Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 666: CHƯƠNG 664: THIẾT CỬU 3

Trịnh Thiết hung hăng một quyền nện ở trên mặt bàn:

- Nói hay lắm, nói hay lắm... Ta luôn luôn cho rằng hiền chất ngươi một lòng bế quan, không thông tục vụ không nghĩ tới tuệ tại tâm... Ngươi nói Thanh Mộc Tông ta cơ nghiệp gần ngàn năm, làm sao lại biến thành bộ dáng này?

Hốc mắt ửng đỏ dường như thật sự có tình cảm với tông môn này.

Thật ra cũng rất đơn giản, tông môn tu tiên giới chính là quân phiệt... Lấy thực lực vi tôn, trong tông môn thiếu khuyết người giải quyết sự vụ, quả thật như rắn mất đầu, đương nhiên là loạn...

Cũng may dựa vào trận pháp cùng nội tình còn có thể tiếp tục chống đỡ mười năm đủ để ta tu hành...

Phương Tịch lại hàn huyên hai câu, Trịnh Thiết bỗng nhiên nói:

- Lần này bản tôn truy tra gian tế, Thiết Cửu kia rất có hiềm nghi... Người này cũng là chiến tu Hình Đường, lần này đi theo cùng chấp hành nhiệm vụ kết quả lại mất tích, sống không thấy người chết không thấy xác... Phú sư huynh cũng vì chuyện này mà bị liên lụy, cũng may hiền chất không lui tới nhiều.

Đi ra khỏi động phủ của Trịnh Thiết, ánh mắt Phương Tịch khẽ nhúc nhích.

- Thiết Cửu chính là gian tế? Thật sự có chút khả năng...

- Nhưng người này chạy trốn rồi, đám đại trưởng lão của Hình Đường chết hết rồi sao. Chẳng phải nói động phủ cấp ba trung phẩm thậm chí thượng phẩm cũng có thể đi ra ngoài sao?

- Lần này Lục Thanh sớm đã tạo hóa, ở linh mạch hạch tâm ngược lại cũng không có gì không tiện...

- Thanh Mộc Tông cũng nhiều đại khí hơn Âu Dương Chấn, năm đó Bạch Trạch Tiên Thành an bài khách khanh ở nội thành, chỉ có đệ tử mới tu hành tại Bạch Phong Sơn...

- Ừm... Ngược lại cũng có thể luồn cúi một phen, động phủ linh mạch cấp ba trung phẩm, làm sao cũng mạnh hơn hạ phẩm một chút...

- Nhưng lúc này mà kén chọn quá thì sẽ bị kéo xuống nước... Vẫn là chờ đến khi quyết sách của Thanh Mộc Tông thay đổi rồi tính sau...

Thúy Trúc Lâm.

Phương Tịch dừng lại trước động phủ.

- Tham kiến Tào sư thúc...

Trịnh San thi lễ một cái.

- Ừm, ngươi chăm sóc linh dược không tồi, thật dụng tâm...

Phương Tịch động viên một câu, đi vào trong động phủ.

Không bao lâu, Thanh Mộc Tông truyền ra tin tức chưởng môn Úy Hiên thoái vị do một vị đại tu sĩ Trúc Cơ viên mãn Linh Vân Tử đảm nhiệm chức chưởng môn Thanh Mộc Tông.

Linh Vân Tử vừa lên đài đã tuyên bố khai thác sách lược phòng thủ, từ bỏ phường thị không quan trọng rút lui nhân thủ. Điều này dẫn đến Thanh Mộc Tông giảm bớt tổn thất đồng thời nhiệm vụ phù triện của Phương Tịch cũng đã được cắt giảm.

Sau đó, hắn thay đổi động phủ trực tiếp bị Tiền lão đạo phủ định.

Lý do là Linh Vân Tử vừa nhậm chức, không muốn rủi ro... Huống chi, tu sĩ Trúc Cơ đóng giữa các nơi lần lượt được triệu hồi tông. Động phủ linh mạch tốt nhận cũng được chú ý, cạnh tranh kịch liệt.

Tu luyện không kể ngày đêm.

Trong nháy mắt đã mười năm trôi qua...

Tàng Kinh Các.

Một đạo lưu quang bay tới, hóa thành thân ảnh của Phương Tịch.

Pháp lực ba động trên người đã tới Trúc Cơ trung kỳ, lại bởi vì thường xuyên đến đây đọc sách sớm đã quen thuộc với đệ tử canh cổn, không cần đưa mộc bài cũng có thể tiến vào.

Phương Tịch đi tới cửa, bỗng nhiên khẽ giật mình:

- Thủ các trưởng lão đâu?

Chỉ thấy vị trí trước kia Thư lão ngồi biến thành một vị tu sĩ xa lạ râu dài.

- Vị sư đệ này... Lão phu Phó Thanh Thư vốn dĩ đóng giữ Thanh Hoa phường thị. Bây giờ tạm thay Thủ các trưởng lão, về phần Thư lão... Hắn đã tạo hóa tháng trước...

Phó Thanh Thư chắp tay một cái, lễ phép trả lời, trong thần sắc mang theo một tia ảm đạm.

- Thì ra là thế...

Phương Tịch đáp lễ lại, mặt không thay đổi đi vào Tàng Kinh Các bắt đầu đọc sách.

Thông qua lượng phù triện luyện chế, cống hiến trên tay hắn cũng được góp nhặt không ít. Từ trong Tàng Kinh Các đổi ra một ít thư tịch cùng bí thuật hắn cảm thấy hứng thú, khổ tâm nghiên cứu.

Chỉ là hôm nay không hăng hái lắm, sau khi lật xem hai cuốn thư tịch hắn đã vội vàng rời đi.

- Nấm sớm không biết sáng tối, ve sầu chẳng biết xuân thu..

- Tu sĩ của tuổi thọ cũng không giống như…

- Bởi vậy ta mới truy tìm trường sinh thậm chí vĩnh sinh...

Phương Tịch trở lại Thúy Trúc Lâm đã thấy Trịnh San hốc mắt đỏ bừng, canh giữ ở ngoài động phủ.

Nhìn thấy Phương Tịch, lập tức tiến lên:

- Tào sư thúc... Không xong rồi Trịnh sư bá ra ngoài trọng thương trở về…

Bây giờ Thanh Mộc Tông thực tế đã phong bế sơn môn, nhưng luôn có vài người cùng ngoại giới giao lưu.

Ngay cả như vậy, một đám Trúc Cơ ra ngoài cũng vô cùng dè chừng.

Nhưng không ngờ đến thế mà lại gặp phải cướp giết!

- Ta đi xem một chút...

Phương Tịch lập tức lấy Linh khí mang theo Trịnh San đi vào động phủ của Trịnh Thiết.

Trong động phủ, sắc mặt Trịnh Thiết tái nhợt, nhưng tinh thần cũng không tệ lắm đã có thể xuống đất đi lại, dường như vừa mới đưa tiễn một nhóm khách nhân.

- Là hiền chất, mau tới.

Hắn nhìn thấy Phương Tịch, trên mặt lộ ra mấy phần ý cười:

- Ngươi có thể đột phá Trúc Cơ trung kỳ, con đường tương lai có hi vọng, ta rất mừng cho ngươi…

- Trịnh thúc, ngươi…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!