Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 714: CHƯƠNG 712: HAI NĂM SAU

- Diêm Ma Đạo Cung ở một nơi, tên là Phù Đồ Sơn. Hưng thịnh ngàn năm, trăm năm trước sa sút, thậm chí hoàn toàn sụp đỏ. Nội bộ biến hóa hay là bị tà vật cường đại chiếm giữ?

- Về phần Đạo chủ Diêm Ma… Người này hẳn là một tu sĩ Nguyên Anh, trải qua ngàn năm tuổi thọ tiêu hao hết, tọa hóa vẫn lạc?

Dù sao, Diêm Ma Đạo Cung trị thế cũng hơn ngàn năm.

Thế nhân đều cho rằng Đạo chủ bất tử bất diệt, thọ cùng trời đất nhưng trên thực tế, Phương Tịch biết được, cho dù là tu tiên giả, cũng có ngày mục nát.

Sau khi vị tu sĩ Nguyên Anh này tạo hóa, đệ tử dưới Kim Đan cùng quan chủ, không ai phục ai, không thể nào chọn ra Đạo chủ mới. Sự đổ nát của Diêm Ma Đạo Cung, loạn thế đến, dường như cũng có thể lý giải?

Cũng không biết ngàn năm trước, dáng vẻ của thế giới này ra sao nhỉ? Đạo chủ Diêm Ma từ đâu mà đến?

Cách trăm dặm, đối với tu sĩ Kết Đan độn quang mà nói chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Khi trong đầu Phương Tịch loé lên mấy ý nghĩ, cảnh sắc phía trước đột nhiên thay đổi, hiện ra một dãy núi linh khí dạt dào.

Từng tòa kiến trúc to to nhỏ nhỏ tọa lạc trong dãy núi, liên tục kéo dài, cho đến một toà cung điện to lớn trên đỉnh núi.

- Phù Đồ Sơn, Diêm Ma Đạo Cung. Đến rồi!

Phù Đồ Sơn.

Một đạo độn quang đen nhánh xoay quanh trên không một vòng, sau đó rơi dưới chân núi, hiện ra thân hình nam tử đẹp trai.

- Diêm Ma Đạo Cung trông như khu vực hoang phế, vô cùng yên tĩnh. Nhưng dường như cất giấu nguy hiểm to lớn, cho dù là tu tiên giả của giới này cũng không hiểu rõ.

Phương Tịch lẩm bẩm.

- Nơi ở của tu sĩ Nguyên Anh, có cấm chế là điều rất bình thường.

- Dựa theo lời của người địa phương, chỉ cần không tiến vào phạm vi của Đạo Cung, xung quanh đây vẫn xem như an toàn. Xem ra nguy hiểm chỉ ở trong Đạo Cung mà thôi.

Tia sáng trong mắt Phương Tịch lấp lóe, trường phiên đen kịt trong tay bỗng nhiên run rẩy.

Trên trường phiên có tia sáng lấp lóe, trên lá cờ hiện ra một con Quỷ Vương Độc Giác dữ tợn.

Trong miệng không ngừng đọc chú ngữ, từng đạo pháp quyết đánh vào trong trường phiên.

Grào grào!

Một tia sáng lóe lên, từ bên trong xuất hiện một con Quỷ Vương Độc Giác, nhìn Phù Đồ Sơn Đạo Cung, dáng vẻ có chút sợ hãi không dám tiến vào.

- Còn không đi nhanh đi, muốn ma hỏa luyện hồn sao?

Phương Tịch cười lạnh một tiếng, vừa bấm pháp quyết, Quỷ Vương Độc Giác bị thiêu đến liên tục gào thét. Cuối cùng điều động một chùm sáng, nhảy vào trong Diêm Ma Đạo Cung.

- Phụ thể thuật!

Phương Tịch thấy vậy, thủ quyết biến đổi, một phần thần thức trực tiếp rơi trên người Quỷ Vương Độc Giác, giống như đi theo tiến vào trong Diêm Ma Đạo Cung.

Hắn vận dụng phương pháp thần thức trong Khống Thi Quyết, có thể bám vào người đối phương trong khoảng thời gian ngắn.

Cảm nhận được giác quan của đối phương, vượt quá nhất định thời hạn sẽ mất đi hiệu lực.

Phương Tịch sẽ không đặt mình vào nguy hiểm, đương nhiên lựa chọn bám trên thân Quỷ Vương, điều tra Đạo Cung quỷ dị.

- Nơi đây… Vậy mà có cấm chế hạn chế thần thức.

Thân thể Quỷ Vương Độc Giác cao khoảng một trượng, xuyên qua cửa cung, đi vào bên trong.

Cảm nhận được thần thức bị hạn chế, khó mà rời khỏi bản thể quá xa, trong lòng Phương Tịch lẩm bẩm.

Hắn đi ngang qua một cái lư hương bị lật đổ, lư hương này cao hơn một người, bên trong đựng đầy các loại nhang tro. Có thể tưởng tượng được, năm đó nhang hỏa cường thịnh.

Quỷ Vương Độc Giác đi chân trần, trên mặt đất bụi tro dày đặc, lưu xuống một dấu bàn chân cực lớn, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy tấm biển kia Hoàng Tuyền Điện!

Nó dường như có chút e ngại, nhưng dưới sự thôi thúc của Phương Tịch vẫn tiến vào trong điện đường.

Là chính điện của đạo quán, cung điện này vô cùng nguy nga cao lớn, đâu đâu cũng có những cột trụ cần hai người mới ôm hết được, cao vút.

Phương Tịch trực tiếp nhìn về phía thần đài.

Chỉ thấy chủ tế ở chính giữa, cũng không phải nhân vật đạo tôn làm mưa làm gió nào, mà là…

- Ma Tôn?

Phương Tịch nhìn một màn trước mắt, bất giác lẩm bẩm một tiếng. Ở trên thần đài, rõ ràng là một ma tượng!

Ma tượng, toàn thân đen nhánh ba đầu sáu tay, tướng mạo dữ tợn, mi tâm nứt ra đôi mắt đỏ thẫm.

Phía sau Ma Tôn sau lưng, có sáu pho tượng trông vô cùng quỷ dị, giống như hút tâm thần người ta vào trong đó vậy.

- Quả nhiên, Ma Đạo cung phụng những ma đầu kia?

- Ma tượng này, trong điển tịch chưa từng được nhắc đến.

Phương Tịch lẩm bẩm một tiếng, Quỷ Vương Độc Giác bỗng nhiên rít lên.

Màn che mục nát xung quanh gãy vỡ, một tấm vải rách nát từ giữa không trung rơi xuống, bị Quỷ Vương tóm lấy được.

- Là một phần pháp quyết Dẫn Ma Quyết? Đệ tử Luyện Khí tu tập pháp quyết?

Phương Tịch quét mắt nhìn qua, có chút xem thường.

Dẫn Ma Quyết chính là công pháp có đẳng cấp ngang với Bác Bì Quyết, dựa vào công pháp này mà thành công nhập đạo, hắn đương nhiên sẽ không để vào trong mắt. Nhưng tùy ý nhìn qua hai lần, thần thức hắn chấn động cùng bất ngờ:

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!