Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 715: CHƯƠNG 713: HAI NĂM SAU 2

- Phù… Phương pháp nhập đạo này có chút hung hiểm? Phải chủ động tiếp dẫn ngoại ma nhập thể. Sau đó thuần phục, luyện hóa ma đầu, cứ như vậy mà nhập đạo!

- Quả nhiên… Công pháp như này đều vô cùng quỷ dị hung tàn.

Hắn thở dài một tiếng nhưng vẫn nhớ kỹ pháp quyết Luyện Khí này.

Đang lúc này, thần thức Phương Tịch khẽ động:

- Ai?

Quỷ Vương Độc Giác gào thét một tiếng, hiện ra chân thân chính là một con quỷ vật, cao ba trượng, há mồm phun ra.

Từng ngọn lửa màu xanh lan tỏa ra bốn phía.

Phụt!

Một màn quỷ dị xuất hiện.

Chân hỏa của Quỷ Vương cấp ba nhìn thấy bốn vách tường cùng pho tượng Ma tôn, lại bị tia sáng lóe lên ngăn cản.

Dường như trong đại điện này, cũng ẩn giấu cấm chế bảo vệ lợi hại.

Mà tia sáng màu xanh lóe ra cũng là nguyên nhân khiến Phương Tịch cảm thấy bất an.

Chỉ thấy trong bóng tối, chẳng biết từ lúc nào lại có thêm một bóng người!

Không, không phải là người, mà là…

- A.

Bên ngoài Diêm Ma Đạo Cung, Phương Tịch che trán, cảm giác đau đầu sắp nứt.

Hắn vĩnh viễn mất đi một phần thần thức phụ thể kia.

Răng rắc!

Miếng vang thanh thúy vang lên.

Phương Tịch mặt không chút cảm xúc quay đầu lại, thấy lấ cờ đen nhánh trong tay hắn, chẳng biết từ lúc nào lại hiện ra một vết nứt.

- Thậm chí ngay cả Quỷ Vương Độc Giác cấp ba cũng bí giết trong nháy mắt. Gần như không có nhiều sức lực chống đỡ lại.

Sự khủng bố trong Diêm Ma Đạo Cung quả thực vượt qua dự đoán của hắn.

Hắn nhìn cửa lớn cung điện trước mặt, sắc mặt liên tục biến đổi, cuối cùng hóa thành một đạo ma quang đen nhánh xoay người rời đi.

Bên ngoài mấy chục dặm.

Một bóng người lén lút đi về phía Phù Đồ Sơn.

Hình thể mập mạp, chính là Bàng cung phụng!

Hắn nhìn về phía Phù Đồ Sơn, trong con ngươi mang theo sự sợ hãi, thậm chí còn có một tia chờ mong.

- Chuyện liên quan tới Đạo Cung, ta đã nói hết, ngay cả những nguy hiểm trong đó cũng không hề khoa trương hay che giấu chút nào. Dù sao vị chân nhân kia nhất định sẽ hỏi thăm nhiều người để lấy thêm tin tình báo.

- Nhưng nếu người này không tin tà, cố ý thăm dò Diêm Ma Đạo Cung… Vậy thì chuyện này cũng không liên quan đến ta.

- Nguy hiêm trong Đạo Cung, cho dù là Vũ Sĩ chân chân cũng sẽ có khả năng thân tử đạo tiêu, sau đó… Kim Đan…

Cũng không biến Bàng cung phụng triển khai pháp thuật gì, thân hình biến mất trong màn đêm, làm người khác rất khó phát hiện.

- Ồ? Ngươi cảm thấy ta sẽ chết sao?

Mà lúc này, một thanh âm nhàn nhạt đột nhiên vang lên.

Bàng cung phụng bị dọa sợ hết hồn, phát hiện là thanh niên tuấn mỹ hỏi đường ngày hôm nay, chẳng biết từ lúc nào đã đứng bên một khối nham thạch màu xanh, khóe miệng mỉm cười nhìn hắn.

Hắn vội vàng khom người:

- Tiền bối nói đùa, vãn bối lo lắng cho an nguy của tiền bối nên muốn đến xem xét một phen mà thôi… Bây giờ nhìn thấy tiền bối không có việc gì, quả thực vô cùng vui mừng…

- Ha ha.

Phương Tịch cười gằn mấy tiếng, tia sáng màu đen trong mắt lấp lóe đột nhiên hỏi:

- Trong Đạo Cung rốt cuộc có thứ gì? Là nguyên nhân khiến cho rất nhiều tà vật tránh né đó sao?

- Đó là... Đạo nghiệt!

Bàng cung phụng chỉ cảm thấy tâm thần mê mang, không tự chủ mở miệng.

Đợi đến khi nói ra, sắc mặt thay đổi bất chợt che miệng mình.

- Đạo nghiệt?

Phương Tịch biến sắc, cười gằn:

- Xem ra ngươi biết rất nhiều chuyện.

- Chuyện này... Gia sư là Hiểu Phong chân nhân, đã từng nghe giảng đạo trong Đạo Cung.

Bàng cung phụng vội vàng nói.

- Là một lão sư Kim Đan.

Phương Tịch cười lạnh một tiếng, bỗng nhiên bóng người lóe lên bóp cổ người này, tia sáng trong mắt lấp loé:

- Bỏ đi... Ta tự đi xem vậy!

Sau khi sưu hồn, vẻ mặt Phương Tịch khẽ biến:

- Quả nhiên là vậy. Giới này khá thú vị nhưng vẫn phải chuẩn bị kỹ càng một chút.

- Có lẽ vẫn phải tu luyện một vài bộ công pháp của giới này… Cũng không biết phải tiêu hao của ta bao nhiêu lâu nữa… Khoan đã, đầu hỏng rồi sao. Trực tiếp đi tìm một nhân vật Ma Đạo tội ác đầy trời chẳng phải sẽ lập tức học được sao?

Hai năm sau.

Tu tiên giới Nam Hoang tu.

Biên giới Vạn Thú Sơn Mạch.

Mấy đạo lưu quang đang khống chế Linh khí triền đấu với một con yêu thú.

- Cung đạo hữu, thần thông tốt lắm. Phi Kiếm Thuật quả nhiên là chân truyền của Điểm Tinh Môn!

Một thanh niên Trúc Cơ, ánh mắt mê say nhìn một nữ tu, không ngừng tán thưởng.

Nữ tu này, một thân váy xoè màu hồng nhạt, trên mặt mang theo vài phần ngây thơ, dung mạo vô cùng xinh đẹp. Nàng đang khống chế một cây trâm ngọc bích giống như phi kiếm, phóng ra từng tia sáng xanh biếc, tấn công một con yêu thú.

Yêu thú này giống như khỉ đột, mọc ra bốn cái tay, bộ lông màu vàng đất am hiểu thuật độn thổ, có vẻ là cấp hai.

Bằng không, căn bản không thể nào chống đỡ công kích của mấy vị tu sĩ Trúc Cơ.

Nữ tu họ Cung mặc dù khuôn mặt non nớt, tu vi cũng là Trúc Cơ sơ kỳ nhưng một tay Ngự Kiếm Thuật vô cùng cao minh, giống như là chủ lực trong mấy người này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!