Phương Tịch cười nhạt một tiếng, cầm ngọc giản lên, thần thức tiến vào bên trong, nhìn thấy một cuốn Luyện Thi Thuật vô cùng tinh diệu!
- Phương pháp luyện chế Lục Dục Hỗn Thiên Ma Thi... Đáng tiếc là không trọn vẹn, chỉ có một nửa sau, liên quan tới làm thế nào hòa tan thần hồn và ma thi làm một thể.
- Người này tế luyện loại ma thi này, bởi vậy không tiếc âm thầm trái với môn quy, lấy được một phần bí thuật luyện chế loại ma thi này, chuẩn bị tìm hiểu phương pháp khắc chế.
Lúc trước Phương Tịch tìm được đoạn ký ức này của Thánh Tử thì vô cùng mừng rỡ.
Bí thuật này chỉ có một nửa, nhưng nếu phối hợp cùng với phương pháp phân liệt thần hồn ghi trên Khống Thi Quyết, dường như có thể miễn cưỡng tìm ra được một phương pháp luyện chế Thân Ngoại Hóa Thân.
Mặc dù chỉ là phiên bản có khiếm khuyết...
Trong mật thất.
Phương Tịch mang theo Đại Thanh đi ra khỏi Sơn Hải Châu, gương mặt tràn đầy vui vẻ.
- Lần này thật sự phát tài... Phát tài rồi!
- Phong phú quá!
- Chỉ tóm được tên Thánh Tử này cũng làm ta mở rộng tầm mắt, chớ nói chi còn có thu hoạch trong bí cảnh.
Nghĩ tới đây, hắn bỗng nhiên nhớ tới còn chưa kiểm kê hết di sản của Thánh Tử, không khỏi cười khổ.
Phương Tịch thở sâu, sờ trữ vật giới chỉ, trước người hiện ra ba cái hộp ngọc có dán Phù Lục.
Hắn mở hộp ngọc thứ nhất ra, chỉ thấy một món pháp bảo sắc bén đen nhánh trong đó, sát khí mơ hồ, trên đó trải rộng hoa văn phong cách cổ xưa.
- Pháp bảo cấp ba thượng phẩm... Độc Long Trảo!
Uy năng của pháp bảo này, Phương Tịch đã từng chứng kiến qua, một kích hủy Tam Dương Chân Hỏa Tráo và khôi lỗi Du Côn, cũng may nhặt được Cửu Long Châu về.
Hắn cất kỹ Độc Long Trảo chuẩn bị sau này tế luyện sử dụng, lại mở một cái hộp khác, từ đó lấy ra một lá cờ nhỏ bạch cốt.
- Vạn Hồn Phiên... Cờ này chính là pháp bảo cấp ba cực phẩm... Trong đó còn có mấy vạn quỷ vật và vài con Quỷ Vương Kết Đan.
Phương Tịch sưu hồn Thánh Tử chỉ lấy được một đoạn ký ức.
Vạn Hồn Phiên của Thánh Tử, ban đầu có vài chục vạn âm hồn và mười mấy con Quỷ Vương Kết Đan, chỉ là sau khi được sai phái ra ngoài thì bây giờ còn chưa trở về, hoàn toàn không hiểu rõ.
Ngay cả như vậy, Vạn Hồn Phiên này, bất luận phẩm chất hay là uy năng đều vượt xa Độc Long Trảo, tương lai Thánh Tử ngưng kết Nguyên Anh, lá cờ này nhất định có thể tấn thăng trở thành Linh Bảo cấp bốn!
Hắn thở sâu, mở cái hộp cuối cùng.
Trong hộp, rõ ràng là một bàn cờ lớn chừng bàn tay, trên đó có mười chín đường thẳng giao nhau tạo thành từng ô vuông đẹp đẽ, còn có quân cờ đen trắng, trông vô cùng huyền diệu:
- Bảo vật giam cầm hư không...
- Món pháp bảo này dường như còn lợi hại hơn cả Vạn Hồn Phiên.
Phương Tịch lẩm bẩm, tay vuốt ve Tinh La Kỳ Bàn, thử rót vào một tia pháp lực Khô Vinh Quyết.
Nhưng chuyện làm hắn biến sắc đã xảy ra!
Tinh La Kỳ Bàn này bỗng nhiên vù vù một tiếng, vậy mà mơ hồ truyền ra một tia kháng cự khiến cho hắn không cách nào luyện hóa.
Việc này quả thực có chút khó tin.
Phải biết, cho dù là pháp bảo bản mệnh Vạn Hồn Phiên, sau khi vị chủ nhân Thánh Tử kia mất đi cũng có thể bị Phương Tịch luyện hóa, chỉ là tốn thời gian lâu một chút, đồng thời vĩnh viễn tổn thất một phần uy năng mà thôi.
- Món pháp bảo này... Dường như bên trong có một tia linh tính... Lại là Linh Bảo cấp bốn?
- Thánh Tử này không chỉ là hào phú, thủ đoạn cũng khá cao minh... Linh Bảo cấp bốn, bình thường chỉ có lão quái Nguyên Anh mới có thể luyện hóa?
- Tinh La Kỳ Bàn này... Bây giờ ta căn bản không có cách tế luyện, chỉ có thể chờ sau này đạt tới Nguyên Anh rồi tính xem.
Phương Tịch thở dài một tiếng, thu hồi Linh Bảo vào hộp ngọc, dán Phù Lục phong ấn.
Sau khi làm xong hết những thứ này, hắn thỏa mãn hít vào một hơi.
- Gia sản của Thánh Tử... Bây giờ cũng đã kiểm kê xong hết, quả thật... Quá giàu!
Phương Tịch đã nhớ không rõ đây là lần thứ mấy mình cảm khái như thế rồi.
Sau đó, hắn tiếp tục thu xếp lại thu hoạch trong bí cảnh lần này.
Trong đó có giá trị nhất, đương nhiên là viên Cửu Nhãn Bồ Đề kia!
Vật này chính là bảo vật đứng đầu, thậm chí ngay cả Thánh Tử cũng muốn ngấp nghé.
Ngoài ra, còn có các tài nguyên tu tiên cao cấp như Huyết Long Quả, Kết Đan.
Sau đó là linh thạch, bảo vật mà đám đệ tử Ma Đạo cống hiến... Trong đó có mấy bộ pháp bảo Ma Đạo!
Ngoài Vạn Hồn Phiên, hắn còn để ý đến một viên ngoại đan tuyết trắng tản ra một cỗ băng lãnh.
Phương Tịch đặt chung chỗ với Cửu Long Châu, cảm giác rất giống nhau.
- Viên ngoại đan này... Là của nữ tu áo trắng kia... Đáng tiếc thuộc tính có hạn, chỉ thích hợp với tu sĩ tu luyện công pháp thuộc tính Băng.
- Đồng thời... Bên trong còn mang dáng vẻ của một môn thần thông cấp ba Băng Phách Hàn Quang.
- Nhiều tài nguyên bảo vật như thế đều rơi vào tay ta, còn có một vị Thánh Tử ngưng kết Kim Đan có hi vọng Nguyên Anh... Ta và Nguyên Thủy Ma Môn chắc chắn không chết không thôi.