Hai tay hắn bấm niệm pháp quyết, pháp lực Kết Đan sơ kỳ rót vào trong hạt châu, lập tức có một tầng sáng tối om hiện ra bảo vệ ba người trong đó.
- Ha ha... Vị này hẳn là đạo hữu Vân Kiệt Tử.
Cách đó không xa, một đạo độn quang ảm đạm bay tới, từ đó hiện ra một vị tu sĩ Kết Đan giấu ở trong tia sáng màu xanh.
Nhìn tu vi hẳn là Kết Đan sơ kỳ.
- Người này... Dường như cũng không phải là Huyền Băng thượng nhân.
Phương Tịch nhìn về phía Phượng Băng Tiên:
- Hẳn là Huyền Băng Cung các ngươi còn có cừu gia khác?
- Không phải... Người này thiếp thân cũng không quen biết.
Sắc mặt Phượng cung chủ trắng nhợt, vội vàng trả lời.
- Hắc hắc... Phượng cung chủ đúng là quý nhân hay quên, trước đó chúng ta còn quen biết thông qua Thiên Lý Truyền Tin Phù, sao lại quên nhanh như vậy?
Bóng người trong tia sáng màu xanh, dùng giọng nói tang thương.
- Thiên Lý Truyền Tin Phù? Lại là ngươi!
Sắc mặt Phượng cung chủ liên tục biến hoả.
- Phượng cung chủ... Người này rốt cuộc là ai?
Phương Tịch nhìn về phía Phượng Băng Tiên, mặc dù trên mặt mang theo ý cười nhẹ nhàng nhưng cũng ẩn chứa một tia sát khí:
- Việc này... Phải chăng nên cho mỗ gia một lời giải thích?
- Mong thái thượng trưởng lão bớt giận... Trước đó thiếp thân cũng chưa từng gặp người này chỉ liên lạc thông qua phù truyền tin mà thôi. Chỉ biết trước đây thái thượng trưởng lão Mộc Vũ mất tích dường như cũng có liên quan đến người này... Người này thuộc một tổ chức thần bí nào đó vẫn luôn giấu đầu lộ đuôi, thiếp thân không thích nên cực kỳ ít lui tới...
Phượng Băng Tiên lập tức dùng thần thức truyền âm, nhanh chóng thuật lại câu chuyện.
- Tổ chức giấu đầu lộ đuôi lại có tu sĩ Kết Đan? Xem ra ý chí không nhỏ...
Không hiểu, Phương Tịch liên tưởng đến Tinh Nguyệt phường thị, trong cửa hàng cũ kỹ, nữ tu Tiết gia mở miệng lôi kéo mình.
Xem ra, mặc dù nhìn tu tiên giới Nguyên Quốc giống như cân bằng nhưng vẫn có không ít sóng ngầm cuồn cuộn..
Trong lòng Phương Tịch có chút cảm khái, nhìn về phía vị Kết Đan trong tia sáng màu xanh:
- Bản nhân chính là Vân Kiệt Tử, không biết các hạ là?
- Hắc hắc... Tiện danh không đáng nhắc tới? Ngược lại đạo hữu xác định muốn nhúng tay vào vũng nước đục này?
Tu sĩ Kết Đan trong tia sáng màu xanh cười quái dị nói.
Phương Tịch nhìn lướt qua hai nữ nhân Khương Linh đang khẩn trương, thở dài:
- Nếu là nửa tháng trước, có lẽ bản nhân sẽ cự tuyệt các nàng nhưng chuyện đã đáp ứng bản nhân không thể tùy ý thay đổi.
- Vừa vặn, bản nhân cũng muốn kiểm tra xem thực lực vừa tấn thăng Kết Đan của đạo hữu...
Tu sĩ Kết Đan trong tia sáng màu xanh chà hai tay, sau đó nâng lên.
Hai đạo linh lực Kết Đan thô to từ trong ống tay áo bay ra, đón gió mà lớn, dần hóa thành hai cánh chim quái xà, lân phiến cùng lông vũ sinh động như thật, mở miệng to như chậu máu nhào tới cắn Phương Tịch!
- Đi!
Phương Tịch mặt không đổi sắc, Ma Châu đen kịt.
Một chùm sáng màu đen được ngưng luyện, giống như dây nhỏ màu đen bay đánh tới cánh chim quái xà.
Phốc phốc vài tiếng, hai cánh chim quái xà trực tiếp bị phân thây, hóa thành từng chùm sáng mà tiêu tán.
Thế đi của dây nhỏ màu đen không giảm vây quanh Kết Đan.
- Pháp bảo?
Tu sĩ Kết Đan kia quá sợ hãi:
- Ngươi vậy mà đã âm thầm luyện chế hoặc kế thừa pháp bảo?
Hắn há to miệng rộng, phun ra một vật giống như là một chiếc nghiên mực màu xanh lá.
Nghiên mực này bị quán chú pháp lực cường đại, bành trướng giữa không trung, giọt nước màu xanh giống như hạt mưa vẩy xuống.
Xuy xuy!
Giọt nước màu xanh tiếp xúc với dây nhỏ đen kịt, lập tức bộc phát ra lượng lớn sương mù màu trắng. Mà lượng lớn dây nhỏ màu đen trong sương mù cứ như vậy biến mất vô ảnh vô tung.
Lúc này tu sĩ Kết Đan nhảy chân chửi mẹ, rõ ràng trên tình báo nói vị này vừa mới đạt đến Kết Đan, sao còn có pháp bảo?
Cùng là tu sĩ Kết Đan sơ kỳ cũng tế luyện pháp bảo bản mệnh, hắn muốn tóm được đối phương căn bản là chuyện không thể nào.
- Nghiên mực màu xanh lá... Dường như trong bổn quốc cũng không có vị tu sĩ Kết Đan nào có được pháp bảo như thế...
Phượng Băng Tiên nhìn qua một màn này, con ngươi hơi ngưng tụ tự lẩm bẩm.
- Pháp bảo của các hạ thật thú vị...
Phương Tịch tươi cười, từng đạo linh quang không ngừng rót vào trong Ma Châu đen kịt.
Bên ngoài Ma Châu từng tia sáng lưu chuyển, bỗng nhiên đại thịnh, từ đó mơ hồ hiện ra một cánh cửa lớn.
Grào grào!
Nương theo một tiếng rống tê tâm liệt phế, một con hung thú giống như sư tử chui ra hỏi cánh cửa. Trong miệng có hai cây răng nanh nhọn thật dài, lóe ra tia sáng sắc bén, trên cổ còn có một cái vòng cổ đen kịt.
- Là Sư Hổ Thú!
Tu sĩ Kết Đan dường như nhận ra con hung thú này, trong giọng nói toát ra vẻ kiêng dè không thôi.
- Không sai, chính là một con Sư Hổ Thú cấp ba!
Phương Tịch cười lạnh một tiếng, một đạo pháp quyết đánh vào Ma Châu trước mặt.
Vòng cổ màu đen trên cổ Sư Hổ Thú lại có một đạo phù văn sáng lên khiến cho bàn chân của con thú này đạp trên vân khí không ngừng lôi kéo đào địa, phát ra tiếng gào thét thống khổ.
- Súc sinh này, còn không nghe lời? Đi!