Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 684: CHƯƠNG 682: SƠN HẢI

- Cũng may, thu hoạch đủ phong phú.

Phương Tịch lầm bầm.

- Cũng không biết Đan Nhã ra sao rồi?

- Đáng tiếc, tất cả những thứ của thế giới kia đã không còn liên quan gì với ta nữa.

Hắn thì thào một tiếng, vội vàng xử lý chiến lợi phẩm một phen rồi nằm xuống ngủ.

Ba ngày sau.

Lúc này Phương Tịch mới đứng dậy cảm giác tinh lực toàn thân dồi dào, quét sạch sành sanh mỏi mệt trước đó. Hắn nghĩ nghĩ, đọc một câu pháp quyết, trước mặt hiện ra một tấm gương.

Trong gương hắn vẫn là một thanh niên tuổi trẻ tuấn tú nhưng thần thức cường đại, mái tóc đen nhánh lại tìm được một sợi tóc bạc.

- Quả nhiên, một lần hao tổn gần ngàn năm thọ nguyên, tàn phá thân thể quá mức?

- Nếu ta không có Ất Mộc Pháp Thân, chỉ sợ lúc này tướng mạo cũng già yếu đi mấy phần rồi.

Phương Tịch tùy ý nhổ sợi tóc bạc, yên lặng vận chuyển huyền công biến thành sợi tóc đen, lúc này mới hài lòng gật đầu.

Sau khi xử lý xong những chuyện này, Phương Tịch mới bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm.

Trong mật thất đóng chặt, Phương Tịch nhìn qua thi thể ma tu và túi trữ vật... Không khỏi hít một hơi thật sâu:

- Thu hoạch lớn, thu hoạch lớn... Thu hoạch lần này cho dù ngay cả lão quái Nguyên Anh nhìn thấy chắc chắn cũng sẽ tranh đoạt với ta nhỉ?

Hắn kiểm tra là thi thể Thánh Tử tuấn mỹ kia trước.

Mặc dù thi thể này đã biến thành dáng vẻ của một vị lão giả tóc trắng nhưng từ màng da và gân cốt của đối phương, Phương Tịch vẫn có thể cảm nhận được sự cứng cỏi và cường đại!

- Có lẽ, người này tu luyện Luyện Thể Thuật, có ‌thể so với Kết Đan hậu kỳ... Còn lợi hại hơn Ma tu Luyện Thể cấp bảy kia.

- Nếu dùng thi thể người này luyện Huyền Hỏa Ma Cương lại có cảm giác chà đạp thi thể quý giá này quá.

Phương Tịch lắc đầu, bắt đầu sưu hồn.

Một khi sưu hồn hắn có thể tránh được một vài cấm chế ác độc và bẫy rập.

Trên thi thể này cũng không có những vật khác, trừ pháp bảo trường bào cấp ba ra, chỉ còn một viên hạt châu màu xanh lớn chừng quả đấm. ‌

- Tìm được rồi... Sơn Hải Châu!

Phương Tịch nhìn Sơn Hải Châu trong tay, chỉ thấy hạt châu toàn thân xanh thẳm, phía trong dường như có chút sương mù.

Mà xuyên qua sương mù có thể nhìn thấy một hòn đảo nhỏ trong đó.

- Sơn Hải Châu... Một vị tông sư Luyện Khí nào đó của Minh Hoàn Giới hao phí trăm năm tâm huyết mới tạo ra Hư Không Bảo. Bên trong là một mảnh không gian, thậm chí có thể chứa đựng tu sĩ, là một tòa động phủ di động... Vật này chính là túi trữ vật của Thánh Tử.

- Người này tính cách âm lãnh cũng không bố trí ma thị, ma bộc ở bên trong, chỉ có một con thằn lằn... Bây giờ cũng đã chết, ngược lại tránh được rất nhiều phiền phức.

Nghĩ nghĩ, Phương Tịch nâng Sơn Hải Châu lên, bắt đầu không ngừng rót pháp lực vào Khô Vinh Quyết.

Bên trong Hư Không Bảo này lạc ấn pháp lực của Thánh Tử, vô cùng cường đại.

Phương Tịch tế luyện ba ngày ba đêm, cuối cùng mới tách được pháp lực lạc ấn của Thánh Tử ra, in dấu ấn ký pháp lực của mình vào bên trong.

- Mở!

Hai tay hắn bấm niệm pháp quyết, đánh một đạo pháp quyết vào trong Sơn Hải Châu.

Sơn Hải Châu trôi nổi ở giữa không trung, xung quanh hạt châu có từng tấm linh văn màu bạc hiện ra, giao thế lấp lóe. Sau đó một tiếng nổ vang, một cánh cửa màu xanh thẳm mở rõ, trong đó còn có vòng xoáy màu bạc chậm rãi chuyển động.

Trong mắt Phương Tịch chớp động tia sáng màu tím, quay đầu nghĩ suy, đột nhiên vỗ túi linh thú.

Thanh Giác Ngư Long Đại Thanh bay ra, nhìn cánh cửa màu lam này, trong mắt cá lộ vẻ mơ hồ.

- Ta nhớ đã cảnh cáo ngươi rồi, nếu ta tấn thăng đến Kết Đan trung kỳ mà ngươi còn chưa tấn thăng cấp hai thượng phẩm thì trực tiếp giết làm thịt đúng không?

Phương Tịch sờ cằm, cười lạnh mấy tiếng:

- Bây giờ ngươi gặp may nhé, chỉ cần lập công cho ta, ta có thể cân nhắc giúp ngươi một tay... Đi thôi!

Hắn bay lên đạp Thanh Giác Ngư Long vào trong cánh cửa xanh thẳm.

Sau một lát, Đại Thanh ló đầu ra.

- Rất tốt... Xem ra không nguy hiểm với vật sống

Phương Tịch gật gật đầu, đi vào trong cánh cửa xanh thẳm.

Mất đi pháp lực duy trì, cảnh cửa biến mất không thấy gì nữa, chỉ có một viên Sơn Hải Châu chậm rãi rơi trên mặt đất.

Phương Tịch ngẩng đầu, chỉ có thể nhìn thấy sương mù xám xịt.

Lọt vào trong tầm mắt hắn, chính là một vùng không gian, phạm vi khoảng vài dặm, thần thức quét ngang một lần là bao trùm được hết nơi này rồi.

Trên mặt đất là một loại nham thạch đen kịt, cách vài bước còn có một viên minh châu phát ra tia sáng, trở thành nguồn sáng trong không gian.

Mà giữa không gian có một tòa động phủ lấp lóe, giống như dùng đá ngũ sắc đắp nên!

Thanh Giác Ngư Long xoay giữa không trung, dáng vẻ vô cùng tò mò với mảnh không gian này.

Phương Tịch chắp tay đi vào động phủ màu sắc lấp lánh.

Trên hai cánh cửa lớn, một đạo cấm chế hơi mờ lấp lóe tia sáng.

- Cũng không phải trận pháp gì lợi hại, chỉ là cấm chế bình thường thôi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!