Hắn cũng trở về Long Ngư Đảo một lần, nhìn thấy tất cả vẫn thế, chỉ là thọ nguyên của Lưu Tam Thất kiệt quệ tọa hóa mất đi, làm hắn hơi xúc động.
- Bây giờ… Chỉ thiếu Linh mạch cao cấp.
Trong lòng hắn cảm thấy rất hối hận.
Bên trong Sơn Hải Châu, linh khí chỉ khoảng cấp hai, nhiều nhất cũng không khác Long Ngư Đảo lắm, nhiều nhất luyện thành Ất Mộc Pháp Thân.
- Linh mạch cao cấp hoặc là linh mạch cấp ba… Quá khó khăn, nhất định phải tìm kiếm thứ cao cấp hơn linh nhãn.
Phương Tịch đọc qua tài liệu liên quan, đương nhiên biết rõ bất kể là linh mạch tự nhiên hay là nhân tạo, đều liên quan đến sự ảo diệu của tạo hóa thiên địa. Một khi hình thành cũng chỉ có thể phá hủy mà không cách nào di chuyển!
Nếu không, hắn sớm đã đào rỗng linh mạch của Huyền Thiên Tông với Thanh Mộc Tông. Thánh Tử tu vi Kim Đan viên mãn lại chỉ có thể lấy được một ngụm linh nhãn tuyền, chế tạo linh mạch cấp hai nhưng cũng gặp khó khăn.
Nếu như linh mạch có thể di chuyển, với tu vi của người này, đừng nói đến linh mạch cấp bốn, ít nhất là linh mạch cấp ba cũng sẽ di chuyển vài dòng vào trong động phủ nhà mình rồi.
Trong linh mạch cũng không đào ra được linh thạch, linh thạch đương nhiên cũng chỉ xuất hiện trong mỏ linh thạch...
Có lẽ trong giới tu tiên, thật sự có bí pháp rút linh mạch ra nhưng cấp bậc quá cao, ta khó có thể tiếp xúc… Đồng thời, khi thi triển ra cũng cần tu vi cao hơn Nguyên Anh Hóa Thần…
Muốn gia tăng nồng độ linh khí bên trong Sơn Hải Châu, phải đi tìm kiếm linh thạch cực phẩm cùng linh nhãn, bổ sung vào trong đại trận…
Bên trong ba nước, điều này căn bản là không thể nào, vẫn phải đi nơi rộng lớn hơn tu tiên giới…
Đợi một chút, nếu như là linh mạch cao cấp... Phỉ Thúy Đảo dường như có thể cân nhắc, lão tổ phái này chính là Nguyên Anh, ở trên đảo có linh mạch cấp bốn. Mặc dù không cách nào di chuyển vào Sơn Hải Châu nhưng đại khái có thể đưa Thủy Tổ Yêu Ma Thụ đến ngoại giới…
Đáng tiếc, bên trong đảo này, quỷ tu Kết Đan hậu kỳ, dưới sự gia trì của U Minh địa mạch gần như có thể sánh với Kết Đan viên mãn, thọ nguyên kéo dài… Ta không nắm chắc có thể tóm được hết.
- Nhưng mà, ngược lại có thể trồng cây.
Phương Tịch rất thích trồng cây khắp nơi, không muốn bị giới hạn một chỗ.
Không nói đến, cảm giác giống như ngồi tù mà chính là thiếu an toàn.
Cố thủ ở một chỗ làm bia ngắm, cũng không phải trải nghiệm vui sướng gì.
- Bây giờ hai trăm mười ba tuổi, dựa vào linh mạch của Thanh Mộc Tông, tu luyện đến Kết Đan trung kỳ, lại đợi đến đại kiếp Thiên Ma thu được không ít chỗ tốt…
- Thực lực như thế, bên trong… Ngược lại có thể xuất ngoại ra ngoài ngao du một phen.
Sau khi tăng thêm không ít tuổi thọ, Phương Tịch nhìn về phía Thái Tuế đang ngoan ngoãn bất động, như có điều suy nghĩ nói:
- So với con cá ướp muối chết tiệt kia, có lẽ ta nên nâng cao tu vi của Thái Tuế trước… Nếu bồi dưỡng nó đến cấp ba, sau này trồng trọt Thủy Tổ Yêu Ma Thụ vẫn là chủ lực!
Trong lúc hắn suy nghĩ làm thế nào để tăng cường thực lực cho Thái Tuế, vừa tiến vào trong động phủ đã lao vào thư phòng của Thánh Tử, bắt đầu đọc điển tích.
Nhân văn địa lý của Minh Hoàn Giới, hắn chỉ khẽ quét qua nhưng đối với miêu tả thiên địa linh vật cùng các loại công pháp khẩu pháp lại đọc rất cẩn thận, cảm giác tầm mắt được mở mang.
...
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Bóng người lóe lên.
Phương Tịch đi ra khỏi Sơn Hải Châu, nhìn thấy Thân Ngoại Hóa Thân vẫn đang ngồi xếp bằng.
Còn Huyền Hỏa Ma Cương cũng không biết trở về từ lúc nào, giống như hộ vệ đứng sừng sững một bên.
- Vừa rồi, ma thi trở về phục mệnh, đã đưa tiễn hai người kia.
Thân Ngoại Hóa Thân mở hai mắt ra, trong con mắt tia sáng màu xanh chớp động trả lời.
- Vừa hay, chúng ta cũng nên khởi hành rồi.
Phương Tịch cầm lấy Sơn Hải Châu, trong miệng niệm tụng một đoạn chú văn.
Một tia pháp lực màu xanh bọc hắn lại, sau đó rơi trên cánh tay trái, hóa thành một viên hạt châu màu lam như hình xăm.
- Bí thuật của Thanh Mộc Tông hoàn toàn không có tác dụng gì… Loại pháp quyết này, cũng chỉ là tạm thời phong ấn bảo vật ở bên trong, tương đối kín đáo.
Hắn bĩu môi, dường như hơi có chút bất mãn.
Thân Ngoại Hóa Thân một tay bấm niệm pháp quyết, ném túi trữ vật bên hông, thả ra một Phi xa kim loại đen kịt.
Phi xa này không khác biệt xe ngựa bình thường, toàn thân đen kịt tản ra nhiều màu sắc, mặt ngoài có đường vân ma thú dữ tợn.
Ma Long Xa này chính là tọa giá của Thánh Tử… Có thể tiết kiệm tiêu hao pháp lực, bây giờ cũng coi như là một thứ xa xỉ…
Phương Tịch cũng vỗ túi linh thú phóng ra Ma Huyết Giao.
Ma Huyết Giao sớm đã biến thành Mộc Khôi Lỗi, lắc đầu vẫy đuôi chui trước xe, kéo Phi xa lên.
- Quả nhiên lợi hại... Trước kia Tiểu Giao Long này trở thành kéo xe cho Thánh Tử? Bây giờ không chỉ có xe ngựa với gia súc, đến cả Xa phu cũng có đủ…