Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 667: CHƯƠNG 665: MA TAI BỘC PHÁT

Thần thức Phương Tịch quét qua, đã biết thương thế người này có chút nghiêm trọng thậm chí tác động đến khí hải đan điền. Ở trong đó lưu lại ám thương khó mà vãn hồi, chỉ sợ tu vi ngày sau khó mà tiến thêm.

- Không phải tu vi không cách nào tiến thêm sao? Chuyện lớn như vậy sao? Trịnh thúc, ta đã sớm gặp bình cảnh, tu vi không cách nào tiến bộ... Chỉ cần không thành Kết Đan, tuổi thọ của tu sĩ Trúc Cơ cũng khoảng hai trăm năm.

Trịnh Thiết an ủi Trịnh San, chỉ là hai đầu lông mày vẫn có chút u ám.

- Trịnh thúc, ngươi gặp phải người nào?

Phương Tịch lập tức hỏi.

- Hiazzz... Cũng trách ta vận khí không tốt, lần này rời núi, vốn chỉ là vì đi mỏ linh thạch. Kết quả là gặp phải Xuân Tam Nương, một trong tứ đại Trúc Cơ thủ hạ của Bùi Phỉ…

Trịnh Thiết lắc đầu:

- May mắn ta có một tấm bảo mệnh độn phù, nếu không cái mạng già này chỉ sợ cũng phải bàn giao...

Từ khi Thanh Mộc Tông phong bế sơn môn, đa số các thủ hạ đi thăm dò đều rút lui cả.

Chỉ có một đám Bùi Phỉ không chút kiêng kỵ mai phục, tàn sát tu sĩ Thanh Mộc Tông...

- Thì ra là thế.

Phương Tịch thở dài.

- Ngươi tuyệt đối đừng nghĩ đến chuyện báo thù cho ta... Nhu Hồng Quyết của Xuân Tam Nương có thể làm người trong lúc bất tri bất giác tiếp chiêu... Đồng thời hung danh của Bùi Phỉ, ngươi cũng biết được một hai phần.

Trịnh Thiết dặn dò.

- Điều này ta đương nhiên biết được...

Phương Tịch lại cùng Trịnh Thiết hàn huyên hai câu rồi mang theo Trịnh San trở về Thúy Trúc Lâm.

Trên đường đi, hắn nhìn thấy Trịnh San vẫn luôn trầm mặc không khỏi mở miệng:

- Tu vi ngươi đã đột phá đến Luyện Khí đại viên mãn, có thể chuẩn bị cho Trúc Cơ?

- Vốn dĩ chuẩn bị một chút điểm cống hiến lại thêm Trịnh sư bá ban cho, hẳn là đủ rồi... Đáng tiếc lần này Thanh Mộc Tông chúng ta phân đến Kim Ngọc Linh Chi, sợ là còn có một phen khó khăn trắc trở.

Trịnh San đắng chát trả lời.

- Ồ?

Phương Tịch lại hỏi, mới biết được do ba tông cùng đảm bảo khai thác bí cảnh, bây giờ lại lần nữa vận chuyển, gần đây còn mở ra một lần.

Thanh Mộc Tông không có lão tổ Kết Đan, nói chuyện cũng không có khí phách bị cắt xén mấy thành linh dược. Nghe nói trưởng lão Luyện Đan Đường thiếu chút nữa bị tức đến thổ huyết.

Nhưng ngay cả như vậy, vô luận Linh Vân Tử hay là người khác đều không thể làm gì.

Mạnh được yếu thua, đây cũng là hiện thực của tu tiên giới!

- Lần này ta trở về, chuẩn bị bế tử quan một năm xâm nhập tu hành một môn bí thuật...

Ánh mắt Phương Tịch lóe lên, mở miệng nói:

- Cho nên đoạn thời gian này ta sẽ đóng động phủ, đóng cửa từ chối tiếp khách.

- Được!

Trịnh San quá quen với chuyện này rồi, dù sao vị Tào sư thúc này chính là người như vậy.

Có đôi khi thậm chí có thể liên tục khổ tu một năm thậm chí mấy năm.

Ở trong Thanh Mộc Tông đều có khổ tu.

- Về phần ngươi... Giao mộc bài thân phận cho ta.

Ánh mắt Phương Tịch lấp lóe lại nhìn Trịnh San một chút, nói:

- Ta sẽ chuyển cho ngươi hai ngàn điểm cống hiến... Lại thêm hai vị chấp sự Trúc Cơ chắc hẳn có thể hối đoái được Trúc Cơ Đan?

- Ừm?

Kinh hỉ tới quá mức đột nhiên khiến cho Trịnh San có chút không kịp phản ứng.

