- Cái gì?
- Đã ký kết khế ước ngưng chiến?
- Quá tốt rồi!
Phương Tịch bỗng nhiên cảm giác, sĩ khí vốn sa sút sau tin tức Lục lão tổ tọa hóa, nháy mắt tăng tiến!
Thanh Mộc Tông... Thế mà giấu diếm ta... Tốt lắm, ai bảo ta là kẻ ngoại lai chứ?
Lúc này lan truyền tin tức ra, thông cáo cho toàn tông cùng Mộc Quốc, cũng là vì ổn định lòng người?
Xem ra... Ta quả nhiên không phải nhân vật chính... Nhân vật chính trong những quyển tiểu thuyết kia, đi đến nơi nào nơi đó sẽ xảy ra chuyện, không phải gặp hoạ thì chính là bộc phát chiến loạn... Tục xưng đi đâu chết đó.
Làm sao đến lượt ta, ta đến Thanh Mộc Tông mà Thanh Mộc Tông lại hòa bình chứ?
Trong lòng Phương Tịch cảm khái, trên mặt vẫn lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, ngẩng đầu thấy được ánh mắt cổ vũ cùng khẳng định của Trịnh Thiết.
Tu tiên giả không nặng lễ nghi phiền phức, các vị Trúc Cơ tế bái linh vị Lục lão tổ xong thì đường ai nấy đi.
Lúc này, một tia ô quang bỗng nhiên tới gần, hiện ra trong đám tu sĩ, lại là Thiết Cửu.
- Tào đạo hữu... Công pháp của ngươi tiến triển như thế nào rồi?
Thiết Cửu cố gắng gạt ra dáng vẻ tươi cười, đáng tiếc ngay cả vết đao trên mặt cũng có vẻ hơi cứng ngắc.
- Có động phủ linh mạch cấp ba trợ lực, coi như không tệ..
Phương Tịch lộ ra dáng tươi cười bắt chuyện vài câu với Thiết Cửu.
Thiết Cửu rời đi, nhìn bóng lưng của hắn vẻ mặt Phương Tịch như có điều suy nghĩ:
- Người này đại khái cũng cảm nhận được có chuyện không đúng, muốn đến tìm kiếm đồng minh…
Hắn cũng không trách thượng tầng tông môn đối đãi khác biệt, dù sao cũng chỉ là chuyện không quan trọng.
Người làm công cơm khô hồn, chỉ cần có động phủ linh mạch, còn lại đều có thể phớt lờ.
Nghĩ như vậy, Phương Tịch lại trở lại động phủ của Trịnh Thiết nghe ngóng tin tức.
Dù sao phát sinh chuyện lớn như thế mà trở lại tiếp tục bế quan có vẻ không bình thường.
- Hiền chất à... Việc này, ta cũng vừa mới biết được.
Trịnh Thiết nhìn thấy Phương Tịch, thở dài.
- Vô luận như thế nào, chung quy cũng là chuyện tốt... Ta thực sự sợ sau khi Thanh lão tổ tọa hóa Di Lăng Cốc sẽ đánh tới cửa.
Phương Tịch lại lộ ra vẻ may mắn:
- Đến lúc đó sinh linh đồ thán, nếu ta hay là tán tu cũng sẽ chết càng nhanh...
- Ánh mắt của hiền chất quả thực biết nhìn xa trông rộng…
Trịnh Thiết gật đầu, khích lệ nói:
- Ngươi gia nhập bản tông vào thời điểm bấp bênh đủ thấy lòng trung thành, hoàn toàn khác biệt với kẻ đến sau. Chưởng môn có phân phó, đối với hạch tâm Trúc Cơ của tông môn thì phải đối xử như nhau!
- Đa tạ Trịnh thúc...
Phương Tịch lập tức cảm tạ lại hỏi hỏi tin tức khác, ví dụ như Huyền Thiên Tông bên kia.
- Ngươi đoán không sai, Huyền Thiên Tông cũng ký kết minh ước. Bây giờ tu tiên giới ba nước, xem như hoàn toàn hòa bình...
Trịnh Thiết vô cùng cảm khái.
Dù sao chuyện tu tiên giới đại chiến hắn cũng không nguyện ý đụng phải.
- Thanh lão tổ công đức vô lượng... Nhớ tới lúc trước cùng Thiết Cửu tiếp lão tổ, lão tổ âm dung tiếu mạo bây giờ lại...
Phương Tịch cảm khái một tiếng, đồng thời trong lòng thì im lặng:
Tu tiên giới ba nước khôi phục hòa bình... Nếu ta còn ở Vạn Đảo Hồ sẽ trở thành vật chướng mắt...
Chờ một chút... Thì ra ta đã chạy? Vậy không sao rồi?
- Haizzz, Thanh lão Tổ Tiên đi rồi... Mặc dù không có ngoại địch, tương lai Thanh Mộc Quốc cũng sẽ không yên bình…
Trịnh Thiết lo lắng.
Bây giờ mặc dù Thanh Mộc Tông có linh mạch cấp ba, trận pháp, tu sĩ Trúc Cơ bất luận thực lực hay là số lượng cũng đứng đầu Mộc Quốc, nhưng hắn không mảy may có cảm giác an tâm.
Không có tu sĩ Kết Đan là không có lực lượng!
Mặc dù Lục Thanh lão tổ trước khi thăng tiên đã sắp xếp xong xuôi hết thảy, nhưng càng an bài kế hoạch tinh vi, càng dễ dàng xuất hiện sơ hở, sau đó dẫn đến mắt xích sụp đổ!
Hắn nhìn về phía Phương Tịch, dặn dò:
- Thời gian tông môn cho Trúc Cơ mới nhập còn có bảy năm, bảy năm sau, con đường của Tiền lão đạo Thứ Vụ Điện ngươi cần phải đi cho tốt... Tu sĩ chúng ta mặc dù coi trọng trường sinh tiêu dao, thời điểm quan trọng cũng không thể thiếu thủ đoạn hộ đạo. Pháp thuật Trúc Cơ kỳ cùng thủ đoạn Linh khí cũng không thể kém cỏi...
- Yên tâm, ta biết.
Phương Tịch lộ ra một dáng vẻ tươi cười cởi mở.
...
Bảy năm sau.
Trong động phủ Thúy Trúc Lâm.
Bóng người lóe lên, thân hình Phương Tịch xuất hiện từ trong hư vô sờ lên trữ vật giới chỉ trên tay, trên mặt hiện ra mỉm cười.
Lần này hắn dành thời gian đi một chuyến đến Tàn Phiến thế giới, hóa thân Vu Vương thần bí thu hoạch được không ít tài nguyên.
Trong đó quan trọng nhất chính là một ít linh mộc cấp ba, hoàn toàn có thể dùng đến chế tác các loại lá bùa cao cấp.
Về phần môn bí thuật chế tác Phù ngọc? Phương Tịch lĩnh hội một phen, luyện chế ra hai khối ngọc phù Thượng Cổ. Sau đó thử mấy lần, phát hiện thủ pháp chế phù thông thường căn bản không có cách nào lưu lại vết tích trên đó, cũng chỉ có thể phong tồn trước.