Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 753: CHƯƠNG 751: GẶP PHẢI 2

Phương Tịch chỉ vị Kết Đan kia.

Sư Hổ Thú gào thét một tiếng, thân hình lóe lên vậy mà thi triển Phong Độn Thuật trong truyền thuyết. Thân hình biến mất nhập trong cuồng phong, lại lóe lên xuất hiện trước mặt tu sĩ Kết Đan kia, vuốt hổ hung mãnh giơ cao rồi rơi xuống.

Ầm!

Tu sĩ Kết Đan hai tay bấm niệm pháp quyết để nghiên mực ngăn màu xanh lá ngăn chặn trước mặt mình.

Chỉ nghe thấy một tiếng vang, nghiên mực màu xanh lá bị đánh bay ra ngoài. Mà Sư Hổ Thú cũng lui lại mấy bước, nhìn chất lỏng màu xanh biếc trên lợi trảo, hiện ra vẻ thống khổ, sợ hãi.

- Lên!

Phương Tịch không quan tâm, trực tiếp bấm pháp quyết, trong miệng không ngừng phun ra chú văn Thiên Ma.

Sư Hổ Thú không còn cách nào, chỉ có thể rít lên một tiếng. Trên hai cái răng nhọn có phù văn đỏ như máu lấp lóe, bỗng nhiên bay nhào tiến lên.

- Đáng chết!

Hai tay tu sĩ Kết Đan chà vào nhau có vài chục hỏa cầu màu xanh lá hiện ra, nện trên người Sư Hổ Thú.

Sư Hổ Thú bị kích phát hung tính, hai cái răng nanh đột nhiên tróc ra hóa thành hai đạo kiếm quang màu đỏ thẫm, bỗng nhiên đâm về phía nghiên mực màu xanh lá!

Xoẹt xẹt!

Một tiếng vang rợn người vang lên, Sư Hổ Thú lui lại mấy bước, hai cái răng nhọn lần nữa bay trở về, chỉ là một cái trong đó bị gãy một đoạn nhỏ.

Mà vị tu sĩ Kết Đan kia cũng kêu lên một tiếng đau đớn, triệu hồi pháp bảo, nhìn qua vết nứt trên nghiên mực màu xanh lá đau lòng không thôi:

- Pháp bảo của đạo hữu quả thực sắc bén... Nhưng cũng không biết yêu quý lắm, bản nhân phục...

- Ha ha!

Phương Tịch liên tiếp đánh ra pháp quyết khiến cho Ma Châu đen kịt hiện lên trên đỉnh đầu, Sư Hổ Thú rơi xuống từng vòng từng vòng sáng đen kịt. Tạm thời ngăn chặn hành động của con thú này, cười lạnh:

- Tại hạ không yêu quý lắm, đương nhiên bởi vì một lần kỳ ngộ mà chiếm được pháp bảo này... Nhưng cũng không phải bản mệnh, ngược lại pháp bảo bản mệnh của đạo hữu nếu còn tiếp tục cứng rắn chiến đấu chắc chắn sẽ bị hủy...

Tu sĩ Kết Đan trầm mặc, chợt cười khổ:

- Đạo hữu một thân pháp bảo thần thông, tu sĩ dưới Kết Đan sơ kỳ cũng chẳng thể làm gì.

- Làm sao? Hẳn là việc này còn có nội tình?

Phương Tịch cũng không tiến công nữa, ra vẻ kinh ngạc hỏi.

- Hiazzz... Lão phu cùng Mộc Vũ tiên tử chính là bằng hữu tri kỷ, từng giúp nàng trả đại thù... Bây giờ không đành lòng thấy Huyền Băng Cung xuống dốc mới tự tiến cử bản thân... Chỉ là Phượng cung chủ dường như hiểu lầm ý tốt của lão phu.

Tu sĩ Kết Đan thở dài một tiếng.

- Thì ra là cố nhân của Mộc Vũ...

Phương Tịch làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ:

- Vậy thì thật thất lễ rồi...

- Ha ha, bây giờ nhìn thấy môn phái của lão hữu có tu sĩ Kết Đan bảo vệ, tâm nguyện của lão phu đã trọn nên xin cáo từ. Vật này đạo hữu cầm lấy, ngày sau nếu có phiền phức gì có thể đến tìm lão phu.

Tu sĩ Kết Đan vừa dứt lời thì hóa thành một đạo lưu quang màu xanh lá kích xạ đi xa, trong nháy mắt không thấy tăm hơi đâu nữa.

Một tia sáng màu xanh đồng thời bay ra, trong đó mơ hồ bao vây lấy một vật, bị một chùm ma quang đen kịt quấn quanh. Sau đó rơi trong tay Phương Tịch, chính là một chiếc ngọc bài màu xanh lá!

- Cung chủ, người này... Thật sự là cố nhân của Mộc Thái Thượng?

Khương Linh nhìn thấy một màn này, có chút mờ mịt.

- Nếu là cố nhân cần gì phải giấu đầu lộ đuôi? Hừ... Lần này nếu không phải Vân Kiệt Tử thái thượng xuất lực, làm không tốt Huyền Băng Cung sẽ thuộc về ngoại nhân, không biết sẽ gặp phải hung hiểm như thế nào đâu!

Phượng Băng Tiên thấy rất rõ ràng, tu sĩ Kết Đan này không hề có thiện ý. Chỉ là không nghĩ tới Vân Kiệt Tử lại có pháp bảo hộ thân, đấu pháp cũng không tệ, chỉ có thể bất đắc dĩ thối lui.

Mà Phương Tịch cũng nhìn ra đối phương ngoài mạnh trong yếu, cuối cùng vẫn mượn sườn núi xuống đài.

Dù sao hắn cũng sẽ không vì Huyền Băng Cung mà đả sinh đả tử.

Lúc này xoay người mặt không thay đổi nhìn qua Phượng Băng Tiên, linh áp Kết Đan cấp dần dần gia tăng...

Trán Phượng Băng Tiên đổ mồ hôi lạnh:

- Khởi bẩm thái thượng trưởng lão, việc này quả thật là thiếp thân sơ sẩy, sau khi trở lại cung, ta sẽ đi nhận hình phạt... Thiếp thân cam đoan, trừ việc này Huyền Băng Cung đối với thái thượng trưởng lão không chút lừa gạt...

- Thôi bỏ đi, lại thêm hai thị nữ, việc này coi như bỏ qua...

Phương Tịch vuốt vuốt ngọc bài màu xanh lá, vẻ mặt như nghĩ tới cái gì.

Huyền Băng Cung.

Trước cung điện băng điêu lộng lẫy, một đám tu sĩ thấp thỏm chờ đợi.

- Cung chủ... Thật sự thuyết phục một vị tán tu Kết Đan, đảm nhiệm Khách khanh thái thượng trưởng lão của Huyền Băng Cung ta?

Một vị Trúc Cơ trưởng lão mở miệng.

Phía sau hắn còn có mấy vị đệ tử Luyện Khí kỳ, nam nữ đều có chỉ là nữ tu chiếm đa số.

- Đương nhiên... Truyền Tin Phù như vậy, há có thể là giả?

Một vị trưởng lão khác thở dài một tiếng:

- Nhờ có cung chủ... Huyền Băng Cung ta không bị hủy diệt, chỉ là bị Băng Sát Tông xâm chiếm rất nhiều lợi ích.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!