Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 731: CHƯƠNG 729: GIAO DỊCH 2

Bên cạnh còn có một vị tu sĩ Kết Đan khác đi theo, tu vi Kết Đan trung kỳ, rõ ràng là Lăng lão quỷ mặc một chiếc áo bào màu tro!

Lăng lão quỷ nhìn quanh bốn phía, tia sáng trong mắt không ngừng lấp lóe:

- Ta khổ tâm trù bị, mượn lượng lớn linh thạch linh vật... Không nghĩ tới, cuối cùng vẫn thua thất bại thảm hại.

Nếu không có Tiểu Độ Diệt Đan, chỉ sợ chẳng bao lâu ta sẽ tẩu hỏa nhập ma?

Cũng may ta có tay chân trong thương hội, biết được là người kia đấu giá được Huyễn Diệt Tâm Lan...

Lúc này, ta canh giữ ở cửa ra vào phường thị, Lệ đạo hữu ở Nghênh Khách Hiên nhìn chằm chằm... Mặc kệ người kia lựa chọn như thế nào?

Ngay lúc Lăng lão quỷ đang suy tư trong lòng, bóng người chợt lóe trên Bích Ngọc Đài, hiện ra một người chính là Phương Tịch!

Hắn lượn mấy vòng, thay đổi thành khuôn mặt Tào đạo hữu, chuẩn bị thoải mái ra khỏi phường thị.

- Thì ra là Tào đạo hữu... Đạo hữu đây là?

Bích lão quỷ dùng thần thức truyền âm một phen, lộ ra dáng vẻ tươi cười, tiến lên chào hỏi.

- Thực không dám giấu giếm, bản nhân lần này đến đây, chính là vì buổi đấu giá... Bây giờ đại hội đấu giá kết thúc, đương nhiên cũng nên trở về.

Phương Tịch chắp tay, nói:

- Cáo từ.

Nói xong, hóa thành một tia sáng màu hồng, trực tiếp rời đi.

Lăng lão quỷ nhìn qua Bích lão quỷ:

- Vì sao vừa rồi không để ta ngăn người này lại, lên tiếng giao dịch?

- Nếu ngươi giao dịch, há không phải đại biểu bản thương hội bán tình báo của khách nhân?

Bích lão quỷ cực kỳ không tán thành.

- Cũng tốt, ta có tu luyện một môn Bảo Quang Linh Nhãn Thuật, trong trữ vật giới chỉ của người này, bảo vật nhiều vô kể... Gia tộc tuyệt đối không nghèo.

Lăng lão quỷ nhìn Bích lão quỷ:

- Ngươi thật sự không muốn cùng ta động thủ sao? Người kia chính là người mà Hỗn Nguyên Tông đang truy nã, chúng ta bắt hắn là chuyện thiên ‌kinh địa nghĩa...

- Nếu ngươi không lấy được Tiểu Độ Diệt Đan, nguy hiểm đến tính mạng ngay trong tích tắc... Ta cũng đâu có mối thù ngươi sống ta chết với kẻ kia, đương nhiên không muốn xuất thủ.

Bích lão quỷ lắc đầu:

- Ngươi mời ta đến đây không phải vì đề phòng người này thay hình đổi dạng rời đi sao? Kết quả người này vậy mà trực tiếp rời đi, rõ ràng là có chỗ dựa... Huống chi sau việc này chỉ sợ ngươi sẽ bị Thanh Diệp thương hội truy nã, ít nhất cũng sẽ bị khai trừ thân phận khách khanh...

Vẻ mặt Lăng lão quỷ biến đổi, tiếp đó cười lạnh đáp:

- Nếu không có được linh đan, lão phu cũng phải chết, còn có gì cố kỵ? Cùng lắm thì trực tiếp đầu nhập vào Hỗn Nguyên Tông...

- Nếu đạo hữu cứ khăng khăng muốn làm vậy, ta cũng không thể làm gì, càng không muốn tiếp tục khuyên ngăn...

Bích lão quỷ ôm quyền thi lễ, liếc mắt nhìn Lăng lão quỷ rời đi. ‌

Hắn biết người này mang theo một con linh thú đặc thù, vừa rồi vẫn luôn nhớ kỹ khí tức của Phương Tịch lúc rời đi, chỉ cần không xa hơn mấy trăm dặm, đều có thể truy tìm đến!

Không trôi qua bao lâu, nương theo một tiếng kiếm minh, một đạo kiếm quang bay ra, xoay quanh một vòng, ‌truy tung hướng Lăng lão quỷ rời đi.

- Ta nói, Lăng lão quỷ đâu ra lòng tin, hóa ra là lôi kéo được trợ thủ... Ài, cũng không biết ra điều kiện như nào mà ngay cả Lệ đạo hữu cũng đồng ý...

Trong mắt Bích lão quỷ, hai con ngươi liên tục chuyển động:

- Lăng lão quỷ tu luyện Sát Khí Quyết, công pháp này mặc dù có tai họa ngầm khá lớn, nhưng thần thông xác thực bất phàm, gần như có thể so sánh với tu tiên giả Kết Đan hậu kỳ... Lại cộng thêm kiếm tu của Lệ Hải Phong... Người kia chỉ là tu sĩ Kết Đan đi ra từ một địa phương nhỏ, quả thật gặp nguy hiểm rồi!

Vù!

Một đạo tia sáng màu hòng vạch phá bầu trời, trong khoảnh khắc lướt qua mấy chục dặm.

Tia sáng màu xanh chớp động, Phương Tịch bỗng nhiên ghìm độn quang xuống, từng đạo Ất Mộc Thần Quang rơi quanh người, hóa thành lồng ánh sáng phòng ngự, sắc mặt âm trầm nhìn về phía sau.

Không bao lâu, một đạo độn quang đen kịt hung mãnh xông đến, tốc độ cực nhanh!

- Vậy mà có thể phát hiện lão phu, xem ra thần thức của ngươi không kém...

Độn quang đen kịt thu lại, hiện ra một vị tu sĩ Kết Đan trung kỳ tóc bạc phơ, người mặc áo bào tro trong số đó.

Trên mặt lão tràn đầy sát khí, không giống người tốt.

Mà nhìn tu vi, thậm chí đến Kết Đan trung kỳ đỉnh phong, lúc nào cũng có thể tấn thăng hậu kỳ.

- Ngươi là người phương nào?

Phương Tịch khẽ vẫy tay:

Thanh Hòa Kiếm tự động hiện lên trong tay, lại lướt qua phía sau nhíu mày hỏi.

- Lão phu Lăng Phá Thiên, muốn làm một giao dịch với đạo hữu!

Lăng Phá Thiên đứng chắp tay, trong đôi mắt màu đỏ tươi lóe lên.

- Ồ? Không biết giao dịch như thế nào?

Phương Tịch mỉm cười, hỏi.

- Lão phu nguyện dùng linh thạch, pháp bảo, bí thuật trong tay... Đổi lấy Huyễn Diệt Tâm Lan trong tay đạo hữu!

Giọng nói của Lăng Phá Thiên lạnh lùng đáp.

Vẻ mặt Phương Tịch bỗng nhiên lạnh băng:

- Thanh Diệp thương hội... Thế mà bán tin tức riêng của khách nhân, bản nhân nhớ kỹ món nợ này. Còn về chuyện giao dịch, tha thứ khó lòng nghe theo!

- Hừ... Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!