- Bùi Phỉ này Trúc Cơ viên mãn, không chỉ là người nước khác tới, mà còn âm thầm nhận sự giúp đỡ của Di Lăng Cốc... Thực lực của Thanh Mộc Tông yếu như vậy, nếu như trong vòng trăm năm còn không có chiến lực Kết Đan, chỉ sợ cũng sẽ gặp nguy hiểm.
- Có điều, chuyện này cũng không liên quan gì đến ta...
Phương Tịch hóa thân thành một đạo cầu vồng màu xanh, độn tốc nhanh như điện chớp, không đến bao lâu đã tới một sơn cốc bí mật.
Bên ngoài sơn cốc còn bố trí trận pháp, trong đó có một dòng linh mạch.
Dựa theo ký ức của Thiết Cửu, Bùi Phỉ trốn ở trong đó còn có mấy vị Trúc Cơ...
Thực lực như thế đã đủ để diệt môn một thế lực Trúc Cơ, đồng thời mang đến phiền toái lớn cho Thanh Mộc Tông.
Phương Tịch ngáp một cái, hắc vụ hiện ra, tiếp thep Yêu Ma Thụ chui vào trong trận pháp.
- Người nào, sao dám...
Một tên tu sĩ Trúc Cơ vừa bay vút lên đã cảm nhận được linh áp kinh khủng đập vào mặt, thần sắc trở nên trắng bệch, thanh âm phách lối ban đầu cũng bắt đầu lạc giọng:
- Không hay rồi... Là lão tổ Kết Đan!
Trong sơn cốc nhất thời ồn ào náo động nhanh chóng trở nên yên tĩnh.
Một lát sau, Phương Tịch đi ra khỏi sơn cốc, tùy ý hóa thi thể Bùi Phỉ thành tro tàn, tiếp tục lên đường.
Đối với Thanh Mộc Tông mà nói, kiếp tu vô cùng cường đại nhưng với hắn mà nói chỉ là chuyện trong nháy mắt mà thôi.
Ba năm sau.
Việt Quốc.
Hắc Thủy Đàm.
Nơi đây vốn là tộc địa Tư Đồ gia, về sau bị thảo phạt mà diệt môn.
Đại chiến năm đó, có thể nói đánh giết cực kỳ thảm thiết, ngay cả đại tu Trúc Cơ cũng vẫn lạc.
Đồng thời, bởi vì Tư Đồ gia thả ra lượng lớn luyện thi, mà nơi đây có âm mạch nên sau đại chiến, thi thể tu sĩ vẫn lạc cũng bị nhiêm âm khí, hóa thành luyện thi, sương mù bao phủ là kỳ độc, thế nên biến thành một hiểm địa nổi tiếng ở tu tiên giới.
Không ít tu sĩ Luyện Khí rơi vào đường cùng sẽ đi thăm dò hiểm địa như thế, để cầu may có thể thu được một ít cơ duyên
Một ngày này.
Mấy tên tu sĩ Luyện Khí cẩn thận từng li từng tí cầm pháp khí, tiến vào phạm vi của Hắc Thủy Đàm.
- Tăng huynh... Hắc Thủy Đàm rất nguy hiểm, mặc dù chúng ta chuẩn bị đan dược và Phù Lục đối phó với luyện thi... Nhưng nếu một lần, đối mặt với quá nhiều luyện thi cũng sẽ rất phiền phức.
Một vị nam tử trung niên, trong tay cầm một tấm lưới pháp khí màu đỏ, mặt mũi tràn đầy cảnh giác nhìn bốn phía.
- Ha ha, Tông đạo hữu, ngươi cứ yên tâm... Mặc dù nơi này có rất nhiều luyện thi nhưng đó cũng là chuyện của trăm năm trước... Trải qua thanh lý hơn một trăm năm, số lượng luyện thi đã giảm mạnh, lại phối hợp với địa đồ tổ thượng bản nhân truyền xuống, tránh mở độc chướng... Nhất định có thể an toàn đến đại trạch Tư Đồ gia, vậy thì phát tài rồi...
Tăng huynh là một lão đạo, dáng người gầy gò, giống như con khỉ, nghe vậy cười hì hì trả lời.
- Hiazzz... Ta chỉ hy vọng có thể hái tới một gốc Âm Thi Thảo, giải hỏa độc trên người nữ nhi là được...
Tán tu họ Tông thở dài.
Ở bên cạnh hắn còn có một vị phụ nhân trong tay cầm pháp kiếm, mặt mũi tràn đầy cảnh giác.
Phụ nhân này cũng mở miệng nói:
- Phu quân ta nói rất đúng... Đến lúc đó, phu phụ chúng ta chỉ cần Âm Thi Thảo, bảo vật còn lại đều giao cho Tăng huynh.
Sở dĩ như vậy, chính là vì tu vi giữa bọn hắn chênh lệch khá lớn, đôi phu phụ này, nam mới Luyện Khí trung kỳ, nữ chỉ Luyện Khí sơ kỳ, mà lão đạo họ Tăng lại là Luyện Khí tầng sáu, thiếu chút nữa sẽ tấn thăng Luyện Khí hậu kỳ.
- Ha ha... Vậy đa tạ hiền phu thê.
Trên mặt đạo nhân lóe lên vẻ vui mừng, bấm tay tính toán, lại thay đổi phương hướng.
Ba người xuyên qua một mảnh đầm lầy, chỉ thấy sương mù phía trước tản ra, mơ hồ có kiến trúc rách nát hiện ra.
- Đến tộc địa của Tư Đồ gia rồi!
Tán tu họ Tông nhìn thấy một màn này, trên mặt không khỏi hiện ra một tia kích động.
Tộc địa Tư Đồ gia sớm đã rách nát.
Giữa vách tường đổ nát còn có luyện thi quần áo tả tơi, mặt mũi xanh đen vô thức du đãng.
Thần sắc Tăng lão đạo nghiêm một chút, liếc nhìn phu phụ họ Tông, âm thầm lẻn vào.
Một lát sau.
- Lên!
Tăng lão đạo vung vẩy một lá cờ nát đen kịt trong tay, lượng lớn hắc vụ tản ra bao phủ một bộ luyện thi.
Tu sĩ họ Tông lập tức niệm động pháp quyết, thả ra pháp khí tấm lưới màu đỏ.
Pháp khí này bao trùm bộ luyện thi kia lại, vậy mà toát ra khói trắng um tìm, dường như rất có tính khắc chế luyện thi.
Thê tử nhanh chóng đánh ra, pháp kiếm trong tay đâm vào hàm dưới của luyện thi, cắm thẳng vào não.
Thoạt nhìn như võ giả bình thường, nhưng kết hợp pháp khí và Phù Lục của tu sĩ, lực sát thương cũng không thể khinh thường.
Ba người hợp tác khăng khít, dường như đã diễn luyện qua rất nhiều lần, sau khi giết chết bộ luyện thi này thì lập tức đi vào chỗ kiến trúc tiếp theo.