Phương Tịch cười ha ha một tiếng, thu Huyền Hỏa Ma Cương, chui vào trong buồng xe.
Thân Ngoại Hóa Thân khẽ động, tới trước xe ngựa ngồi ở bên vị trí Xa phu, mặt không đổi quát một tiếng:
- Đ!
Ma Huyết Giao gào thét một tiếng, tia sáng màu đen lượn lờ quanh thân, bỗng nhiên hóa thành một đạo lưu quang đen kịt kéo Ma Long Xa, biến mất ở chân trời.
Xét về tốc độ, quả thật nhanh như điện chớp!
- Đây chỉ là Ma Huyết Giao chuẩn cấp ba nhưng năm đó lại là Yêu Vương cấp ba trung phẩm… Nên tốc độ càng nhanh.
Trong Phi xa, Phương Tịch nhìn thấy cảnh này, nhíu mày:
- Quả thực, có chút khoe khoang…
Thân Ngoại Hóa Thân ngồi ở vị trí phu xa, lập tức nắm hai tay bấm niệm pháp quyết, khẽ quát một tiếng.
Một tia sáng chói vây kín mít Phi xa, sau đó bất kể là Giao Long, phi xa hay là độn quang đều trở nên như ẩn như hiện, giống như tắc kè hoa hoàn toàn hòa vào bên trong cảnh vật chung quanh.
Đây cũng không phải là pháp thuật của Thánh Tử.
Thật ra sau khi Thánh Tử chết, Phương Tịch t chỉ có thể lợi dụng thể tu của hắn tu thành đại thể, về phần ma công với pháp thuật, đương nhiên tiêu tán hơn phân nửa.
Lúc này, Thánh tử thi triển năng lực ẩn tàng của Lục Dục Hỗn Thiên Ma.
Trước đó, ma thi này đã ẩn náu trong hư không, đánh lén Phương Tịch khiến cho hắn vô cùng ấn tượng.
- Giao Long kéo xe, Thánh Tử là phu xa…
- E rằng bên trong Nguyên Thủy Ma Môn, chỉ có lão tổ Hóa Thần mới có thể phô trương như vậy… Chủ yếu là vì phu xa cao quý.
Bình thường tu sĩ Hóa Thần muốn sớm ngày phi thăng, căn bản không để ý tới chuyện tông môn… Theo ấn tượng của Thánh Tử, mặc dù là Nguyên Thủy Ma Môn nhưng muốn liên hệ với thượng giới cũng vô cùng gian nan…
Mấy trăm năm Minh Hoàn Giới có người phi thăng nhưng lại không phải chỉ có một mình Nguyên Thủy Ma Môn.
Chính đạo, phật môn thậm chí tán tu cũng có tu sĩ phi thăng.
Tính ra, Nguyên Thủy Ma Môn đã ngàn năm chưa từng có tu sĩ phi thăng, cũng ngàn năm chưa liên lạc được với thượng giới.
Phạm vi tu tiên giới Nam Hoang cực kỳ rộng rãi nhưng không rộng lớn như Nguyên Quốc.
Tu tiên giới của ba nước Việt, Mộc, Võ ở Cực Bắc của tu tiên giới Nam Hoàng, chính là một khu vực nông thôn.
Mà xuất pháp từ ba nước, muốn đi Nguyên Quốc gần nhất, nhất định phải xuyên qua một mảnh Vạn Thú Sơn Mạch.
Nơi đây không được phường thị khai thác trấn thủ, khai phát vô số năm, yêu thú cực ít an toàn, đây chính là dãy núi man hoang nguyên thủy.
Trong số, mặc dù không nhìn thấy quá nhiều Yêu Vương cấp ba nhưng cũng không thiếu.
Bởi vậy cho dù là tu sĩ Kết Đan cũng phải cẩn thận từng li từng tí, tránh xa một số khu vực nguy hiểm, một chuyến đi cũng phải mất mấy năm.
Đầu tiên Phương Tịch đi qua Bạch Trạch Tiên Thành, sau đó đi ngang qua một đoạn địa giới Võ Quốc, cuối cùng đâm đầu thẳng vào bên trong Vạn Thú Sơn Mạch.
- Võ Quốc, Di Lăng Cốc, Nhan lão quỷ…
Trước khi tiến vào Vạn Thú Sơn Mạch, Phương Tịch còn có chút cảm khái.
Mặc dù bản thân chưa bao giờ đến nơi này nhưng ở đây khắp nơi đều là truyền thuyết về mình.
Cũng may hắn che giấu tốt, căn bản không có tu sĩ nào có thể phát hiện ra tung tích của Ma Long Xa.
Đương nhiên, cho dù bị phát hiện, thậm chí là Nhan lão quỷ đánh tới cửa, hắn cũng không phải là người xui xẻo…
Sau nửa tháng.
Một con cự viên ngửa mặt lên trời gào thét, sóng âm truyền đi xa xa, trên bầu trời một đám Yêu cầm đập xuống, vô số lông vũ bay tán loạn…
Cách đó không xa, một con Yêu thú thằn lằn từ dưới bóng râm lao ra, đầu lưỡi cuốn một con tiểu thú bên hồ, nuốt vào trong bụng. Ngay lúc nó muốn rời đi, một chiếc lưỡi to lớn dữ tợn từ trong hồ nước hiện ra, thoáng chốc đã không thấy bóng dáng yêu thú thằn lằn đâu…
Đám yêu thú Luyện Khí, thậm chí đẳng cấp Trúc Cơ thỏa thích chơi đùa, đi săn…
Không hề phát hiện, một cỗ xe vừa lướt qua đỉnh đầu bọn chúng.
- Đây chính là Vạn Thú Sơn Mạch sao? Vị trí của ba nước, chẳng qua chỉ nằm ở phía ngoài của Vạn Thú Sơn mà thôi...
Trong xe, Phương Tịch có chút ngạc nhiên.
Hắn sớm đã lấy được địa đồ tiến về Nguyên Quốc, dù sao Bạch Phong chân nhân đã từng đi qua nơi này, mà đồ đệ của hắn là Viên Phi Hồng lại đầu phục mình...
Ngoài ra, bên trong Thanh Mộc Tông cũng có ghi chép liên quan.
- Lần này đi Nguyên Quốc, cho dù đã đi đường vòng tránh bớt nguy hiểm nhưng vẫn phải đi qua vài lãnh địa của Yêu Vương cấp ba… Bởi vì so với mối nguy hiểm khác, địa bàn của bọn chúng đã là nơi an toàn nhất rồi.
- Đồng thời… Phạm vi lãnh địa của Yêu thú vô cùng rộng rãi, chỉ cần không bại lộ khí tức âm thầm đi qua, xác suất bị phát hiện rất nhỏ…
Lúc này, Phương Tịch sớm đã để phu xa trở lại trong buồng xe.
Bây giờ, Đại Thanh ở bên ngoài chủ trì đại cục.
Dù sao, Ma Huyết Giao đã là Mộc Khôi Lỗi, mặc dù nghe lời nhưng không linh hoạt, Phương Tịch hơi không chú ý, nó có thể trực tiếp đánh tới sao huyệt của đại yêu cấp ba.