Mười mấy ngày sau, ban đêm Phương Tịch ở trong động phủ Nghênh Khách Hiên ngồi xuống Luyện Khí. Ban ngày ra ngoài đi dạo, chọn mua một ít linh thảo cùng linh vật mình cần.
Bây giờ trận pháp cùng kỹ nghệ phù lục đều đã đến cấp ba, nhưng tay nghề luyện đan còn khá kém, chủ yếu vẫn là khiếm khuyết các loại linh thảo cùng đan phương.
Nhưng mà sau khi đến Nguyên Quốc, các loại tài nguyên tu tiên hơn phong phú không ít, vẫn tương đối có nắm chắc tấn thăng thuật luyện đan một phen.
Lúc này, Phương Tịch dã tâm bừng bừng đi dạo từng quầy hàng, muốn dựa vào nhãn lực độc đáo của bản thân thậm chí Tử Khí Thiên Nhãn Thuật nhặt nhạnh chỗ tốt.
Nhưng không biết là do cơ duyên chưa đủ hây sao mà vẫn không có thu hoạch gì.
Những tán tu kia vô cùng khôn khéo, trừ những kẻ cầm hàng giả hãm hại lừa gạt, đối với những đồ vật tương đối quý hiếm tí thì cầm chặt trong tay, báo giá cao trên trời.
Sau mấy lần, Phương Tịch cũng nhặt nhạnh được ít lợi ích.
Dù sao, lần trước nhặt nhạnh chỗ tốt dẫn đến hậu quả hỏng bét, cũng không phải hồi ức tốt đẹp gì...
Một ngày này, trời vừa tờ mờ sáng, Huyền Không Sơn phường thị đã trở nên vô cùng náo nhiệt.
Có lượng lớn tu tiên giả khống chế độn quang, hoặc là ngồi cưỡi linh thú, phi xa... Tiến vào trong phường thị.
Trong những tu sĩ này, ngay cả tu sĩ Luyện Khí cũng cực ít, đa số đều là Trúc Cơ mà tu sĩ Kết Đan cũng không hiếm thấy.
Nương theo lấy từng tiếng chuông vang lên, tia sáng trong động phủ lóe lên, Phương Tịch cũng đi ra.
Lúc này hắn mang theo mũ rộng vành, xung quanh rủ hắc sa, che khuôn mặt, có chút phong phạm kiếp tu.
Nhưng chung quanh, các vị tu tiên giả cũng ăn mặc như vậy, cũng không có vẻ quá nổi bật.
- Buổi đấu giá lớn của Huyền Không Sơn, cuối cùng cũng bắt đầu.
Phương Tịch thì thào một tiếng, đi theo dòng người, đi vào sàn bán đấu giá lớn.
- Hoan nghênh vị tiền bối này.
Trấn giữ cửa lớn, rõ ràng là hai vị tu sĩ Trúc Cơ, đồng thời tu vi đến Trúc Cơ hậu kỳ.
Thần thức quét qua phát hiện tu vi Phương Tịch sâu không lường được, lập tức trở nên cung kính rất nhiều, lại kiểm tra lệnh bài của Phương Tịch:
- Tiền bối ở phòng chữ Ất số 16, mời!
Phương Tịch đi vào sàn phòng bán đấu giá lớn, chỉ thấy lầu một tất cả đều là hội trường lớn, lầu hai lại có không ít phòng bao.
Cấm chế chớp động, có cảm giác chướng mắt.
Cũng không biết hội đấu giá lớn như thế, phải chăng có Nguyên Anh áp trận?
Trong lòng hắn thì thào một tiếng, đi vào đến lầu hai, tìm tới phòng của mình, dùng lệnh bài mở ra cấm chế, đi vào.
Xung quanh bỗng nhiên yên tĩnh lại!
Phòng đấu giá vốn dĩ ồn ào náo động, đều bị vách tường cấm chế ngăn cách.
Trong phòng bài trí cũng rất đơn giản, chỉ có một bàn một ghế dựa, bày linh trà linh quả mà thôi.
Phương Tịch ngồi trên ghế nhắm mắt dưỡng thần, an tâm xem hội đấu giá khai mạc.
Thời gian không biết đi qua bao lâu.
Bỗng nhiên từng tiếng chiêng vang lên.
Phương Tịch mở hai mắt ra, chỉ thấy hội đấu giá ở giữa trên đài cao, chẳng biết lúc nào đã có thêm ra một vị lão giả mặc trường bào màu tím, dáng vẻ gầy gò.
Lão giả này, hai con ngươi như điện, bị ánh mắt đó liếc nhìn người nào người nấy trở nên nghiêm nghị.
- Lại là lão nhân Thiên Sát!
- Vị này chính là tu sĩ Kết Đan viên mãn... Là một trong những vị tán tu không thể trêu chọc nhất Nguyên Quốc.
- Không nghĩ tới, Thanh Diệp thương hội vậy mà cũng mời được người này tới...
Tu sĩ bốn phía xì xào bàn tán, lại bị thần thức Phương Tịch bắt được.
Lúc này hắn mới biết được vị Thiên Sát lão nhân này đã thành danh được gần ba trăm năm, đồng thời có được mấy loại đấu pháp thần thông hết sức lợi hại, hết sức lợi hại, gần như là Kết Đan đứng đầu Nguyên Quốc.
- Khó trách ta cảm giác có chút nghiêm nghị, quả nhiên là cường giả Kết Đan... Đáng tiếc, đại thọ không xa.
Phương Tịch âm thầm cảm khái.
Bất luận thanh danh như nào cũng chỉ là hư ảo, sống được lâu mới là thật.
Hắn không cần Khô Vinh Quyết cũng biết người này đại nạn không xa, nhục thân già yếu, lại không có cơ hội tấn thăng Nguyên Anh.
Có thể bởi vì như vậy, mới không thể không cân nhắc tử tôn hậu bối, tiếp nhận lời mời chào của Thanh Diệp thương hội.
- Đại hội lần này, do bản nhân đích thân chủ trì...
Thiên Sát lão nhân nhìn chung quanh một vòng, thanh âm giống như phá la.
Nhưng tu tiên giả đều không chú ý những điều này, tu vi của người này đủ để khống chế cục diện, đây mới là chuyện quan trọng nhất.
- Được, đừng nói nhảm nhiều lời nữa... Hiện tại bắt đầu đấu giá vật thứ nhất.
Thiên Sát lão nhân vỗ vỗ tay, có một mười vị thị nữ bưng khay lên, trong mỗi một khay đều có một bình ngọc, bên trong là một viên đan dược màu xanh thẳm.
- Mười viên Trúc Cơ Đan, mỗi một viên có giá ba ngàn linh thạch giá, bắt đầu! Hiện tại bắt đầu tổ thứ nhất.
Thiên Sát lão nhân vừa dứt lời, có người không kịp chờ đợi kêu giá.
Dù sao Trúc Cơ Đan đối với bất kỳ thế lực nào mà nói đều là nhu yếu phẩm, cũng không ngại nhiều.
Trong rạp chữ Giáp nào đó.
- Không ngờ Thiên Sát lão quỷ cũng có thể tự hạ thấp địa vị, quả nhiên là kinh hỉ lớn mà…