Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 690: CHƯƠNG 688: NGỘ ĐẠO 3

Phương Tịch lập tức lấy ra một viên ngọc giản hoàn toàn mới, ghi chép bí pháp Thân Ngoại Hóa Thân mà mình vừa lĩnh hội.

- Thân Ngoại Hóa Thân này, vẫn yếu hơn bí pháp Ma Môn chân chính một chút.

- Dù sao cũng chỉ vừa mới bắt đầu, hơn nữa chủ yếu vẫn dựa vào truyền thừa luyện thi của ta.

- Nhưng đủ dùng là được.

- Trong ba nước, ta còn chưa từng nghe nói nhà ai có bí pháp ‌Thân Ngoại Hóa Thân đâu!

Mặc dù, Tư Đồ Cửu lấy được truyền thừa luyện thi cũng chỉ là để thần hồn phụ thân luyện thi ‌một khoảng thời gian ngắn, sau đó thần hồn nhất định phải trở về.

Chỉ có thể coi như một loại pháp thuật Phụ thể cao minh nào đó, cũng không bằng đại thần thông như Thân Ngoại Hóa Thân.

- Tiếp theo... Luyện chế thi thể Thánh Tử thành Thân Ngoại Hóa Thân.

Lại một tháng trôi qua.

Một ngày này.

Cửa lớn động phủ Thúy Trúc Lâm cuối cùng cũng mở ra.

Thân ảnh Phương Tịch đi ra, nhìn thấy tia sáng bên ngoài, dường như đôi mắt vẫn chưa kịp thích ứng mà híp híp mắt.

Hắn giơ tay lên bắt lấy một đạo truyền âm phù.

Một thanh âm thanh thúy từ bên trong truyền ra.

Phương Tịch gật gật đầu, tay lấy ra truyền âm phù, nói vài câu đánh pháp lực vào:

Ánh lửa lóe lên, truyền âm phù biến mất không thấy gì nữa.

Không bao lâu, một đạo độn quang màu vàng rơi xuống, trong đó có một vị nữ tu Trúc Cơ.

- Tào sư thúc... Ngươi cuối cùng cũng xuất quan rồi?

Trịnh San nhìn thấy Phương Tịch, vẻ mặt vô cùng vui vẻ.

- Nếu như ngươi đã đạt đến Trúc Cơ, sau này gọi Tào sư huynh là được.

Phương Tịch nhếch miệng cười một tiếng, chỉ là dáng vẻ tươi cười có‌ chút cứng ngắc.

Trịnh San chẳng biết tại sao, nói chuyện cùng vị Tào sư huynh này vài câu, nhìn thấy hàm răng trắng muốt của đối phương, trong lòng ‌bỗng nhiên sinh ra cảm giác lạnh lẽo.

Ban đầu còn muốn chia sẻ niềm vui trở thành Trúc Cơ với vị Trúc Cơ này nhưng bây giờ, ngay cả động phủ cũng không tiến vào đã vội vàng cáo từ rời đi.

Phương Tịch nhìn thấy một ‌màn này, tia sáng trong mắt lấp lóe.

Một lúc lâu, hắn bỗng nhiên cười một tiếng, trở lại trong động phủ.

Ở trên một tấm bồ đoàn, bất ngờ có một Phương Tịch khác.

Hắn nhìn Tào Xung Vân đi tới, cười cười:

- Mặc dù thành công luyện thành Thân Ngoại Hóa Thân... Nhưng vẫn không quá linh mẫn, quả nhiên phải đi hấp thu một ít khí tức âm mạch, hoàn thành mấy bước cuối cùng mới có thể hoàn toàn điều khiển...

Tào Xung Vân mặt không biểu tình, bỗng nhiên hé miệng, phun ra một viên Thận Lâu Châu.

Sau một khắc, thân hình hắn biến ‌ảo, hóa thành một bộ luyện thi, ngũ quan xám đen.

Bất ngờ là hắn biến thành dáng vẻ của Thánh Tử!

Chỉ là so với trước đó, khuôn mặt của người này dường như khôi phục tuổi trẻ, trông vô cùng tuấn mỹ.

Khi Phương Tịch luyện chế đã sửa đổi túi da một phen, khiến cho hắn khôi phục lại tướng mạo tuổi trẻ.

Đương nhiên, việc cải tạo này giống y hệt hiệu quả của đan dược Cố Nhan Đan, chỉ là duy trì túi da, bên trong không chút biến hóa.

- Cũng may... Luyện thi cũng ‌không cần tuổi thọ.

Phương Tịch nhìn Thân Ngoại Hóa Thân của mình, cảm thấy vô cùng kỳ dị, giống như có hai bản thân mình vậy.

Mà nghĩ đến lúc trước, khi luyện chế Thân Ngoại Hóa Thân, nỗi thống khổ thần hồn phân liệt, cho tới bây giờ Phương Tịch vẫn cảm thấy sợ hãi.

Lúc đó bản thân thật sự cảm thấy không chống đỡ nổi, nếu không phải đột phá Kết Đan trung kỳ, thần hồn mạnh mẽ hơn mấy phần quả thực sẽ đau nhức đến mức thần hồn sụp đổ.

- Ta quả nhiên không phải là người độc ác... Đặc biệt là đối với bản thân mình, ‌không tàn nhẫn nổi...

- Bây giờ hai bộ luyện thi cũng đã hoàn thành, nên mang ra ngoài... Hấp thu khí tức âm mạch thôi...

Phương Tịch nghĩ nghĩ, âm mạch trong ba nước, hắn biết không ít, ví dụ như Hắc Thủy Đàm của Tư Đồ gia.

Ba ngày sau.

Một đạo độn quang âm thầm rời khỏi Thanh Mộc Lâm.

Phương Tịch chậm rãi đi về phía Việt Quốc.

Trước đó hắn cũng nói với Tiền lão đạo một tiếng, chào hỏi với Trịnh Thiết và các Trúc Cơ có quan hệ tốt với hăn.

Nói là phải ra ngoài, tìm kiếm cơ duyên đột phá Trúc Cơ hậu kỳ...

Đám người Tiền lão đạo còn liên tục dặn dò Phương Tịch cẩn thận.

Phương Tịch nghe vậy cũng chỉ cười một tiếng cho qua.

Bây giờ gia sản của hắn không ít, cũng may có một viên Sơn Hải Châu, mang tất cả những thứ có giá trị vào trong động phủ, chỉ còn lại một ít linh dược chưa đủ lớn ở cửa ra vào, nhờ Trịnh San tiếp tục chăm sóc.

Nếu không... Tế luyện Thân Ngoại Hóa Thân xong lại trực tiếp đi Nguyên Quốc nhìn xem?

Trong lòng, trong đầu Phương Tịch bỗng nhiên hiện ra một ý niệm.

Trước đó, hắn không muốn đi Nguyên Quốc, chỉ vì đường xá xa xôi nguy hiểm.

Mà bây giờ, sau khi tiêu hóa xong thu hoạch, Phương Tịch tự nhận thực lực tăng tiến, tu vi đột phá Kết Đan trung kỳ, ngược lại có vốn liếng ra ngoài xông xáo.

Nhưng vào lúc này, hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, tia sáng màu tím trong mắt lấp lóe.

Chỉ thấy ở trên không trung vạn dặm có một loại yêu thú, dường như đang theo dõi mình ở phía xa.

Khá thú vị... ‌

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!