Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 724: CHƯƠNG 722: VẠN TÁI KHÔNG THANH 2

Trong hộp ngọc này vậy mà chỉ có một gốc linh thảo, toàn thân đỏ hồng, bề ngoài có phù văn kỳ dị màu bạc.

- A?

Diêm Như Ngọc lộ ra biểu cảm kinh ngạc.

- Vật này có vấn đề gì sao?

Phương Tịch thuận‌ miệng hỏi một câu.

- Cũng không có vấn đề gì, chỉ là linh thảo này... Dường như là linh vật cấp bốn, có vẻ là vật lâu đời rồi...

Diêm Như Ngọc lại xem xét một phen, chỉ có thể lắc đầu:

- Thật có lỗi... Vật này thiếp thân cũng không biết, nhưng đây tuyệt đối là một gốc linh dược cấp bốn trân quý bảy trăm năm trở lên...

- Thì ra là thế, đa tạ.

Phương Tịch ôm ‌quyền cảm tạ.

Kể từ đó, những thu hoạch trong bí ‌cảnh hắn đều rõ ràng sáng tỏ rồi.

- Mấy món linh vật đều có tư cách xuất hiện trên buổi đấu giá vào mười ba ngày sau, đồng thời cũng là những vật phẩm xuất hiện cuối cùng...

Ánh mắt Diêm Như Ngọc lưu chuyển:

- Không biết đạo hữu chuẩn bị xử trí như thế nào?

- Những linh vật này cũng không có nhiều tác dụng với ta lắm, đương nhiên là phải xử lý cho thỏa đáng.

Phương Tịch bình chân như vại trả lời:

- Nhưng đối với tồn tại như chúng ta mà nói, linh thạch đã không có ý nghĩa quá lớn, không biết đạo hữu có gì có thể khiến ta động tâm.

Diêm Như Ngọc đoan chính ngồi đó, đã biết Phương Tịch không phải loại tu si háo sắc:

- Trong bản thương hội, các loại vật trân quý cũng không ít, ví dụ như linh đan thích hợp cho tu sĩ Kết Đan tinh tiến pháp lực... Còn có pháp bảo cường đại.

- Những thứ này đối với bản nhân cũng không có bao lớn lực hấp dẫn...

Phương Tịch thở dài:

- Không biết quý thương hội có thể có linh vật Kết Anh cùng đồ vật như linh nhãn không...

Vẻ mặt Diêm Như Ngọc ngưng trọng:

- Cái này... Đương nhiên là không có.

- Không biết có thể có manh mối liên quan nào không?

Phương Tịch lại nói:

- Đương nhiên... Biết cũng không nhất định phải nói... Ta hiểu, trong động phủ của tu sĩ Nguyên Anh chắc chắn có linh nhãn nhỉ. Còn có trong bí cảnh Ngũ Hành đương nhiên cũng có hai vật này.

Đại danh của bí cảnh Ngũ Hành, Phương Tịch cũng chỉ nghe nói trỏng một lần đi qua phường thị nào đó.

Bí cảnh này là tổ sư của Hỗn Nguyên Tông bố trí, đặc biệt dành cho đệ tử tông môn, nghe nói trong đó thậm chí có cơ duyên ngưng kết Nguyên Anh!

Đáng tiếc, bí ‌cảnh như vậy bị Hỗn Nguyên Tông trông coi sít sao, đừng nói ngoại nhân, cho dù là tu sĩ của bản tông cũng chưa chác có thể đi vào tìm tòi hư thực.

- Hai vật này vô cùng trân quý, nếu có thể có manh mối chính xác... Vậy thì thương hội chúng ta cũng đã sớm xuất động, giành lấy rồi.

Diêm Như Ngọc cười khổ trả lời.

- Đúng vậy...

Phương Tịch thu hồi linh vật, nghĩ nghĩ, lại lấy bình Huyền Nguyên Phá Thanh Đan ra:

- Vật này... Ta định bán trong buổi đấu giá lớn.

- Không thành vấn đề.

Trên mặt Diêm Như Ngọc lướt qua một vòng vui mừng:

- Bản thương hội nhất định sẽ ‌bán nó với cái giá thật tốt.

Là người biết tình báo nàng có thể nhằm vào người chuẩn bị rất nhiều linh thạch, đương nhiên sẽ chiếm lợi lớn.

- Vậy là tốt rồi, nếu như không đạt được giá ta quy ‌định, ta cũng sẽ không bán vật này.

Phương Tịch mỉm cười.

Hắn sớm đã là Kết Đan trung kỳ, đan dược này đối với hắn mà nói không có chút tác dụng gì nữa.

Ngược lại là Diêm Như Ngọc, có chút lo được lo mất, sau khi thảo luận quy định giá với Phương Tịch thì giao cho hắn một tấm lệnh bài màu xanh lam:

- Đạo hữu đã là tu sĩ Kết Đan, lại giao linh đan quan trọng như vậy cho bản thương hội bán, phòng khách quý của buổi đấu giá lớn chính là lễ vật thiếp thân giành cho đạo hữu.

- Ồ?

Phương Tịch tiếp nhận lệnh bài, hơi dò xét, nhìn thấy trên lệnh bài huỳnh quang lập loè, ở giữa khắc mấy chứ “phòng Ất 16”. Bên trong có cấm chế đặc thù, rất khó mô phỏng hoặc là giả tạo.

- Đến lúc đó, đạo hữu có thể dựa vào lệnh bài này trực tiếp tiến vào phòng bao, còn có thể thu hoạch được hạn mức mười vạn linh thạch từ bản thương hội... Nếu mua sắm linh vật không đủ linh thạch, có thể mượn tạm bản thương hội, chỉ cần sau đó trả hết là được, không cần lãi.

Diêm Như Ngọc cười giải thích vài câu.

- Đa tạ.

Phương Tịch lại cùng vị đồng đạo Kết Đan hàn huyên vài câu, lúc này mới cáo từ, đi ra khỏi Thanh Diệp thương hội, thở dài.

Hắn đến Nguyên Quốc, chủ yếu chính là tìm kiếm cơ duyên Kết Anh cùng linh nhãn.

Dù sao hai vật này, một vật liên quan đến tương lai hắn tấn thăng Nguyên Anh, một vật khác thì cùng chung nhịp thở với Vạn Cổ Trường Thanh Thể.

Nhưng thông qua kiến thức hắn lĩnh hội được trong khoảng thời gian này, hắn biết được cho dù ở Nguyên Quốc, hai vật này cũng khó có được.

So với thu hoạch được linh nhãn, cơ duyên Kết Anh càng khó. Dù sao một thành Nguyên Anh sẽ thực sự trở thành kỳ thủ?

Có lẽ ta còn may mắn hơn các vị Kết Đan viên mãn khác nhiều...

Phương Tịch không hiểu, lại nghĩ tới lời nói của Lão Quỷ Cửu Diệp Phái, Ất Mộc ‌ Pháp Thân phối hợp với Khô Vinh Quyết, có thể gia tăng cơ hội ngưng kết Nguyên Anh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!