Chỉ cần nghiên cứu một câu pháp thuật, từ trong pháp thuật đột phá cảnh giới…
Sau khi thành Đạo nhân thì đi đến đạo quán lấy Thuật tương ứng luyện thành thuật này, bản mệnh đạo thuật đúc thành đạo cơ, trở thành Đạo sĩ chân chính cũng chính là tu sĩ Trúc Cơ… Sao lại nghe có chút hương vị của thần thông Trúc Cơ nhỉ.
Phương Tịch ở trong tu tiên giới Nam Hoang từng nghe nói, thời kỳ Thượng Cổ có Pháp tu nhưng sau đó không biết vì sao lại xuống dốc.
Không ngờ rằng, trong giới này lại có truyền thừa?
- Kiến thức của tiểu tử này cũng chỉ đến thế thôi.
Sau thần thông Kim Đan, hắn chỉ nghe nói đến cái tên Vũ Sĩ chân nhân mà thôi…
- Trong đạo có nhất pháp, trong pháp có nhất thuật, nhất quyết… “Đạo” chân chính có là cái gì đâu?
Phương Tịch nhìn Dư Hóa đã bất tỉnh, trực tiếp truyền một đạo pháp lực qua.
Không lâu sau, Dư Hóa hừ nhẹ một tiếng chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.
Nhìn thấy Phương Tịch, bị dọa đến sắc mặt tái nhợt:
- Đạo sĩ lão gia... Tha mạng!
- Yên tâm, bần đạo không phải tới tìm ngươi để luyện pháp, chỉ là trước đó không thu liễm khí tức, dọa mất con mồi của ngươi nên vô cùng băn khoăn…
Phương Tịch khẽ mỉm cười nói.
- Đâu có, đâu có…
Dư Hóa vội vàng xua tay, trong lòng cảm thấy rất kinh ngạc.
Đám đạo gia bọn họ, người nào người nấy đều là hung thần ác sát, động một tý là giết người sao có thể hiền lành như vậy?
Nhưng thiên tính hắn là người thận trọng, xử lý mọi chuyện rất cẩn thận.
Tư thái này, khiến cho Phương Tịch không khỏi mỉm cười, một đạo hắc khí từ trong bụi cỏ cuộn lên, một con rắn nhỏ màu đỏ chui ra:
- Vật này… Coi như bồi thường cho ngươi.
- Cái gì?
Dư Hóa nhìn thấy con mồi mình tâm tâm niệm niệm rơi trong tay, vui mừng đến mức giọng nói run run:
- Đạo gia... Nói thật sao.
- Đương nhiên là sự thật, ha ha ha...
Phương Tịch cười ha ha, một trận cuồng phong cuốn lên bỗng nhiên biến mất không thấy gì.
Dư Hóa nhìn bóng lưng Phương Tịch, lẩm bẩm:
- Không ngờ… Trong Đạo sĩ còn có nhân vật như thế này…
Hắn nhanh chóng cất kỹ Huyết Mê Xa kia đi, cũng không cần chạy những thứ khác, gắng sức chạy đi cuối cùng trước lúc trời tối, đi vào một thành trì nhỏ.
- Hừ... Lần sau còn muộn như vậy, thì đừng quay lại nữa.
Người gác cổng không phải là binh lính mà là mấy người cao lớn vạm vỡ, mặc trang phục đạo sĩ, nhìn thấy Dư Hóa, đặc biệt là nhìn thấy thân thể lấm lem nước bùn dơ bẩn thì liên tục phất tay.
Mặc dù chưa tới thời gian đóng cửa, cũng không phải lỗi của mình nhưng Dư Hóa vẫn nở nụ cười, tiến vào trong thành trì, cuối cùng mới nhẹ nhàng thở ra.
Bên ngoài thành trì, ban đêm có quỷ tú du đãng, vô cùng nguy hiểm!
Mà tòa thành trì này có thể tồn tại được là nhờ các đạo sĩ của Vô Bì Quan.
Nếu không phải những đạo sĩ này, thường xuyên xử lý tà sùng với quái dị gần đó, có lẽ cả tòa thành này cũng không có người nào muốn sống.
Mà Vô Bì Quan tọa trấn ở đây, chuyện tà úy trong thành cũng ít xảy ra hơn, chưa kể các đạo sĩ có thể bay lên trời, phun lửa luyện đan vẽ bùa…
Bây giờ người toàn thành, chỉ hy vọng mình có thể nhập đạo, sau đó thông qua tuyển chọn của Vô Bì Quan trở thành Đạo đồng cấp một!
Những đạo nhân kia không phát hiện ra Phương Tịch đi theo sau Dư Hóa, nghênh ngang vào thành.
Dư Hóa vào thành, đến một khu ổ chuột, rồi chui vào túp lều cũ nát của mình.
Nơi này lít nha lít nhít đầy những ngôi nhà gỗ, cũng không biết có bao nhiêu người sống trong đó.
Đêm khuya.
Dư Hóa chăm chú nhìn lò thuốc trước mặt, không ngừng bổ sung thêm mấy loại dược liệu khác.
Sau khi lò thuốc nguội đi, hắn nhìn chất lỏng đỏ tươi trước mặt, trên mặt hiện lên vẻ biến thái:
- Màu sắc và mùi hương rất đúng... Bí dược này, xong rồi!
Dư Hóa hít sâu một hơi, liếc nhìn bên ngoài.
Đêm đã khuya, hầu hết mọi người không dám ra ngoài.
Hắn tìm thấy một cuộn giẻ rách rồi tiếp tục lau con dao găm nhỏ.
Sau khi nước thuốc nguội rồi, Dư Hóa nhanh chóng uống, thầm niệm câu thần chú Bác Bì Quyết trong lòng, cắn miếng giẻ lau trong miệng, nhặt con dao găm lên...
...
- Đúng là một kẻ tàn nhẫn!
Thần niệm Phương Tịch quét qua, phần lớn tình hình trong toàn bộ tiểu thành, đều rõ ràng trong lòng.
Ngoại trừ Vô Bì Quan nằm ở giữa thành, vì kiêng kị tồn tại của Vũ Sĩ chân nhân, còn mọi thứ khác về cơ bản không bị cản trở.
Nở nụ cười, hắn đi đến đường cái, có một nơi vẫn còn nhộn nhịp đông vui.
- Đại gia... Tới chơi nào!
Ở một nơi, có ánh đèn xa hoa trụy lạc, vô số mỹ nhân oanh yến thân khoác sa mỏng, tay phe phẩy khăn thơm...
Trong Hồng Lâu đỏ son, thỉnh thoảng có tiếng cười nói hoan lạc.
Phương Tịch đi tới cửa, nhìn thanh lâu:
- Huyền Diệu Lâu... Cũng là một cái tên thú vị!
- Chao ôi... Vị công tử này tuấn tú quá!
Một nữ nhân tuyệt đẹp, thân hình gợi cảm, khóe miệng có nốt ruồi duyên, vừa nhìn thấy Phương Tịch thì mắt sáng lên:
- Thiếp thân Oanh Oanh... Công tử lần đầu tiên đến nơi này sao?
- Đúng vậy!