- Đừng quá kinh ngạc, bất luận nói thế nào ngươi cũng là hậu nhân của Trịnh thúc, bây giờ hắn bị trọng thương... Ta cũng phải quan tâm ngươi một chút.

Phương Tịch tự nói trong lòng:

- Cũng coi như báo đáp khoảng thời gian này đã lợi dụng ngươi...

- Đa tạ Tào sư thúc!

Trịnh San kích động đến gương mặt đỏ lên.

Nàng muốn hỏi thẳng Tào sư thúc, nhưng căn bản không có mặt mũi, cũng không đề cập qua việc này.

Không nghĩ tới, đối phương vậy mà chủ động đưa ra.

Trong lúc nhất thời, thậm chí hốc mắt có chút ướt át...

Thúy Trúc Lâm.

Phương Tịch phong bế động phủ, đi vào chỗ sâu nhất trong phòng bế quan.

Đôi mắt chớp động, đột nhiên từ trong trữ vật giới chỉ lấy ra một khối trận bàn.

Nương theo trận bàn kích thích, từng đạo cấm chế cường đại hiển hiện trên vách tường, phong tỏa cả tòa động phủ.

- Trận pháp chuẩn cấp ba... Bây giờ trong Thanh Mộc Tông đã không ai có thể phá.

Phương Tịch thì thào một tiếng, ngồi xếp bằng thần niệm câu thông Chư Thiên Bảo Giám.

- Bây giờ... Lại đến thời điểm đại kiếp Thiên Ma trăm năm một lần của Tàn Phiến thế giới!

- Pháp lực của ta tu luyện đến Kết Đan sơ kỳ đỉnh phong...

- Ngược lại có thể đi thánh địa thành Hắc Niết, ngắt lấy Chu Quả ngàn năm...

Bất kỳ linh dược gì đến tuổi thọ ngàn năm, dược tính sẽ tăng phúc không thể tưởng tượng nổi.

Chu Quả ngàn năm cho dù ăn sống, đối với tu sĩ Kết Đan sơ kỳ mà nói cũng có xác suất nhất định đột phá bình cảnh!

Huống chi, Phương Tịch còn có Ất Mộc Pháp Thân!

Dưới tác dụng của hai thứ này rất có hi vọng đột phá tới Kết Đan trung kỳ!

- Trăm năm ma tai, trên thực tế là sân thí nghiệm mà đại tông Ma Đạo bồi dưỡng đệ tử Trúc Cơ... Đệ tử bị truyền tống tới cơ bản đều là tu vi Trúc Cơ viên mãn.

- Bây giờ ta là Kết Đan sơ kỳ đỉnh phong, có được vài bộ pháp bảo khôi lỗi Kết Đan, phù triện cấp ba cùng trận pháp... Nếu như không dám chiến một trận thì đáng bị chê cười.

Tâm niệm vừa động, Phương Tịch lấy ra một vật chính là Thận Lâu Châu trắng muốt!

Hắn đánh một đạo pháp lực vào trên đó, Thận Lâu Châu lần nữa biến hóa tản ra một cỗ thận khí tinh thuần, bao phủ toàn thân Phương Tịch.

Chờ đến khi thận khí tản ra, nguyên địa chỉ còn lại có một vị Vu Vương tướng mạo âm lãnh lạ lẫm!

- Mấy lần vớt tài nguyên ta đều đánh một thương rồi rời đi... Cũng không bị đuổi bắt... Xem ra ma tông đối với bí cảnh, mặc dù có giám sát, nhưng cũng có giới hạn.

- Nhưng để đảm bảo an toàn, trước tiên vẫn phải đóng vai thành Vu Vương…

Tâm niệm vừa động, Phương Tịch đã đi tới Tàn Phiến thế giới.

Hắn phân biệt phương hướng, thân hình lập tức lăng không bay đến thành Hắc Niết.

Ở trong thành Hắc Niết, không chỉ có Chu Quả ngàn năm mà còn có Nữ Vu Vương Đan Nhã!

- Thôi thôi... Lần trước đã lấy của ngươi không ít thứ, nếu như lần này người tới thực lực không quá mạnh thì ta vẫn có thể bảo đảm cho ngươi một mạng.

Trong độn quang, thần sắc Phương Tịch lạnh lẽo.

Từ khi rời khỏi Phỉ Thúy Đảo đã hơn hai mươi năm hắn chưa từng động thủ!

Nguyên Thủy Ma Môn.

Trên thạch đài to lớn có rất nhiều đệ tử Trúc Cơ đứng đấy.

Những đệ tử này có nam có nữ, từng người khí chất đặc dị có người tà khí um tùm, có người thiên kiều bá mị, còn có người thậm chí mọc sừng trâu, người khoác lân phiến tản ra sát khí kinh người.

