Cái bẫy này tưởng chừng đơn giản nhưng khiến toàn bộ thiếu niên chịu áp lực đến cực hạn.
Chỉ cần bắt được linh vật kia, hắn có thể Nhập đạo, từ đây cuộc sống thay đổi!
Vì thế, Dư Hóa chỉ có thể chịu đựng vũng bùn hôi thối khiến da thịt hắn ngứa ngáy kịch liệt.
Trên thế giới này, muốn sống sót nhất định phải bỏ qua một vài thứ.
Đột nhiên, bụi cỏ cách đó không xa khẽ động.
Một con rắn nhỏ màu đỏ dường như thò đầu ra, rồi nhanh chóng cuộn mình lại.
Thấy thế, Dư Hóa dường như nín thở.
Đôi mắt hắn nhìn thẳng về phía trước, như hai cái móc nhỏ, hận không thể câu Huyết Mê Xà ra, lại gắt gao tóm lấy.
Một lúc sau, con rắn nhỏ màu đỏ lại bò ra khỏi bụi cỏ.
Nó chỉ dài bằng ngón tay của người trưởng thành, toàn thân phủ đầy vảy đỏ như máu, lưỡi màu đỏ tím phun ra, dường như bị mùi hương đó mê hoặc từ từ đi đến bên ngoài lồng giam.
Vào đi...
Vào nhanh lên!
Móa!
Trong lòng Dư Hóa thầm cầu nguyện, dù sao con rắn này đi lại như bay, không cẩn thận sẽ dọa bỏ chạy.
Hơn nữa con rắn này rất cảnh giác, một khi trúng bẫy gần như sẽ không bao giờ rơi vào lần hai!
Nhưng vào lúc này, trên bầu trời vang lên tiếng ầm ầm.
Dọa con rắn nhỏ sợ hãi đến mức co trở về.
Dư Hóa thầm mắng, ngẩng đầu lên đột nhiên há to mồm.
Hắn nhìn thấy... Một bóng người đang bay trên bầu trời!
Người kia mặc trang phục màu đen, khuôn mặt tuấn mỹ, kể cả phất tay cũng tràn đầy phong thái của một nhân vật phong độ.
Thấy thế, Dư Hóa nuốt hết những ngôn ngữ bậy bạ xuống, chấp nhận mình xui xẻo.
Dù sao có thể bay, cũng là một vị tu sĩ, một phàm nhân chưa nhập đạo như hắn không chắc có thể xen vào.
Cho dù tâm trạng đối phương không tốt, cũng có thể tùy ý giết chết mình!
Nhưng điều làm Dư Hóa ngạc nhiên là, bóng người kia không rời đi mà là đi xuống, đứng trước mặt mình!
Toi rồi… Rõ ràng ta không làm gì, sao lại chọc giận vị đại nhân này rồi?
Trong lòng Dư Hóa âm thầm kêu khổ, chỉ có thể bò dậy:
- Tiểu hạ tham kiến đạo gia, không biết đạo gia có gì chỉ giáo?
Đáng tiếc, Phương Tịch căn bản nghe không hiểu hắn nói cái gì!
Hắn liếc qua, lần đầu phát hiện thổ dân nên hạ xuống.
Lúc này, nhìn người này, đột nhiên lộ ra nụ cười bàn tay mở ra.
- A!
Dư Hóa hét lên một tiếng, cả người bay lên, đầu đập vào lòng bàn tay Phương Tịch.
Trong ánh mắt Phương Tịch, hai tia sáng một xanh một vàng luân phiên lấp lóe xuyên vào trong thức hải của thiếu niên này, thình lình thi triển Sưu Hồn Thuật!
Trải qua “Học bù” của Nguyên Thủy Ma Môn, trình độ sưu hồn của Phương Tịch rất lợi hại.
Đồng thời, bởi vì tinh thần của mục tiêu quá yếu, căn bản không cách nào ngăn cản, ngược lại có thể giảm di chứng xuống mức nhỏ nhất.
Dư Hóa trợn mắt, sau khi Phương Tịch học xong ngôn ngữ, văn tự của thổ dân thế giới này… Tiếp đó là hiểu sâu hơn về thế giới này.
Lượng lớn hình ảnh và trải nghiệm… Ngưng tụ ở trước mặt hắn, giống như một bộ phim tua nhanh.
Thần thức của Phương Tịch lớn mạnh, có thể thuận lợi lấy ra tin tức mà mình cần:
Quỷ dị hoành hành, tà túy loạn thế!
Quyết, thuật, pháp, đạo...
Đạo Nhân, Đạo Sĩ, Vũ Sĩ...
Và điều quan trọng nhất, Đạo Cung!
- Giới này... Có quỷ dị hoành hành, tà túy loạn thế... May mắn thay ngàn năm trước, Đạo Chủ Diêm Ma giáng thế, truyền lại rất nhiều pháp quyết thành lập Đạo Cung… Từ đây tiến vào giai đoạn Đạo Cung trị thế…
- Trăm năm trước, Đạo Chủ Đạo Cung biến mất một cách kỳ lạ, đạo quán trong thiên hạ làm loạn, đại loạn nổi lên khắp nơi... Quỷ dị tà úy vốn dĩ bị trấn áp cũng nhao nhao xuất thế… Hiện tại chính là thời điểm đại loạn!
Phương Tịch nhìn Dư Hóa, lại rơi vào trầm tư.
Đối với hắn, giới này đại loạn hay không không quan trọng, điều quan trọng nhất là có thể thu hoạch được gì từ chuyện này?
Là thần công bí thuật hay là bảo vật trân quý, hay là thứ gì khác?
Phải làm sao... Thế giới này, linh vật tu tiên rất thưa thớt, thiếu niên này vì một con rắn nhỏ không được xem là yêu thú, suýt nữa hi sinh cả mạng sống…
- Hệ thống tu luyện… Cũng khá thú vị, Bác Bì Quyết?
Đạo Bác Bì Quyết, chính là một pháp môn mà Phương Tịch lấy được từ trong trí nhớ của Dư Hóa, tiểu tử này phải tiêu tốn cái giá to lớn cộng thêm với một chút may mắn mới có cơ duyên thích hợp lấy được công pháp này.
Quá trình tu luyện công pháp này vô cùng đau đớn, đầu tiên cần phải lột bỏ hoàn toàn lớp da của mình!
Điều này đương nhiên là không thể, bởi vậy cần phải có một loại Bí dược để ức chế cảm giác đau đớn, nguyên liệu chính là một con Huyết Mê Xà.
Người này mai phục ở chỗ này rất lâu, cũng chính vì chuyện này.
Sau khi lột da, còn phải sử dụng đủ loại bí pháp cùng với chú ngữ, bào chế lớp da của mình mình thành một pháp khí tà môn. Từ đó bước vào con đường… Xưng là Nhập đạo, từ đó có thể Luyện Khí, gọi là Đạo nhân quả, thật chính là tu sĩ Luyện Khí!