Lăng Phá Thiên hừ lạnh một tiếng, trong hư không bỗng nhiên hiện ra hai chùm sát khí màu đen.
Trong sát khí, hai con yêu thú đầu hổ thân báo, mọc ra hai cánh cùng lợi trảo, vô cùng dữ tợn, đánh lén sau lưng Phương Tịch!
Xùy! Xùy!
Ất Mộc Thần Quang Tráo phát ra hai tiếng giòn vang, từng đạo Ất Mộc Thần Lôi khuấy động, lôi quang rơi trúng hai con yêu thú kia, dễ dàng đập tan nó, hóa thành hai chùm sát khí.
Hai con yêu thú này, thân thể không phải là huyết nhục mà là do sát khí ngưng tụ thành!
- Các hạ nói muốn giao dịch, mà lại âm thầm bố trí Sát Yêu đánh lén... Rõ ràng không có thành ý gì.
Thanh Hòa Kiếm trong tay Phương Tịch bùng phát chùm sáng, một cỗ khí tức vượt xa pháp lực Kết Đan sơ kỳ, nháy mắt bộc phát.
- Ngươi vậy mà đã tới Kết Đan trung kỳ? Khó trách có thể phát hiện ra Sát Yêu đánh lén...
Lăng Phá Thiên cười lạnh mấy tiếng:
- Việc này do lão phu tự làm, không liên quan gì tới thương hội... Huống chi… Bắt một tên bị Hỗn Nguyên Tông truy nã như ngươi, có gì không được?
- Hỗn Nguyên Tông truy nã?
Phương Tịch thở dài một tiếng, đã đoán được cái gì:
- Thận Lâu Châu quả nhiên là thứ vô dụng, lần sau nên ném đi...
Hắn vốn dĩ cũng không để ý gì, dù sao Phương Tịch ở Nguyên Quốc cũng là một gương mặt mới.
Nhưng không nghĩ tới, vậy mà cõng cái nồi truy nã.
Không cần nghĩ cũng biết là ai... Nhan lão quỷ, ta còn chưa diệt Di Lăng Cốc, ngươi đã nhớ thương ta… Ta sẽ ghi nhớ mối thù này, ngày sau ắt sẽ báo đáp!
Ánh mắt Phương Tịch lạnh băng.
Mà đúng lúc này cách đó không xa vang lên một tiếng kiếm minh!
Chỉ thấy một đạo kiếm khí màu vàng phá không mà đến, hiện ra trong đó là một bóng dáng mặc trường bào, giống như viên ngoại nhà giàu, không ngờ là Lệ Hải Phong!
- Lăng huynh, như thế nào rồi?
Lệ Hải Phong nhìn qua Lăng Phá Thiên, giọng nói trầm ổn.
- Người này mềm không được cứng không xong, đồng thời đã là Kết Đan trung kỳ... May mắn đạo hữu đúng hẹn đến đây, hai chúng ta hợp lực nhất định có thể có thể bắt được.
Lăng Phá Thiên dùng thần thức truyền âm trả lời.
- Lệ Hải Phong... Kim Kiếm Môn chỉ có một vị Kết Đan là ngươi nhỉ? Không sợ chết nơi này... Kim Kiếm Môn bị diệt sao?
Phương Tịch hừ lạnh một tiếng.
- Việc này không cần đạo hữu lo lắng... Đạo hữu vẫn nên ngẫm lại, làm thế nào đối mặt với Hỗn Nguyên Tông đi.
Lệ Hải Phong hừ lạnh trả lời, vỗ vào đan điền, con ngươi trong nháy mắt hóa thành màu vàng.
Grào!
Trong hư không truyền đến một tiếng long ngâm.
Từng đạo kiếm quang màu vàng từ trong đan điền người này không ngừng khuếch tán, hóa thành một thanh kiếm màu vàng lập lòe!
Đây là bản mệnh pháp bảo của hắn: Cửu Kim Kiếm!
Chính là pháp bảo đỉnh cấp, lại trải qua nhiều năm đan hỏa bồi luyện, uy lực thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Mặc dù Phương Tịch là Kết Đan trung kỳ, có chút ngoài dự liệu nhưng hai người này là tu sĩ Kết Đan trung kỳ. Thậm chí một người là kiếm tu, một người tu luyện công pháp cường hãn, đều là cao thủ Kết Đan trung kỳ đỉnh cấp, vẫn có tự tin có thể bắt được một Phương Tịch nho nhỏ.
Ba cỗ pháp lực ba động mạnh mẽ dây dưa, chém giết lẫn nhau. Thậm chí giống như như xua tan những tầng mây chung quanh, khiến vô số chim thú bên dưới hoảng hốt chạy trốn.
- Haizz...
Đối mặt với vây công của hai đại tu sĩ Kết Đan, Phương Tịch khẽ thở dài một tiếng, xuất thủ trước!
Xoẹt!
Tay hắn cầm Thanh Hòa Kiếm, bỗng nhiên chém một kiếm!
Một đạo kiếm khí Tru Tiên thông thiên triệt địa hiện ra, trên đó có vô số phù văn màu vàng bùng lên, vọt tới công kích Lăng Phá Thiên!
- Pháp bảo bản mệnh của kẻ này cực kỳ lợi hại!
Kiếm khí phá không, khiến sắc mặt Lăng Phá Thiên biến đổi, hai tay hắn bấm niệm pháp quyết, pháp bảo bản mệnh Hỗn Sát Bát bay ra, hơi lay động, từng đạo từng đạo sát khí bay ra, hóa thành chín vách tường đen như mực, ngăn trước người hắn.
Phốc phốc!
Kiếm khí Tru Tiên điên cuồng chớp động, vậy mà liên tiếp đột phá tám tầng sát khí phòng ngự, tầng thứ chín cũng bị bào mòn, chỉ còn lại một lớp mỏng màu đen, cuối cùng mới tiêu tán.
- Không hay rồi... Người có thể là chiến tu, năng lực đấu pháp cực kỳ sắc bén...
Sắc mặt Lăng Phá Thiên hơi biến đổi, hai tay giống như quạt gió bấm niệm pháp quyết, từng đạo từng đạo pháp lực rót vào Hỗn Sát Bát, tựa như muộn vận dụng thủ đoạn lợi hại gì đó.
- Ngươi cũng là kiếm tu... Bản nhân ngược lại muốn lĩnh giáo một chút.
Ánh mắt Lệ Hải Phong sáng lên, Cửu Kim Kiếm còn chưa bay ra, đã bộc phát một tiếng vang lớn. Vậy mà tự động hiện lên phía sau hắn, phóng ra ngoài từng đạo kiếm khí!
Rõ ràng là linh kiếm bản mệnh tự động hộ chủ!
Phập phập!
Sau một khắc, vô số ngọn lửa đen kịt hiện ra, hóa thành từng viên hỏa cầu, đập xuống màn sáng trên kiếm khí.
Phía sau hỏa diễm đen kịt hiện ra một bóng người cao lớn.
Toàn thân người nọ tràn ngập cơ bắp, đường vân hỏa diễm mang theo tiên diễm, đỉnh đầu mọc ra hai cái sừng trâu đang không ngừng phát tán ánh đỏ ra bên ngoài.