Đến bây giờ, trên tay hắn đã gom góp được một quyển truyền thừa Dẫn Ma Quyết.
- Dẫn Ma Quyết, hấp dẫn ma đầu, khống chế thôn phệ, có thể một bước nhập đạo Luyện Khí...
- Phân Thần Thuật, suy nghĩ phân hoá ngàn vạn, có thể phụ thể trong thời gian ngắn... Từ súc vật đến đạo nhân thậm chí ma đầu... Không gì không làm được!
- Cuối cùng, chính là Đoạt Đạo Pháp... Một khi tu luyện đại thành, có thể Kết Đan, đan này có một cái tên, danh xưng... Thiên Ma Xá Lợi!
Phương Tịch vốn còn muốn chọn một số pháp môn khác để tu hành, nhưng từ sau khi nhìn thấy mô tả chi tiết của Đoạt Đạo Pháp đã trực tiếp chọn cuốn ma kinh này.
- Chỉ cần luyện thành Thiên Ma Xá Lợi, có thể nhất niệm hóa thành Thiên Ma... Thiên Ma Giả, vô hình vô chất, tụ tán vô thường có thể tùy ý thay đổi túi da... Nói cách khác chính là... Đoạt xá!
Đoạt Đạo Pháp chính là một môn bí thuật đoạt xá!
Đồng thời, Kết Đan cũng có thể thi triển, không cần chờ đến thành tựu Nguyên Anh!
Chỉ tiếc, Phương Tịch tìm kiếm khắp nơi cũng không tìm được đạo quán tu luyện Dẫn Ma Quyết, bởi vậy chỉ có thể tự mình vất vả tu hành.
Đối với hắn mà nói, sớm đã là Vũ Sĩ chân nhân, tiếp tục tu luyện Dẫn Ma Quyết ngược lại là một chuyện rất đơn giản.
Những đối với đạo đồng lại là muôn vàn khó khăn, nhất định phải hao phí lượng lớn tâm huyết mới có thể khắc phục ma đầu, chuyện như thế ở trước mặt Phương Tịch lại đơn giản giống như chơi đùa.
Dù sao ngoại ma cấp bậc Luyện Khí, đối mặt với ma đầu Kết Đan chân chính như hắn, quả thật không khác gì tặng đồ ăn vặt.
Dẫn Ma Quyết chỉ cần thôn phệ càng nhiều càng nhiều ma đầu ngoại lai, pháp lực sẽ đột nhiên tăng mạnh.
Phương Tịch chỉ dùng mấy tháng đã đại thành.
Sau đó, chính là Phân Thần Thuật!
Lúc tu hành bí thuật này, cần thần thức cực kỳ cường đại làm cơ sở, đồng thời phụ thân ngàn vạn, khá giống với Khống Thi Quyết và thao túng khôi lỗi. Phương Tịch tiến bộ thần tốc, đến bây giờ đã bắt đầu thử tu tập Đoạt Đạo Pháp!
Bây giờ, pháp môn này còn chưa đại thành, thậm chí cách Kết Đan còn rất xa nhưng Phương Tịch lại tiếp tục chuẩn bị một lòng tu trì.
Nếu luyện thành Đoạt Đạo Pháp, không khác gì có thêm một cái mạng.
Bởi vậy, hắn dứt khoát xây nhà ngay Phù Đồ Sơn, mỗi ngày đều khổ tu đạo pháp, tranh thủ sớm ngày cô đọng Thiên Ma Xá Lợi!
Dù sao hắn còn có bản tôn trợ giúp, rất nhiều linh vật Kết Đan, rất tiện cho phương diện ngưng Kết Kim Đan.
Về phần tâm pháp có thể xung đột với tu vi của bản thân hắn hay không...
Phương Tịch kết luận là... Không quan trọng!
Dù sao chỉ là một Thân Ngoại Hóa Thân mà thôi, đến lúc đó xem xét tình hình ra sao.
- Hửm? Lại có việc vui sao?
Khóe mắt hắn thấp thoáng nhìn thấy một đoàn người đang kéo dài uốn lượn lên núi.
Trong đó dẫn đầu, chính là một vị nữ tử áo đỏ.
Hắn cũng khá quen thuộc nữ nhân này, chính là thiếu chủ của Bảo Quang thương hội, đệ tử của Vô Tình Quan, Tiêu Mị!
Từ khi Bàng cung phụng mất tích, nàng thường xuyên đến gần Phù Đồ Sơn tìm kiếm.
Dưới cơ duyên xảo hợp nhìn thấy Phương Tịch, lập tức dùng đại lễ thăm viếng, thăm dò được trụ sở của hắn nên thường xuyên đến đây bái phỏng.
Dù sao đây chính là một vị Vũ Sĩ chân nhân, nếu có thể lôi kéo đến Bảo Quang thương hội, quy mô của thương hội nhất định có thể bành trướng gấp mấy lần!
Dù chỉ là rút ngắn quan hệ, nhưng có lẽ có thể tránh đi một mối họa lớn cho ngày sau!
Tiêu Mị cũng không biết, nếu Phương Tịch chướng mắt công pháp của Vô Tình Quan, nói không chừng trong suy nghĩ nhất thời, toàn bộ sư môn của nàng đã… Bị diệt vong rồi!
- Tiêu gia Tiêu Mị, bái kiến chân nhân!
Chẳng bao lâu, đoàn người Tiêu Mị đi tới trước nhà tranh, nhìn thấy Phương Tịch đang tĩnh tọa, lập tức hành đại lễ tham kiến:
- Tiêu gia ta đặc biệt chọn chút quà cho chân nhân, vẫn mong chân nhân vui vẻ nhận...
Sau lưng nàng, mấy thị nữ vóc dáng nóng bỏng run run rẩy rẩy mở hộp quà.
Trong hộp quà đã có các loại kỳ trân dị bảo, cũng có một số đan dược kỳ dị.
- Ngũ Tạng Đan?
Sưu hồn Bàng cung phụng, Phương Tịch đương nhiên biết rõ lai lịch của những đan dược này:
- Bản tọa không dùng những thứ này được...
- Chân nhân đạo pháp thông huyền, đương nhiên không cần Ngũ Tạng Đan, nhưng bình thường lấy ra khen thưởng đệ tử thủ hạ cũng cực tốt...
Tiêu Mị duy trì tư thế quỳ sát đất:
- Ngoài ra, mấy vị thị nữ này đều do tiểu nữ tử tỉ mỉ chọn lựa, nguyên âm vẫn còn, vừa hay có thể hầu hạ cuộc sống hằng ngày của chân nhân...
- Hắc hắc... Cái gọi là lễ mọn ắt có chỗ cần cầu, ngươi muốn cầu xin cái gì?
Phương Tịch cười lạnh một tiếng, thuận miệng hỏi.
- Tiêu gia ta không dám nhắc tới cung phụng chân nhân, nhưng chỉ cầu chân nhân trợ giúp Tiêu gia vượt qua đại kiếp vào hai mươi năm sau!
Tiêu Mị thấp giọng nói.
- Hai mươi năm sau...
Phương Tịch suy nghĩ một chút, thản nhiên đáp:
- Là vì thịnh sự kia sao?