- Mời quý khách đi vào nghỉ ngơi, chưởng quỹ cao cấp của bản lầu sẽ tới ngay…
Thị nữ lấy ra một tấm lệnh bài, mở cấm chế căn phòng này, khom người nói.
Phương Tịch gật đầu đi vào, phát hiện bên trong bố trí vô cùng trang nhã, nhưng thần thức của mình không cách nào xuyên qua vách tường phòng bên được, rõ ràng vô cùng đảm bảo tính riêng tư.
Hắn cũng không phải chờ đợi bao lâu, một làn gió thơm lướt qua, một vị nữ tu chậm rãi đi vào phòng.
Nữ tử này tóc dài, trên đầu cắm mấy cây châm ngọc trang nhã, trông phú quý bức người, cảm giác rực rỡ, mấu chốt là tu vi cũng đến Kết Đan!
- Xin chào đạo hữu... Thiếp thân Diêm Như Ngọc sẽ tiếp đãi đạo hữu. Nếu như đạo hữu cảm thấy thiếp thân không thích hợp có thể đổi người khác.
Diêm Như Ngọc hạ thấp người thi lễ, chậm rãi nói.
- Không cần...
Phương Tịch mỉm cười nói:
- Bản nhân tương đương hài lòng.
- Vậy thì tốt rồi.
Diêm Như Ngọc ngồi ngay ngắn đối diện Phương Tịch, vung tay lên.
Cấm chế hai bên tự động hiện ra, đóng lại cửa lớn phòng bao:
- Không biết đạo hữu đến bản thương hội, muốn làm gì?
- Trước tiên xem xét vài vật đi.
Phương Tịch sờ trữ vật giới chỉ trên tay, trên mặt bàn lập tức hiện ra mấy hộp ngọc.
- Xem ra đạo hữu muốn kiểm tra nhãn lực của thiếp thân trước rồi.
Diêm Như Ngọc trở nên trịnh trọng hơn rất nhiều, mở ra hộp ngọc thứ nhất.
Trong hộp, chính là một bình ngọc màu xanh, trên bình ngọc còn có từng đườnng vân giống như lá cây.
- Ồ?
Diêm Như Ngọc khẽ ồ một tiếng.
- Làm sao? Đạo hữu nhìn ra có gì không đúng sao?
Phương Tịch bình tĩnh hỏi thăm, trong hộp ngọc này đương nhiên là đan dược tinh phẩm Thánh Tử để lại, các phường thị khác cũng không thể giám định được.
- Thiếp thân chỉ cảm thấy bình đan dược này khá thú vị, dường như phỏng chế Không Thanh Bình, có lẽ đan dược được cất giữ cũng vô cùng trân quý.
Diêm Như Ngọc nở nụ cười xinh đẹp trả lời.
- Không Thanh Bình?
Phương Tịch có chút mờ mịt, chợt ánh mắt sáng lên:
- Là Không Thanh Bình mà tu sĩ Thượng Cổ đặc biệt dùng để bảo vệ đan dược quý giá? Tương truyền bình ngọc này còn được gọi là Vạn Tái Không Thanh, có thể bảo tồn hoàn mỹ dược tính của đan dược trong vạn năm…
- Đạo hữu kiến thức hơn người nhưng bình Không Thanh Bình này chỉ là hàng nhái. Có thể duy trì hiệu lực của đan dược khoảng mấy trăm năm, đã rất không tồi rồi, cũng coi như một kiện Linh khí khá tốt...
Sắc mặt Diêm Như Ngọc trịnh trọng hơn rất nhiều, mở nắp bình.
Một tia sáng đỏ thẫm trực tiếp thoát ra khỏi bình.
- Đan dược có dị tượng.
Nàng nỉ non một tiếng, nhìn một viên đan dược bên trong Không Thanh Bình.
Chỉ thấy viên đan dược này toàn thân đen kịt, bên ngoài lại có ba đường vân vàng óng ánh.
Tia sáng trong mắt này chớp liên tục, cuối cùng gật gật đầu, đặt bình Không Thanh Bình lại, nói với Phương Tịch:
- Đan dược này của đạo hữu hẳn là Huyền Nguyên Phá Thanh Đan... Đan này tương đối phổ biến ở thời kỳ Thượng Cổ, bây giờ cực ít. Dược lực bá đạo, vô cùng hữu ích đối với tu sĩ Kết Đan sơ kỳ đột phá bình cảnh trung kỳ...
- Đan này, không biết đạo hữu có ý bán ra không? Nói thật...Thiếp thân cũng bị vây trong bình cảnh sơ kỳ rất nhiều năm... Vì có thể đột phá tu vi, nguyện ý không tiếc bất cứ giá nào.
Diêm Như Ngọc mị nhãn như tơ, liếm môi một cái, mang theo khát vọng.
Dường như chỉ cần Phương Tịch đáp ứng thì có thể cùng vị mỹ nhân Kết Đan này mây mưa một phên.
- Ha ha... Đạo hữu xem hai kiện còn lại đi.
Phương Tịch mỉm cười, thu hồi Không Thanh Bình phỏng chế chứa Huyền Nguyên Phá Thanh Đan, nhận được ánh mắt u oán của nàng.
Diêm Như Ngọc ai oán một phen, vậy mà lại khôi phục vẻ đoan trang, dường như tất cả trước đó chỉ là ảo giác, nghiêm túc mở hộp ngọc thứ hai.
Trong hộp ngọc, rõ ràng là một vật liệu tinh thể lớn chừng quả đấm.
- Vật này...
Vẻ mặt do dự, bỗng nhiên ngón tay búng một cái, một đạo hỏa diễm rơi bên ngoài vật này.
Xoẹt!
Trên tinh thạch, một chùm ánh sáng màu đen hiện ra, vậy mà bao trùm hỏa diễm trong đó, chầm chậm ma diệt.
- Nếu như thiếp thân nhìn không lầm, vật này hẳn là Hắc Lung Tinh... Chính là vật liệu cấp ba hiếm, thích hợp dùng để luyện chế pháp bảo Ma Đạo... Xích Huyết Giáo vẫn luôn muốn thu mua vật này, giá cả rất cao.
Diêm Như Ngọc suy nghĩ một phen, nói ra suy nghĩ của mình.
- Thì ra là thế.
Phương Tịch từ chối cho ý kiến.
Vật liệu hắn tìm thấy trong động phủ của Thánh Tử đa số là đã tìm hiểu được, chỉ còn lại mấy món này thôi.
Lúc này lại biết được tên của một loại vật liệu, có thể lấy ra làm được rất nhiều chuyện.
Dù sao, cái tên Hắc Lung Tinh hắn cũng từng nhìn thấy trên mấy quyển cổ tịch.
Chỉ là không có miêu tả cụ thể, cũng không biết vật này chính là Hắc Lung Tinh mà thôi.
Diêm Như Ngọc nhìn thấy Phương Tịch thu hồi hộp ngọc thứ hai, trong lòng phiền muộn, mong đợi mở ra hộp ngọc thứ ba.