- Ta mới trồng cây được ba bốn năm... Chỉ khôi phục được một hai trăm năm thọ nguyên... Dựa theo thăm dò của Ất Mộc Thần Quang, lần này nếu muốn trị liệu, ít nhất cần tiêu hao ngàn năm thọ nguyên... Dù sao ta cũng không phải lão quái Nguyên Anh!
- Thoáng chốc tổn thất quá nhiều thọ nguyên sẽ khiến thọ nguyên của ta hạ thấp tới điểm báo nguy, cũng không thích hợp... Dù sao ngộ nhỡ gặp phải cường địch thì sao, còn phải lưu lại tàn dư Khô Vinh Huyền Quang mà hiện tại ta cũng không muốn lập tức ngưng kết Nguyên Anh, ngược lại có chờ đợi thêm...
Phương Tịch tính toán xong, lại tiếp tục điều tra cấm chế này, lông mày nhíu lại:
- Cấm chế hàn băng này, có thể bảo trì sinh cơ ba năm... Vẫn không đủ, vẫn phải tìm thủ đoạn khác tận lực kéo dài phong tồn sinh cơ của gốc hoa lan này thôi...
Phương Tịch bây giờ cũng coi như kiến thức rộng rãi.
Hơi suy tư một phen, đã thiết kế ra mấy trận pháp cấm chế có thể phối hợp với Huyền Băng ngàn năm, nên có thể duy trì sinh cơ của Huyễn Diệt Tâm Lan thêm trăm năm.
- Chỉ là nếu đông kết sinh cơ, Băng Ngọc ngàn năm vẫn không đủ... Tốt nhất là Huyền Băng vạn năm.
Hắn than nhẹ một tiếng, ngồi xếp bằng dưới Yêu Ma Thụ.
- Trường Sinh Thuật tự hành vận chuyển, gần giống như bản năng, vì hắn cống hiến sinh mệnh nguyên khí.
Thái Tuế uể oải nằm ở một bên, yêu lực vẫn đang ở khoảng cấp hai.
- Tiếp theo nên dốc sức bồi dưỡng Thái Tuế, dù sao vật liệu phụ trợ Nhục Linh Dịch, cần Thái Tuế cấp ba...
Phương Tịch âm thầm quan sát con cá ướp muối chết tiệt ở phía xa, lười quản đối phương.
Trong tay hắn còn có không ít linh vật Kết Đan cùng với tinh huyết Giao Long, thậm chí là nội đan của Ma Huyết Giao...
Nếu không đút đủ loạt đan dược, đẩy Thái Tuế lên cấp ba, hẳn là không có vấn đề gì lớn.
Tnh toán một phen, hắn lấy địa đồ của Nguyên Quốc ra, bắt đầu tìm kiếm địa điểm phù hợp:
- Địa vực Nguyên Quốc bao la... Hàn băng Địa cũng không khó tìm, ở nơi đó lại tìm kiếm một tông môn Kết Đan, cần phải dự trữ Huyền Băng vạn năm...
- Ngược lại không ngờ bản thân ta lại bị Hỗn Nguyên Tông truy nã, không ngờ ở Tu Tiên Giới ba nước còn có người nhìn thấu được thuật ẩn thân của Thận Lâu Châu. Nếu tiếp tục ở Nguyên Quốc thì có chút xấu hổ...
Cũng may bây giờ Phương Tịch căn bản không thiếu thủ đoạn về phương diện này.
Chỉ là hơi suy tư một phen, nghĩ đến một sách lược mới:
- Nếu bàn về bí ẩn cùng khó phát hiện... Nhân Dũng Thuật cũng coi như thiên hạ vô song. Mặc dù ta không thể tu luyện ma công, nhưng Thân Ngoại Hóa Thân có thể, lại kết hợp với dị giới Huyết Bì Pháp và một bí thuật trong tàng thư của Thánh Tử, phối hợp cùng luyện chế Thận Lâu Châu... Tu sĩ Kết Đan viên mãn tu hành Linh Mục Thuật cũng chưa chắc có thể nhìn thấu... Ài, trước kia ta quá lười biếng rồi.
Phương Tịch âm thầm nghĩ lại.
Từ sau khi thực lực tăng vọt, hắn quả thực không đủ cẩn thận, tâm tính như này là không được!
...
Hồng Nhật Giới.
Phù Đồ Sơn.
Bên vách núi, chẳng biết lúc nào có thêm một ngôi nhà tranh.
Phương Tịch đang ở trong đó, ngồi xếp bằng, trong miệng không ngừng niệm tụng những chú ngữ phức tạp khó đọc.
Âm điệu của hắn lúc cao lúc thấp, có đôi khi phát âm đơn giản vượt qua cực hạn của nhân loại, càng mang theo một loại ý vị khó hiểu khiến người nghe được không rét mà run.
- Khặc khặc...
Trong hư không, không biết nơi nào đột nhiên truyền đến một tiếng cười quái dị.
Tiếp theo, trong bóng ma dường như có một vật chậm rãi nhúc nhích, bỗng nhiên hóa thành một mũi tên đen kịt, kích xạ mi tâm của Phương Tịch!
Bùm!
Phương Tịch không tránh không né, sau đó nhìn thấy một ma đầu đâm vào người mình, nổ thành một tia sáng...
Từng tia sáng màu đen xuất hiện, lại bị thất khiếu hắn hấp thu.
Phương Tịch khó hiểu, cảm giác công lực của mình lại tăng tiến một tầng, thậm chí trong lòng có thêm chút cảm ngộ về Thiên Ma diệu pháp, trên mặt không khỏi hiện ra vẻ vui mừng:
- Tu hành Đoạt Đạo Pháp này, quả nhiên tiến triển quá nhanh!
Ba năm trước, sau khi chịu thiệt thòi ở Diêm Ma Đạo Cung Phù Đồ Sơn, hắn đã định cư ở chỗ này.
Không ngừng thúc đẩy âm hồn tiến vào Diêm Ma Đạo Cung điều tra, hắn cũng biết được không ít tình báo.
Tỉ như...
Diêm Ma Đạo Cung, mặc dù không có người sống lại có một con quái vật chiếm cứ!
Quái vật này, tên là... Đạo Nghiệt!
Không ai biết được vật này rốt cuộc xuất hiện như thế nào, chỉ biết được sau khi vị Đạo chủ Diêm Ma kia đã tọa hóa hoặc là mất tích bí ẩn, vật này đã xuất hiện.
Hình thể bình thường nhưng thần thông lại sâu không lường được...
Dù sao âm hồn Phương Tịch đưa cũng chuyện này mà tiêu tán không ít, ngược lại Đạo Nghiệt này từ trước tới giờ không ra khỏi Diêm Ma Đạo Cung, bởi vậy ở chỗ lân cận, coi như an toàn.
Mà Phương Tịch không sợ chết phái âm hồn ra không ngừng thăm dò Diêm Ma Đạo Cung, đương nhiên cũng không phải làm đồ ăn vặt cho Đạo Nghiệt kia, mà là vì vơ vét các loại đạo kinh, bí thuật.