Bệ đá này tràn đầy phong cách cổ xưa, phía trên tràn đầy vết khắc pha tạp tạo thành từng triện văn.

Vị trí khuất vắng của bệ đá còn khảm một vòng thạch thượng phẩm.

Ám quang lóe lên, hiện ra hai bóng người một nam một nữ.

Nam tử xuất hiện, khuôn mặt tuấn mỹ cầm trong tay Bạch Cốt Phiên. trên đó dường như có mấy vạn oan hồn gào thét gào thét.

Nữ tử thì tản ra mị lực kinh người đến cực điểm, người khoác sa mỏng hai chân trần trụi, trên móng tay thoa sơn móng tay.

Bên người nàng có một tầng sương mù màu hồng phấn, trong đó lờ mờ có sáu bóng người cao lớn đi theo.

- Bái kiến trưởng lão!

Trên bệ đá đám đệ tử Trúc Cơ cùng hành lễ.

Hai vị này là Thánh Tử cùng Thánh Nữ trăm năm trước của Thánh Môn, không chỉ có thiên tư xuất sắc phi phàm càng tu luyện tuyệt đỉnh công pháp của Thánh Môn. Hôm nay đã sớm là Kết Đan tương lai, ngưng kết Ma Anh cũng có hi vọng.

- Thôi...

Nam tử tuấn mỹ thanh âm như Huyền Băng vạn năm:

- Lần này các ngươi hàng giới ngoại trừ thí luyện còn có một nhiệm vụ!

Hắn lay động Vạn Hồn Phiên, một hồn phách Vu Vương mặt mũi tràn đầy thống khổ bay ra phun ra một làn khói mù, huyễn hóa ra đến một bóng người lại là Đan Nhã!

- Nữ nô này lần trước hàng giới không biết tại sao lại học được công pháp cùng phù triện của ngoại giới. Lần này các ngươi xuống dưới có thể đánh giết nàng ta, cũng điều tra rõ ràng việc này... Ai hoàn thành nhiệm vụ này, coi như lập được một lần đại công!

Nam tử tiếp tục nói.

Mà trên đài những đệ tử Trúc Cơ kia nghe nói ánh mắt lại sáng lên.

Mặc dù trong thí luyện ở tiểu thế giới thu hoạch được linh vật Kết Đan cũng chưa chắc có thể Kết Đan thành công!

Nhưng đại công Thánh Môn khó có được, một lần đại công đủ để mời một vị trưởng lão Nguyên Anh nào đó xuất thủ, thi triển bí thuật dịch kinh tẩy tủy phối hợp linh vật Kết Đan, có thể Kết Đan thành công!

Đồng thời nếu Kết Đan thành công, đại công này cũng có thể hối đoái rất nhiều bí thuật cùng bảo vật của Thánh Môn, giá trị không phải bình thường.

Trong tiểu giới sắp đặt cấm chế cường đại, căn bản không cho phép cấp bốn tồn tại xuất hiện. Bởi vậy mặc dù có chút nguy hiểm, nhưng cũng có thể nằm trong phạm vi tiếp nhận!

- Ha ha... Người này đã nói xong những lời ta cần nói nên ta cũng lười nói thêm gì nữa, lên đường đi!

Thiếu nữ chân trần cười nói tự nhiên, vung tay lên một đạo pháp lực Kết Đan, bành trướng đến cực điểm chui vào trong bệ đá.

Nam tử tuấn mỹ cũng xuất thủ khiến cho bệ đá nổ vang, ánh sáng màu bạc hình thành một cửa lớn truyền tống tất cả đệ tử Trúc Cơ đi qua...

Sau một lát, tiếng vang biến mất, bệ đá vẫn như cũ, chỉ có một vòng linh thạch thượng phẩm hóa thành tro tàn.

Ánh mắt nam tử tuấn mỹ lóe lên, thanh âm băng lãnh truyền ra:

- Vừa rồi sư muội... Dường như đặc biệt chú ý tên đệ tử họ Bạch kia, nếu như ta không nhìn lầm nàng cũng tế luyện Lục Dục Hỗn Thiên Ma?

- Ha ha... Sư huynh mắt sáng như đuốc, Uyển Nhi chẳng qua là để Bạch sư điệt hỗ trợ sưu tập một bộ bảo vật, hẳn là sư huynh cũng có hứng thú?

Sư muội trừng mắt nhìn, khí chất từ vũ mị chuyển thành thanh thuần tựa như Thánh Nữ.

- Trong bí cảnh, đối với ngươi và ta, bảo vật hữu dụng cực ít... Lần trước sư muội mang về một hạt Lục Nhãn Bồ Đề Tử, lần này hẳn là...

Nam tử tuấn mỹ khẽ cười một tiếng, vậy mà chuyển thành thần thức truyền âm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!