Khương Linh nhìn thấy một màn này, cảm thấy nội tâm ngũ vị tạp trần.
- Thiếp thân vẫn luôn một lòng hướng tới đại đạo... Nhưng trên người thiếp thân mang Phượng Minh Thể, lần đầu song tu có thể mang đến lợi ích to lớn cho song phương.
Mặt Phượng Băng Tiên đỏ lên, cắn răng nói ra bí mật.
- Ồ? Phượng Minh Thể?
Phương Tịch có chút giật mình:
- Ngươi tiến lên mấy bước... Để ta nhìn kỹ một chút.
Phượng Băng Tiên cố nén ngượng ngùng tiến lên, bị Phương Tịch bắt lấy cánh tay, lấy một giọt máu.
Tiếp theo, hai tay của hắn bấm niệm pháp quyết, từng đạo pháp ấn đánh vào trong giọt máu tươi này.
Dưới pháp quyết giọt máu tươi này vậy mà bày ra tia sáng năm màu, mơ hồ có thanh âm phượng hót truyền ra.
- Quả nhiên là Phượng Minh Thể... Loại Linh Thể này ta cũng thấy cổ tịch đề cập mấy lần, là thể chất song tu thượng phẩm...
Phương Tịch thì thào một tiếng.
Linh Thể thâm tàng trong cơ thể, nếu không phải nàng chủ động vạch trần, sau đó mình lại trùng hợp nhìn thấy phương pháp xác nhận trên bản cổ tịch nào đó, lấy máu kiểm tra nếu không, không cách nào phát hiện ra.
- Lấy tư chất của thiếp thân, nếu như vào lúc song tu cố ý dẫn đạo có thể khiến cho tiền bối thu được lợi ích to lớn... Tương lai tu luyện đến Kết Đan sơ kỳ đỉnh phong lại dùng pháp này chắc chắn sẽ xông phá bình cảnh, tiến vào Kết Đan trung kỳ cũng không phải là việc khó!
Phượng Băng Tiên tự tin nói.
Vị tán tu tiền bối này hẳn là một khổ tu, mà bất kỳ người nào tu tiên đều không thể cự tuyệt dụ hoặc tăng lên cảnh giới!
Quả thật không tệ...
Nếu ta là Kết Đan sơ kỳ có lẽ sẽ thực sự tâm động... Đáng tiếc, ta đã sớm đạt đến Kết Đan trung kỳ... Lấy tu vi cùng chút âm nguyên này của nàng, đối với đột phá bình cảnh Kết Đan hậu kỳ hắn cảm thấy không đủ...
Nhưng mà nếu tăng lên đến cảnh giới song tu... Ta nhổ vào phi phi, linh vật Kết Đan không cần tiền sao? Huống chi dựa vào Ất Mộc Pháp Thân của ta, muốn đột phá bình cảnh Kết Đan hậu kỳ cũng không phải là chuyện gì quá mức gian nan, sao phải đến mức này? Nếu nàng đột phá Kết Đan thất bại, vậy thì ta thiệt thòi lớn rồi...
Trong lòng Phương Tịch đã định, mở miệng nói:
- Điều kiện của cung chủ quả thực làm cho bản nhân khó mà cự tuyệt... Nhưng mà vẫn có hai chuyện, nếu như cung chủ đáp ứng bản nhân cũng đáp ứng, làm Khách khanh thái thượng trưởng lão.
- Xin tiền bối phân phó, Huyền Băng Cung ta tất nhiên sẽ cố gắng đáp ứng.
Trong mắt Phượng Băng Tiên lộ ra vẻ vui mừng.
- Thứ nhất, mặc dù ta là Khách khanh thái thượng trưởng lão của Huyền Băng Cung nhưng trừ phi tông môn các ngươi đứng trước nguy cơ diệt vong, bị người ta đánh lén nếu không bản nhân sẽ không dễ dàng xuất thủ...
Phương Tịch duỗi ra một ngón tay.
Hắn muốn tìm địa phương tu luyện chứ không phải đi làm bảo mẫu cho người ta:
- Đương nhiên, những vật phẩm hàng đầu như Nguyên Hồn Đăng, Bản Mệnh Bài, ta cũng sẽ không lưu lại.
Thần sắc Phượng Băng Tiên hơi đổi, tiếp theo nghĩ đến thế cục tông môn hỏng bét như thế vẫn cắn răng đáp ứng:
- Điều này thiếp thân có thể làm chủ, điều kiện thứ hai thì sao?
- Chuyện thứ hai?
Phương Tịch xoay chuyển ánh mắt, rơi trên người Khương Linh đằng sau:
- Ta muốn nàng!
Không đợi Phượng Băng Tiên đặt câu hỏi hắn đã cười hắc hắc nói:
- Nàng tư sắc không kém, có thể làm thị nữ nô tỳ cho bản lão tổ...
Sau nửa tháng.
Ba đạo độn quang bay ra khỏi Bạch Nguyên phường thị.
Cầm đầu đương nhiên là Phương Tịch, sau lưng còn có Phượng cung chủ cùng Khương Linh, vẻ mặt phức tạp.
Khương Linh nhìn qua bóng lưng cao lớn phía trước, không khỏi nhớ lại nửa tháng trước đó, cung chủ mang theo mình bái phỏng người này.
Đối phương nói yêu cầu thứ hai, quả thực nằm ngoài dự kiến nhưng cung chủ vẫn một lời đáp ứng.
Dù sao ngay cả cung chủ cũng bán thân, nàng chỉ vừa tân thăng Trúc Cơ. Đứng trước hưng vong cùng đạo thống truyền thừa của tông môn thì tính là cái gì?
Trên thực tế, Khương Linh cẩn thận nhớ lại chuyện lúc trước, phát giác cung chủ cố ý mang mình theo, chưa hẳn đã không có ý về phương diện này.
Sau đó vị Vân Kiệt Tử tiền bối cũng nhìn ra cái gì, thoải mái nhận cái đinh là nàng đây.
Vừa nghĩ đến đây trong lòng hơi ảm đạm nhưng rất nhanh sắc mặt đã phấn chấn.
Có thể vì làm môn hạ nô bộc cho Kết Đan chân nhân, nói không chừng sau này còn có thể được thu nhận làm đệ tử, đây là chuyện tốt mà bao nhiêu tu sĩ Trúc Cơ đều cầu không được...
Ngàn dặm băng phong, tuyết bay đầy trời.
Phương Tịch độn quang bỗng nhiên dừng lại, nhìn về phía Phượng Băng Tiên:
- Phượng cung chủ... Ngươi có mời đồng đạo khác không?
- Đồng đạo... Lão tổ Kết Đan?
Sắc mặt Phượng Băng Tiên lập tức trắng bệch một mảnh:
- Đương nhiên không có, bây giờ là thời khắc nguy cơ sinh tử của Huyền Băng Cung, thiếp thân sao dám như vậy?
- Vậy xem ra, đã đến lúc tiết lộ tung tích của ngươi rồi?
Phương Tịch thở dài một tiếng, lấy ra một kiện Ma Bảo.
Không biết là đệ tử Ma Môn nào làm rơi nhưng cũng có cấp ba hạ phẩm, chính là một viên hạt châu đen kịt!