Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 661: CHƯƠNG 659: KIM ĐAN TỌA HÓA 3

- Hiền chất tới rồi?

Trịnh Thiết đang ở trong đại sảnh uống rượu ngắm hoa, nhìn thấy Phương Tịch đến lập tức vẫy tay.

- Trịnh thúc...

Phương Tịch hơi chắp tay hành lễ, chú ý tới sau lưng Trịnh Thiết còn có một vị thị nữ rót rượu.

Thị nữ này mặc phục sức đệ tử Thanh Mộc Tông, nhưng tu vi cũng đạt đến Luyện Khí tầng bảy.

Tu luyện trên linh mạch cấp ba quả nhiên tiến bộ thần tốc... Nhìn bề ngoài, tư chất linh căn của nàng khá ổn…

Hắn chậm rãi ngồi xuống cười nói:

- Trịnh thúc hôm nay lại có rượu ngon gì?

- Đây chính là Cửu Linh Hương, ta tốn không ít linh thạch, mới sai người mua được từ Vũ Quốc... Đến, nếm thử!

Trịnh Thiết rót cho Phương Tịch một chén linh tửu, hai người uống một hơi cạn sạch, chợt Trịnh Thiết thở dài:

- Hiền chất một lòng khổ tu là tốt, nhưng cũng nên thường xuyên ra ngoài đi dạo một chút, nhìn đồng đạo... Nghiên cứu thảo luận tâm đắc tu luyện, đối với tu hành cũng rất có lợi.

- Đa tạ Trịnh thúc nhắc nhở, ta chỉ là chưa bao giờ tu luyện trên linh mạch tốt như vậy, có chút quá mức nhập tâm…

Trên mặt Phương Tịch hiện ra vẻ xấu hổ.

Ở trong lòng lại cười thầm:

Từ trước tới nay, đại tông môn đối với tán tu gia nhập đều có tâm lý cảnh giác nhất định...

Cho dù là ngươi, sâu trong nội tâm đối với vị hiền chất Tào Xung Vân này cũng chưa chắc không có một tia hoài nghi.

Nhưng ta rất thẳng thắn, cần biết gian tế gián điệp bái nhập tông môn hoặc là kết giao hảo hữu, thám thính tin tức... Hoặc là trăm phương ngàn kế luồn cúi nội bộ, giành cơ mật... Ta lại làm trái ngược, không kết giao, không nghe ngóng chỉ một lòng tu luyện...

Đồng thời, lâu ngày mới rõ lòng người, ta có thể diễn ba năm, còn có thể tiếp tục diễn ba mươi năm, ba trăm năm... Ách, ba trăm năm coi như xong đời rồi...

- Đến lúc đó, còn cần cảnh giác nữa hả?

- San Nhi, còn không rót rượu cho Tào sư thúc?

Lúc này, Trịnh Thiết lại để cho nữ đệ tử phía sau rót rượu cho Phương Tịch.

Nàng có ngũ quan thanh tú, mang theo một loại khí khái hào hùng bừng bừng, tiến lên cung kính rót rượu cho, miệng nói Tào sư thúc.

- Ha ha... Nàng cũng coi như thân tộc phương xa của ta, linh căn thấp kém, nể mặt mũi của ta mới bái nhập tông môn... Bây giờ đang cần điểm cống hiến tông môn, hiền chất, dược viên Thúy Trúc Lâm rộng rãi không biết có thiếu người quản lý không?

Trịnh Thiết cười tủm tỉm hỏi.

- Ta đang cần người đây, Trịnh San đúng không? Ngày mai đến Thúy Trúc Lâm nghe lệnh…

Lông mày Phương Tịch nhíu lại, một lời đáp ứng.

Thật sự hắn đang cần mấy người làm việc nặng, đồng thời loại đệ tử cống hiến đều do Thứ Vụ Điện cấp cho, bình thường chỉ xây nhà ở Thúy Trúc Lâm là được, cũng sẽ không tiến nhập động phủ quấy rầy.

Dù sao, ta cũng thiết lập nhân vật là khổ tu, không phải phong lưu công tử...

- Đa tạ Tào sư thúc!

Trịnh San thi lễ một cái, khuôn mặt vui vẻ.

Có thể làm việc cho Trúc Cơ sư thúc, cống hiến tông môn đương nhiên không thấp, đồng thời còn có thể có xát linh mạch cấp ba.

Phải biết, nàng là đệ tử ngoại môn bình thường, linh khí động phủ kém xa tít tắp Thúy Trúc Lâm, sớm đã cảm thấy tu vi tiến triển chậm chạp.

Lần này cũng nhờ có Trịnh Thiết mới có cơ duyên như vậy!

Ngay khi Trịnh Thiết còn muốn nói gì, một tiếng chuông hùng hậu bỗng nhiên vang lên bên tai hai người.

Coong!

Đang đang!

Chuông này liên tiếp gõ mười ba vang, chấn động toàn bộ Thanh Mộc Lâm.

- Đây... Đây là…

Trong lòng Phương Tịch thầm than, trên mặt lại lộ vẻ quá sợ hãi.

- Thanh Mộc Chung vang lên mười ba tiếng, đây là... Thanh lão tổ... Tọa hóa...

Sắc mặt Trịnh Thiết trắng bệch, vô ý thức lầm bầm, Trịnh San bên cạnh hồn bay phách lạc.

Mặc dù sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng Lục Thanh tọa hóa đại biểu bầu trời Thanh Mộc Tông... Sập rồi.

Dưỡng Nguyên Động.

- Ô hô ai tai... Lục lão tổ hồn về Thái Hư rời khỏi tông môn... Phàm là đệ tử tông môn đều đau lòng không xiết…

Phương Tịch nhìn qua Úy Hiên đứng ở nơi đó thao thao bất tuyệt, cảm xúc trong lòng cũng hết sức phức tạp.

Mặc dù sớm đã có đoán trước... Nhưng vì sao nội tâm ta không chút dao động, thậm chí cảm thấy hơi buồn cười nhỉ?

Nhìn chung thì Kim Đan ở ba nước ta đây đưa tiễn vị thứ ba rồi... Khương lão quỷ, Bạch Phong chân nhân, bây giờ lại là Lục Thanh lão tổ... Ừm, không tính phế vật Kim Đan Di Lăng Cốc kia... Vẫn chỉ là Trúc Cơ Bảo Bảo.

Sống được lâu kiến thức nhiều, thời đại của lão tổ Kim Đan đời trước kết thúc rồi?

Lục Thanh vừa chết,Thanh Mộc Tông càng không ai có thể ngăn cản ta...

Vở kịch trong lòng hắn vô cùng phong phú, ngoài mặt vẫn đâu ra đấy đi theo các Trúc Cơ Trịnh Thiết hoàn thành lễ nghi mai táng đưa tiễn Lục Thanh.

Cuối cùng thì Úy Hiên kết luận:

- Lục lão tổ trấn thủ tông môn, nhiều lần lập chiến công cho Thanh Mộc Tông ta, tiêu diệt đại địch... Cuối cùng một năm trước, Thanh Mộc Tông ta cùng Di Lăng Cốc ký kết hiệp nghị hòa bình bức bách Nhan lão quỷ lập lời thề, sinh thời không còn xâm lấn Thanh Mộc Tông!

Người này là tu vi Trúc Cơ viên mãn, thanh âm xa xa truyền đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!