Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 685: CHƯƠNG 683: SƠN HẢI 2

Phương Tịch suy nghĩ mấy lần, trên tay bao trùm một tầng pháp lực màu xanh, rơi trên cánh cửa lớn.

Sau một lát, cấm chế biến mất, cửa lớn ầm một tiếng mở ra.

Trên mặt đất là gạch sàn trắng muốt, ở góc rẽ trưng bày san hô lấp lánh tuyệt đẹp.

Rõ ràng đây là một tòa động phủ, các công trình đều vô cùng đầy đủ.

Đồng thời, trong hư không vậy mà tràn ngập linh khí!

Dù không nhiều nhưng cũng cỡ cấp hai trung thượng phẩm.

- Bên trong Hư Không Bảo thật ra không có chút linh khí nào... Nhưng sau khi Thánh Tử đoạt được bảo vật này, hắn phải trả một cái giá thật lớn để rót một ngụm Linh Nhãn Tuyền vào trong, chế tạo ra một linh mạch nhỏ cấp hai.

Phương Tịch đi vào giữa động phủ đã thấy một dòng suối, không ngừng toát ra linh thủy, dọc theo mương nước chảy quanh cả tòa động phủ.

Ở trong dòng suối còn có lá sen và hoa sen, phát ra tia sáng ba màu vô cùng bất phàm.

- Linh hoa cấp ba? Giống như tiện tay gieo xuống ấy nhỉ?

- Trung tâm trận bàn hẳn là ở sâu trong dòng suối, cũng là trung tâm cả toàn trận pháp linh mạch...

Tia sáng trong mắt Phương Tịch chớp động, cũng không muốn phá hủy trận pháp linh mạch này.

Dù sao tòa động phủ có ‌thể di động, cũng không thể quá thuận tiện được.

- Thậm chí... Nếu giải quyết vấn đề phẩm giai linh mạch... Ta có thể gieo xuống Thủy Tổ Yêu Ma Thụ... Khụ khụ... Gần đây thọ nguyên tổn hao quá nhiều, có lẽ có thể cân nhắc trồng một gốc cây bồi bổ trước?

Hắn lại nhìn phòng Luyện Khí, phòng luyện đan còn có tĩnh thất tu luyện.

Đi chưa bao lâu lại đi tới chuồng thú bên cạnh Linh Dược viên.

Lúc này bên trong chuồng thú có một con Ma Huyết Giao cấp ba, đầu mọc một sừng, quanh thân màu đỏ thẫm,‌ lân phiến quang hoa sáng rực, dường như đã đạt tới cấp ba trung phẩm.

Cho dù sau khi chết cũng tản ra một cỗ khí thế hung sát khiến cho Đại Thanh ‌cũng không dám tới gần.

- Cái đức hạnh này... Một con linh sủng đã chết cũng dọa ngươi sợ như thế.

Phương Tịch buồn cười trách cứ một câu, lại thở phào:

- May mà Thánh Tử gieo rất nhiều cấm chế độc ác trong cơ thể Ma Huyết Giao, người này vừa chết, linh sủng cũng hồn phi phách tán theo... Nếu không ta phải hao phí rất nhiều tinh lực mới có thể bắt được con Tiểu Giao Long này.

Hắn nhìn về phía Đại Thanh, chưa hết giận mà tiến lên đá một cước:

- Ngươi thật có phúc, chia cho ngươi ít tinh huyết của con Ma Huyết Giao này, đột phá cấp hai thượng phẩm chắc hẳn không thành vấn đề.

- Thậm chí sau này nếu có thể hoàn toàn thôn phệ luyện hóa tinh huyết và yêu đan này... Có lẽ ngươi có thể chân chính hóa giao, tấn thăng Yêu Vương cấp ba đấy.

Phương Tịch cũng mặc kệ Đại Thanh, lại đi tới khố phòng, kiểm kê gia sản của Thánh Tử.

- Linh thạch thượng phẩm ba trăm hai mươi bảy khối, lượng lớn vật liệu pháp bảo, đan dược phù triện, trong Linh Dược Viên còn có một số linh dược trân quý... Những thứ này cũng chỉ là một phần nhỏ!

- Sơn Hải Châu và pháp bảo bên ngoài mới thật sự trân quý!

Sau đó hắn đi đến thư phòng, mở cấm chế ra.

Bố trí trong thư phòng khá cổ điển lịch sự tao nhã, trong lư hương màu tím bên cạnh còn có một loại hương khí kỳ dị bay lên.

- Ma Tức Hương... Hương khí này đương nhiên rất thích hợp đối với ma tu, nhưng đối với tu sĩ không tu luyện ma công mà nói lại có khả năng thay đổi tâm tính, vô tri vô giác dẫn đến bộc phát tâm ma, tẩu hỏa nhập ma. Cũng xem như là bẫy rập nho nhỏ...

Phương Tịch phẩy tay áo, Ất Mộc Thần Quang bay ra sau đó chôn vùi Ma Tức Hương trong lư hương.

Hắn đi về phía giá sách, nhìn thấy không ít ngọc giản và sách, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng.

- Bản thân Thánh Tử tu luyện ma công và bí thuật, đương nhiên cũng có cấm chế, nhưng những công pháp bí thuật, địa lý đồ sách, linh vật đồ giám, thậm chí truyền thừa tu tiên bách nghệ, hắn tiện tay thu thập này lại không bị Nguyên Thủy Ma Môn giam cầm...

- Sau này điều chỉnh một phen, nội tình tu tiên của ta tất nhiên sẽ vô cùng kinh khủng, có thể sánh vai với đệ tử hạch tâm của tông môn Hóa Thần!

- Đáng thương cho một tán tu dã lộ như ta, bây giờ nội tình cuối cùng cũng đã vượt qua rất nhiều Kim Đan tông môn Nguyên Anh...

Hắn đi đến trước bàn đọc sách, chậm rãi ngồi xuống.

Trên bàn sách trưng bày bút mực giấy nghiên không nhiều, nhưng linh quang lập loè.

- Tử Hào Bút... Luyện chế từ lông tơ của Yêu Lang cấp ba, lấy ra làm phù bút cấp ba quả thật không có chút vấn đề nào...

Phương Tịch cầm lấy một cây phù bút màu tím, nhìn qua phù văn nhỏ phía trên, có chút thất thần:

- Ta có thể giết được Thánh Tử, quả là chuyện cực kỳ may mắn...

- Người này... Thật sự là phúc tinh của ta, không chỉ có pháp bảo, bí tịch còn có động phủ... Cuối cùng ngay cả thi thể của mình cũng tặng cho ta.

Hắn thở dài, bỗng nhiên nhấn một cơ quan nào đó dưới đáy bàn gỗ, hiện ra một cái ngăn kéo.

Sau khi mở ra, bên trong cũng chỉ có một viên ngọc giản.

Đây là cơ quan bình thường, cũng không có cấm chế ác độc gì bên trong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!