Ánh mắt Bàng cung phụng đánh giá toàn thân nữ tử áo đỏ, vô cùng dâm tà.
Nữ tử áo đỏ, mặt không chút cảm xúc:
- Ta vốn dĩ cũng muốn phụng dưỡng Cung phụng tu hành nhưng ta tu luyện Thất Tình Quyết, sư phụ cùng các trưởng bối trong đạo quán ân ân căn dặn, không được hao tổn căn cơ.
Lúc này Bàng cung phụng mới hậm hực ngồi xuống:
- Thôi, trước tiên cứ như thế đi nhưng mà lần sau chiếm được Ngũ Tạng Đan phải cho bản nhân thêm ba phần.
Nữ tử áo đỏ dường như có vài phần kiêng kỵ.
- Ba phần? Quá nhiều.
Nữ tử áo đỏ nhíu nhíu mày:
- Nhiều nhất là hai phần… Đồng thời Cung phụng còn phải xuất lực, tâm thần ta có chút không yên. Xung quanh đây có thể sẽ có nguy hiểm gì. Kính xin Cung phụng ra tay, tuần tra một lần.
- Ha ha. Nơi đây cũng không phải đơn giản, trăm dặm về phía bắc chính là Phù Đồ Sơn. Trăm năm trước, ngọn núi này cũng là Tổ Đình của Diêm Ma Đạo Cung. Cho dù đã bỏ đi trăm năm, cũng có chút thần diệu, tà úy cường đại sẽ không tới gần.
Bàng cung phụng lười biếng nằm xuống:
- Không cần tuần tra, cứ như vậy đi.
- Phù Đồ Sơn.
Nữ tử áo đỏ rơi vào trầm tư.
Đoàn xe tiếp tục khởi hành.
Lúc này, vang lên tiếng ca từ trong rừng rậm truyền đến:
- Yêu ma quỷ quái gì chứ, đều là họa bì trường sinh.
Tiếng ca réo rắt nhưng nghe thấy âm điệu là một tiểu khúc thôn quê, tất cả mọi người trong đoàn xe nghe thấy thì hai mặt nhìn nhau.
- Dừng lại!
Nữ tử áo đỏ vung tay, khuôn mặt ngưng trọng nhìn về phía tiếng ca truyền đến.
Chỉ thấy một thanh niên tuấn mỹ, cầm trong tay một thanh trường phiên đen kịt, đang bước chậm mà tới.
Vách núi chót vót, đầy bụi gai dây leo dường như không thể nào ngăn cản được hắn.
Cho dù vượt núi băng đèo, nhưng đối với thanh niên mà nói, lại giống như đang đi bộ nhàn nhã.
Vừa đi vừa vang.
- Ồ? Không nghĩ tới, còn có thể gặp được một đoàn xe.
Ánh mắt Phương Tịch lóe lên, trên mặt hiện lên ý cười, đi đến trước đoàn xe.
- Bảo Quang thương hội? Dường như trước đó ta đã nghe qua tên thương hội này rồi.
Hắn tự lẩm bẩm một tiếng, cười nói:
- Người đứng đầu đâu?
Nữ tử áo đỏ thúc ngựa tiến lên, một tay kết ấn hành đạo lễ:
- Đệ tử Vô Tình Quan Tiêu Mị tham kiến công tử.
- Thì ra là đệ tử của đạo quán, vậy thì càng tốt. Di chỉ của Diêm Ma Đạo Cung, người biết chứ?
Phương Tịch mỉm cười.
- Cái gì… Tiền bối muốn đi tìm Diêm Ma Đạo Cung?
Tiêu Mị nghĩ đến chuyện Bàng cung phụng vừa nói, vẻ mặt trở nên hơi kỳ quái.
- Có vẻ… Ngươi biết được chút gì đó.
Phương Tịch suy tư gật gù.
- Tiểu nữ tử cũng chỉ biết, Đạo Cung nằm ở phía bắc, cách nơi này trăm dặm mà thôi. Còn cái khác thì không biết gì cả.
Tiêu Mị cẩn thận trả lời.
- Cũng đúng. Dù sao tu vi ngươi quá thấp, không biết nhiều về chuyện này cũng là điều bình thường.
Thần niệm Phương Tịch quét qua, chợt hừ lạnh một tiếng:
- Nhìn thấy bản tọa, còn không lăn ra đây cho ta!
Đang nói chuyện, một luồng khí tức pháp lực khủng bố lan tràn trên người hắn, khiến nữ tử áo đỏ cảm thấy ngạt thở.
- Chân nhân thứ tội.
Một quả cầu thịt từ trong xe ngựa lăn ra, chính là vị Bàng cung phụng kia.
Chỉ là nhìn sắc mặt hắn, nào còn vẻ kiêu căng trước đó?
- Tiền bối không để lộ khí tức, vãn bối cũng khó phát hiện. Vậy mà là Vũ Sĩ giáng lâm.
Bàng cung phụng lộn nhào đi đến trước mặt Phương Tịch hành lễ, không ngừng giải thích.
- Thôi được rồi. Ở gần Diêm Ma Đạo Cung có gì nguy hiểm không?
Phương Tịch vung vung tay, tùy ý hỏi.
- Nguy hiểm? Bình thường tà úy quỷ dị cũng không dám tới Đạo Cung quá gần. Nhưng từ trăm năm trước, sau khi Đạo Chủ Diêm Ma mất tích, Đạo Cung hoàn toàn bị vứt bỏ. Có người nói, Đạo Cung vẫn tiềm tàng một chút nguy hiểm, nhưng chỉ cần không tới quá gần, hoặc thâm nhập Đạo Cung, nguy hiểm bên trong cũng sẽ không phóng thích ra ngoài. Bằng không, Bảo Quang thương hội cũng sẽ không chọn đường núi này.
Bàng cung phụng biết gì nói nấy, trả lời.
- Thì ra là như vậy.
Phương Tịch lại hỏi vài câu.
Chỉ là, mặc cho nữ tử áo đỏ vểnh tai lên cũng không nghe thấy gì.
Nàng nhìn qua, chỉ có thể Bàng cung phụng vốn dĩ kiêu ngạo, bây giờ lại giống như chuột nhìn thấy mèo, vô cùng cung kính, cúi đầu khom lưng, trông có chút buồn cười.
- Thì ra là vậy, ta đi đây.
Phương Tịch có được tình báo mình muốn, nhất thời cười ha ha.
Ma quanh quanh thân lấp lóe hóa thành một đạo độn quang đen nhánh biến mất giữa không trung.
- Bàng cung phụng.
Trong lòng Tiêu Mị khẽ động, muốn tiến lên tìm hiểu.
Nhưng không ngờ, Bàng cung phụng hừ lạnh một tiếng:
- Chuyện vị tiền bối này hỏi, Đông gia đừng nghe ngóng thì tốt hơn.
Tiêu Mị dường như nghĩ đến cái gì, khuôn mặt nhỏ hơi trắng bệch, nở nụ cười:
- Cung phụng nói đúng.
Trên trời cao, một đạo ma quang đang bắn nhanh về phương bắc.
Phương Tịch điều động pháp lực, mặc cho gió lớn ào ạt cũng không thể nào làm loạn một sợi tóc của hắn.
Cùng lúc đó, hắn tập trung tất cả tin tình báo vừa hỏi thăm được, suy nghĩ một phen.