chu Tử Đan vẫn còn ấm, bắt đầu nhắm mắt tu luyện.

Trong quá trình vận chuyển Khô Vinh Quyết, quanh người hắn nhị khí xanh vàng giao thế lấp lóe. Linh áp của linh mạch cấp ba cường đại thôn phệ từng tia linh khí vào trong cơ thể, ở trong đan điền hóa thành linh dịch bị Khô Vinh Kim Đan hấp thu.

Từ sâu bên trong, Phương Tịch cảm giác được Khô Vinh Kim Đan của mình dường như lại lớn mạnh hơn một phần, trở nên sáng chói loá mắt.

Chờ đến khi hắn mở hai mắt ra thì thở dài một hơi, trên mặt màu xanh lóe lên.

- Bấm ngón tay tính toán, ta đã bế quan bảy ngày...

- Bây giờ ta một trăm tám mươi chín tuổi, dựa vào động phủ linh mạch cấp ba cùng Ất Mộc Pháp Thân... Hiệu suất hấp thu linh khí kinh người, lại có thêm Chu Tử Đan tương trợ... Trong hai ba mươi năm tất nhiên có thể tu luyện tới Kết Đan sơ kỳ đỉnh phong, thử đột phá Kết Đan trung kỳ!

- Rất tốt... Rất tốt...

Phương Tịch thích cuộc sống sinh hoạt an tĩnh như này, không thích nhân tố ngoài ý muốn.

Chính vì vậy, hắn mới không trốn đến các vùng khác của Nguyên Quốc, dù sao nơi đó ngay cả Chân Quân Nguyên Anh cũng có, quả thực có chút nguy hiểm.

Vẫn là chờ đến ngày sau tu vi có thành tựu, chí ít đến Kết Đan trung hậu kỳ lại thử thăm dò thì tốt hơn.

Huống chi... Bây giờ giết Thái Thượng trưởng lão Di Lăng Cốc, đắc tội Nhan lão quỷ, làm không tốt sẽ lưu lại danh hào cùng chân dung ở Hỗn Nguyên Tông.

Có lẽ Nhan lão quỷ không đến mức giết tới nơi hẻo lánh này, nhưng nếu nhìn thấy ta ở Nguyên Quốc, thuận tiện xuất thủ cũng không chừng...

Nói tóm lại, bên ngoài quá mức nguy hiểm vẫn nên an toàn chút thì hơn.

Chờ mấy chục năm hoặc trên trăm năm, đầu sóng ngọn gió cũng qua đi...

Dù sao thọ nguyên hắn kéo dài, có thể sống quá hai ngàn tuổi!

Nếu có thể hành chết từng tên địch nhân cũng coi như không tệ.

Đây cũng là nguyên nhân Phương Tịch không nguyện ý trắng trợn xuất đầu lộ diện ở Nguyên Quốc.

Có danh hào sẽ có mục tiêu, dễ dàng trở thành bia ngắm.

Trận pháp cấp ba tuy tốt, nhưng Nhan lão quỷ có Phong Linh Thung, còn có thủ đoạn phá trận khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!