Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 683: CHƯƠNG 681: LIỀU MẠNG 2

Trên Sinh Tử Ấn, một hư ảnh Yêu Ma Thụ hiển hiện, tán cây cùng ngọn cây run run, vẩy xuống ra từng đạo hào quang huyền diệu khó giải thích!

Quang huy này vậy mà trực tiếp xuyên thấu thần thông pháp tướng biến thành đại thủ, liên tiếp xuyên thủng các pháp bảo Độc Long Trảo cùng Vạn Hồn Phiên biến thành hào quang phòng ngự, trực tiếp rơi xuống trên người thanh niên tuấn mỹ!

- Đây là...

Thanh niên tuấn mỹ bỗng nhiên có cảm giác đại họa lâm đầu, từ trong ngực lấy ra mấy tấm phù triện bảo mệnh cùng bình ngọc. Nhưng còn chưa chờ hắn sử dụng, lại phát hiện bàn tay trắng nõn tinh tế tỉ mỉ nháy mắt lại bị nếp ngăn che kín.

Từng sợi tóc trắng phiêu tán, cảm giác sinh cơ khủng bố trôi qua hiện lên trong lòng của hắn:

- Đây... Đây là...

Ma quang trong mắt thanh niên tuấn mỹ yếu ớt, dần dần tiêu tán, cả người ngã quỵ xuống.

Mất đi pháp lực vẫn luôn duy trì, Tinh La Kỳ Bàn cũng gào thét một tiếng, quang hoa nội liễm hóa thành một bàn cờ lớn chừng bàn tay cùng Độc Long Trảo, Bạch Cốt Phiên rơi trên thi thể người thanh niên.

- Chín trăm tám mươi mốt năm... Ngươi tiêu hao chín trăm tám mươi mốt năm tuổi thọ của ta…

Phương Tịch thu hồi các loại pháp bảo Sinh Tử Ấn, sắc mặt cũng vô cùng khó coi.

Lần đấu pháp này có thể nói là hắn gặp được địch nhân hung hiểm nhất.

Đối thủ có tu vi, pháp bảo, bí thuật thậm chí kinh nghiệm đấu pháp đều vượt xa hắn.

Nếu không phải Khô Vinh Huyền Quang đủ huyền diệu, bỏ qua tất cả đặc tính phòng ngự. Nếu không hôm nay cũng chỉ có thể chật vật mà chạy trốn, bại lộ bàn tay vàng!

- Ta thật sự không muốn liều mạng với ngươi...

Phương Tịch nhớ lại quá trình vừa rồi thi triển Khô Vinh Huyền Quang, thực sự không phải là trải nghiệm tốt đẹp gì.

Thọ nguyên vụt mất gần ngàn năm hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.

Thậm chí, nếu như không phải thông qua huyền quang cảm ứng phát giác được tuổi thọ người này cách đại nạn chỉ có hơn ba trăm năm, có thể liều chết... Hắn cũng sẽ không lựa chọn thi triển Khô Vinh Huyền Quang, miễn cho mài chết mình.

- Cũng may... Kết quả coi như không tệ.

Phương Tịch không chút do dự nữa hóa thành một cầu vồng màu xanh cuốn gói thi thể thanh niên tuấn mỹ cùng công pháp, phi nước đại trăm dặm chui vào trong đất, sau đó quang mang lóe lên người cũng biến mất.

Nam Hoang tu tiên giới.

- Lần này giết Ma tu Kết Đan ... Lần tiếp theo chính là lão quái Nguyên Anh đặc biệt đến nhòm ngó ta.

- Nhưng không sao cả… Ta từ bỏ bí cảnh kia.

Quang mang lóe lên.

Phương Tịch nhìn qua thi thể thanh niên tuấn mỹ trên mặt đất cùng vài bộ pháp bảo, trên mặt bỗng nhiên hiện ra vẻ vui mừng.

- Lần này cuối cùng còn mò được người này trở về, kiếm được lợi lớn...

- Chậc chậc... Ma tu Kết Đan viên mãn... Thủ đoạn thần thông quả thực sâu không lường được...

- Nhưng mà... Mặc cho ngươi thần thông vô địch, cuối cùng vẫn phải chết!

- Hiazzz... Vốn dĩ thọ nguyên của ta là hai ngàn năm, bây giờ còn lại khoảng một ngàn năm, thật sự tổn thất nặng nề...

- Chỉ có thể dựa vào ngươi để đền bù thôi.

Phương Tịch kẹp ra một hạt giống Yêu Ma Thụ, trong đôi mắt hai màu xanh vàng lưu chuyển nắm chặt thời gian tiến hành sưu hồn thanh niên tuấn mỹ.

Có kinh nghiệm trước đó, hắn cũng không điều tra thần thông công pháp của người này.

Ngay cả như vậy, nương theo thân thể người này hoàn toàn tử vong, hồn phi phách tán... Tin tức Phương Tịch có thể lấy được cũng cực kỳ có hạn.

Dù là như vậy, một đoạn ký ức hiển hiện lên khiến Phương Tịch vô cùng kinh hỉ, thoáng chốc lại mang theo sợ hãi, lúc trắng lúc xanh...

Sau nửa canh giờ, hắn thở dài một hơi, sắc mặt trở nên cực kỳ âm trầm:

- Nguyên Thủy Ma Môn... Oán Hồn Dẫn?

- Tông môn này, thế lực cực kỳ kinh người còn có Hóa Thần tồn tại...

- Cũng may mặc dù cường hoành, nhưng có thể vượt giới đuổi bắt ta hay sao?

- Dựa theo ký ức của Thánh Tử, khu vực tông môn hắn tên là Minh Hoàn giới... Ta chưa từng nghe nói hoặc nhìn thấy trên cổ tịch.

- Ngược lại ở trong giới này, mỗi mấy trăm năm sẽ có tu sĩ phi thăng Địa Tiên giới. Nhưng luận nội tình hay là thực lực đều vượt xa ta bên này...

- Ngay cả như vậy... Cũng phải mau chóng nghĩ cách ma diệt Oán Hồn Dẫn, nếu không cũng không thể hoàn toàn yên tâm được.

Oán Hồn Dẫn!

Từ trong một đoạn ký ức của Thánh Tử, Phương Tịch biết được, đây là một loại pháp thuật mà đại tông Ma Đạo đặc biệt chuẩn bị cho đệ tử.

Hiệu quả là sau khi đệ tử bỏ mình, loại pháp thuật này sẽ quấn quanh trên người hung thủ, lưu lại ấn ký bí ẩn.

Ấn ký này, cho dù thần thức Nguyên Anh ‌cũng khó mà phát hiện, ở trong mắt của một vài cao nhân Ma Đạo trở nên vô cùng rõ ràng.

Trước đó Thánh Tử cũng dựa vào Oán Hồn Dẫn trực tiếp tìm tới mình.

- Đáng tiếc... Trong trí nhớ vụn vặt của người này, chỉ giới thiệu về Oán Hồn Dẫn, cũng không có phương pháp giải trừ... Xác suất lớn là chính hắn cũng không biết.

- Lần này, xem như ta đã đắc tội Nguyên Thủy Ma Môn rồi, không thể trở lại Tàn Phiến thế giới nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!