Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 691: CHƯƠNG 689: ĐI RA NGOÀI

Thấy thế, ban đầu Phương Tịch nghĩ, bộc phát Kết Đan tăng tốc độ lập tức biến mất, khống chế mộc toa Linh khí, chậm rãi bay về phía Việt Quốc.

Mấy canh giờ sau.

Phương Tịch sớm đã rời xa phạm vi của Thanh Mộc Tông, thậm chí thấy được dãy núi liên miên chập trùng phía trước.

- Đạo hữu... Cứu mạng...

Mà trong đạo độn quang màu hồng phấn, có một vị nữ tu Trúc Cơ tướng ‌mạo xuất chúng, đang bị một đạo quang mang đen kịt truy đuổi, hoảng hốt chạy bừa về phía Phương Tịch.

Chờ khi đến tới gần mới phát hiện nữ tu này tóc mây kéo cao, mặc một bộ cung trang, dãy núi trước ngực chập trùng, hiện ra phong nhũ tuyết trắng.

- Đạo hữu coi chừng kiếp tu sau lưng nô gia...

Nữ tu Trúc Cơ này đi đến bên cánh Phương Tịch, trong mắt lóe lên ý cười, phun ra ba cái châm nhỏ màu hồng phấn.

Ầm ầm!

Ba cây châm nhỏ màu hồng phấn rơi trên, lục quang lập tức lóe lên, vậy mà trực tiếp bị Ất Mộc Thần Quang Tráo kèm theo Ất Mộc Chân Hỏa hóa thành tro bụi.

Thần sắc nữ tu bỗng nhiên biến đổi, bay ngược ra sau mấy chục trượng, đứng sóng vai cùng đạo độn quang kia:

- Người này khá khó giải quyết!

Mày phượng chau lên, trên người nàng toát ra sát khí:

- Nhu Hồng Châm của lão nương thế mà bị linh quang hộ thể của hắn hủy... Mỗi một cây châm đều cần ba năm khổ công mới có thể ngưng tụ.

Động quang đen kịt thu liễm, hiện ra một tên tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, trên mặt còn có vết sẹo dữ tợn.

Người này nhìn thấy Phương Tịch, trên mặt lại lộ ra dáng vẻ tươi cười:

- Tào đạo hữu... Đã lâu không gặp!

- Thiết Cửu, ngươi quả nhiên là phản đồ!

Phương Tịch thở dài, nhìn về phía vị nữ tu diễm lệ kia:

- Vị này hẳn là Xuân Tam Nương? Trịnh Thiết bị thương, là ngươi ra tay?

- Lão gia hỏa kia còn chưa chết?

Mặc dù Xuân Tam Nương cảm thấy kỳ quái khi Phương Tịch trực tiếp xưng hô với Trịnh Thiết như thế nhưng nàng chỉ cười mỉm trả lời một câu, lấy ra một kiện Linh khí màu đen, không ngừng rót pháp lực vào trong đó.

Một luồng tia sáng đen kịt hiện ra, linh quang và phù văn bên trong chớp động, rõ ràng là một kiện Linh khí thượng phẩm!

- Tào Xung Vân... Tu sĩ một lòng khổ tu, nếu ngươi tự nguyện bó tay chịu trói, ta có thể bảo đảm ngươi không chết.

Thiết Cửu cất cao giọng nói, mang một đôi găng tay đen kịt.

- Nói nhảm nhiều như vậy làm gì? Lão đại có phân phó, Trúc Cơ của Thanh Mộc Tông, bắt hết rồi nói.

Xuân Tam Nương hừ lạnh một tiếng, một‌ tia sáng đen kịt lóe lên.

Phụt phụt!

Tia sáng đánh ra, đập trên Ất Mộc Thần Quang Tráo.

Từng tia sáng màu xanh biếc hiện ra, mặc cho tia sáng đen kịt ma diệt như thế nào cũng giữ nguyên dáng vẻ ban đầu. ‌

- Hừm!

Bóng người lóe lên, Thiết Cửu đã đi tới bên cạnh Phương Tịch, gầm thét, song quyền như thiết chùy nện ra.

Người này lại là song tu pháp thể hiếm thấy!

Đồng thời Thuật Luyện Thể đã đến tầng năm, có thể so với Trúc Cơ trung kỳ!

Phối hợp với Linh khí đặc biệt luyện chế quả thực có thể làm tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ biến sắc.

Ầm ầm!

Song quyền của Thiết Cửu trùng điệp nổ trên Ất Mộc Thần Quang Tráo, chợt nghe thấy tiếng xương nứt chói tai.

Một con đau nhức kịch liệt từ hai tay truyền đến.

Hai cánh tay của hắn đột nhiên gãy mất, gãy mất rồi...

Khuôn mặt Thiết Cửu tràn đầy vẻ không thể tin được, nhanh chóng lui lại:

- Gặp phải cường địch, nhanh thông báo cho lão đại...

- Chính là loại cảm giác này...

Phương Tịch trong Ất Mộc Thần Quang Tráo cũng kích động:

- Như vậy mới đúng... Chỉ là Trúc Cơ thôi! Đệ tử tinh anh Ma Môn trong bí cảnh, người nào người nấy đều là Trúc Cơ, thực tế đều là chiến lực Kết Đan... Sau khi giết nhiều bọn hắn, ta cũng xém quên mất còn có Trúc Cơ yếu như vậy.

- Hoặc là nói... Loại Trúc Cơ này mới là trạng thái bình thường, Trúc Cơ trong bí cảnh đều là biến thái?

Hắn vươn tay về phía Xuân Tam Nương nhất chỉ.

Xoẹt xoẹt!

Bên trên Ất Mộc Thần Quang Tráo hiện ra một đạo thần lôi, chỉ nghe thấy tiếng lôi đình ầm vang một tiếng, tia sáng đen kịt bị chôn vùi hơn phân nửa, chỉ còn lại từng tia hắc vụ.

Khí thế Ất Mộc Thần Lôi không giảm, rơi ‌phía trên hắc nhận, trực tiếp luyện chế kiện Linh khí thượng phẩm này thành sắt vụn!

Loảng xoảng một tiếng!

Sắt vụn rơi trên mặt đất, Xuân Tam Nương mặt mày biến sắc, quay người bỏ chạy!

Chỉ tiếc, nàng còn chưa phi độn ra khỏi mười trượng đã bị một đạo Ất Mộc Thần Quang từ phía sau lưng xuyên qua, lấy đi tính mệnh.

Uy năng của thần quang này không giảm chút nào, giống như một thanh phi kiếm lại đánh một vòng, cuối cùng Thiết Cửu bị xuyên thành huyết hồ lô đưa đến trước mặt Phương Tịch.

- Ngươi... Ngươi... Không phải… Tào...

Tay chân Thiết Cửu gãy nát, mặt mũi đầy máu tươi, giãy dụa mở miệng.

- Đúng vậy, ta không phải là hắn...

- Nhưng cọ xát linh mạch người ta lâu như vậy, cũng không tốt lắm...

Phương Tịch gật gật đầu, trong đôi mắt thoáng hiện hai màu đỏ vàng, đâm vào trong hai con ngươi Thiết Cửu.

Một lát sau, một ít Ất Mộc Chân Hỏa rơi xuống, đốt người này thành tro bụi.

- Không nghĩ tới... Đám kiếp tu này rất có lai lịch...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!