- Haizzz... Chung quy là chúng ta vô năng, mới phải thuê Khách khanh thái thượng trưởng lão, cũng không biết vị thái thượng trưởng lão kia tính tình như thế nào?
Một vị mỹ phụ áo trắng lo lắng nói.
Bên người nàng, còn có một vị nho sinh trung niên áo lam dường như là đạo lữ của nàng.
Mà dung mạo của nàng trong đông đảo nữ đệ tử của Huyền Băng Cung cũng chiếm vị trí hàng đầu.
Nho sinh áo lam không biết nghĩ đến cái gì, sắc mặt có chút âm trầm.
...
Sau nửa canh giờ, chân trời có tiếng xé gió chợt vang.
Tiếp theo, một đạo độn quang rơi xuống hiện ra ba người.
- Cung chủ, ngài đã trở về.
Lão ẩu kích động tiến lên lễ, lại nhìn hai người Phương Tịch.
Nàng biết Khương Linh, đương nhiên hiểu rõ Phương Tịch chính là tu sĩ Kết Đan mà cung chủ thuê bên ngoài.
- Chư vị...
Trong lòng Phượng Băng Tiên than nhẹ một tiếng, thần sắc trở nên nghiêm túc:
- Giới thiệu cho các vị một chút, tiền bối Vân Kiệt Tử từ nay chính là thái thượng trưởng lão duy nhất của Huyền Băng Cung...
Mặc dù đã sớm biết như vậy nhưng rất nhiều tu sĩ vẫn có chút chần chờ.
Đúng lúc này, Khương Linh tiến lên một bước thanh âm réo rắt:
- Nói cho chư vị biết... Trước khi đến Huyền Băng Cung chúng ta đã tiến về Băng Sát Tông. Huyền Băng lão quỷ đã nhận lời, lợi ích từ mấy khoáng mạch, hai tông môn phân chia lợi ích như hai mươi năm trước...
Lời vừa nói ra, những trưởng lão Trúc Cơ kia không còn chần chờ nữa đại lễ thăm viếng:
- Bái kiến thái thượng trưởng lão!
- Bái kiến thái thượng trưởng lão...
Bọn hắn vừa quỳ, nam nữ đệ tử còn lại đương nhiên cũng quỳ theo tiếng gầm vang lên càng lớn.
- Thôi...
Phương Tịch gạt ra nụ cười nhưng mặt mũi vô cùng dữ tợn, làm ra vẻ hung thần ác sát.
- Mặc dù bản tọa là thái thượng trưởng lão của Huyền Băng Cung nhưng sau này không có việc gì ít đến quấy rầy bản tọa. Tất cả mọi chuyện do Phượng cung chủ xử lý, cứ như vậy đi...
Hắn phát biểu cảm nghĩ nhậm chức ngắn gọn, nói với Khương Linh:
- Linh Nhi, còn không dẫn đường đến động phủ của bản tọa...
- Vâng!
Khương Linh khom người, trên mặt đỏ ửng có chút hưng phấn.
Từ khi Phương Tịch đại phát thần uy trước mặt nàng, đánh đuổi vị tu sĩ Kết Đan kia lại dẫn các nàng xông tới Băng Sát Tông, bức bách Huyền Băng thượng nhân nhượng bộ. Thái độ của Khương Linh trở nên khiêm tốn hơn rất nhiều, đại khái là tâm lý hâm mộ của đám nữ tu khiến nàng sùng bái Phương Tịch. Dù khuôn mặt kia lộ vẻ hung thần ác sát cũng cảm thấy thiết huyết dương cương...
- Động phủ tốt nhất của bản cung chính là Tiểu Hàn động trước đó Mộc Vũ Thái Thượng ở. Thái Thượng đời trước ngã xuống đã bị phong tồn...
Khương Linh đi phía trước, thỉnh thoảng giới thiệu cho Phương Tịch cảnh sắc ở Huyền Băng Cung.
Tất cả đều giống như hôm qua nhưng tâm tính hai người lại rất khác biệt.
Không bao lâu hai người đi đến một tòa động phủ băng sơn, bốn phía còn có một tầng cấm chế màu trắng thật dày.
- Cấm chế này do thái thượng trưởng lão đích thân bố trí trước khi rời đi... Muốn giải trừ vẫn phải có lệnh bài của cung chủ mới có thể mở đại trận ra...
Khương Linh theo thói quen giới thiệu lối ra, nghe thấy Phương Tịch nhàn nhạt nói một câu:
- Không cần!
Hắn đưa tay phải, cong ngón búng ra.
Ma Châu pháp bảo bị hắn cô đọng trên đầu ngón tay, tiếp theo bắn ra giống như một đạo lôi đình màu đen!
Trong nháy mắt kinh lôi!
Chỉ nghe thấy một tiếng ầm vang, cấm chế thật dày trong nháy mắt bị tạc thành mảnh vỡ.
Vù vù!
Một luồng hơi lạnh đập vào mặt, mức độ cực vượt qua dự đoán của Khương Linh khiến nàng cảm thấy mặt đất rung chuyển bất ổn.
Nhưng sau một khắc, nàng cảm thấy mình rơi vào một lồng ngực ấm áp, một bàn tay có lực nắm ở eo thon khiến cho thân thể không khỏi cứng lại, gương mặt ửng đỏ.
- Không sao chứ? Trong động quật này khí lạnh mãnh liệt... Linh khí cũng không kém.
Phương Tịch hơi cảm ứng đã có thể cảm nhận được một cỗ linh khí thượng phẩm cấp ba nồng nặc mãnh liệt, không khỏi thỏa mãn:
- Ta sẽ bố trí trận pháp nơi đây, biến vài dặm thành cấm địa...
Bị buông ra, Khương Linh có chút mất mát:
- Vâng...
Phương Tịch cũng không quản tâm tư của một tiểu thị nữ, sau khi đuổi Khương Linh đi hắn quan sát Tiểu Hàn động một vòng, hết sức hài lòng.
Nơi đây chính là một trong những nơi có linh khí dồi dào nhất.
Đồng thời, phía sau còn có một Linh Dược Viên nho nhỏ, trồng một ít linh thực thuộc tính Băng.
Có thể nhìn ra niên kỷ không ngắn, hẳn là của vị Mộc Vũ Thái Thượng kia.
Nhưng đến bây giờ lại bị Phương Tịch trung thực không khách khí thu nhận toàn bộ.
Động phủ của Mộc Vũ bố trí không tồi, chí ít phòng tu luyện, phòng luyện đan đều đầy đủ.
Nhưng mà đối với Phương Tịch mà nói, hắn chỉ cần một gian phòng tu luyện là đủ rồi.
Ngược lại phong cách bố trí của nàng, hắn không hề thích, dứt khoát đổi toàn bộ.
Chợt, lại lấy Tiểu Hàn động làm chủ, bố trí một bộ Ất Mộc Thần Quang Trận.
Trận pháp này lấy Ất Mộc Thần Quang làm cơ sở, là Phương Tịch nghĩ ra để đối phó với địch nhân.