Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 755: CHƯƠNG 753: THIÊN MINH 2

Nhưng mà sau khi bố trí khí cụ, đổi từ luyện chế Ất Mộc Thần Quang thành Ất Mộc Thần Quang Kỳ, uy lực không thể coi thường.

Chờ đến khi vài dặm phụ cận quanh Tiểu Hàn động được một tầng cấm chế màu xanh bao phủ, thời gian đã qua hai tháng.

- Có động phủ, có linh mạch cấp ba thượng phẩm, có trận pháp...

- Cảm giác lại có thể bế quan khổ tu rồi...

Phương Tịch sờ cằm, nhìn ba thị nữ đang bận rộn trong động phủ, Khương Linh cũng ở trong đó.

Sau khi bố trí một phen, Phương Tịch thần thanh khí sảng đi vào phòng luyện công.

Lúc này, tia sáng trong tay hắn lóe lên, xuất hiện một chiếc ngọc bài xanh biếc.

Đây là đồ vật vị Kết Đan thần bí giao cho hắn trước khi rời đi, nghe nói có thể dùng để liên lạc.

Phương Tịch vuốt ve tấm Ngọc Phù này, trên mặt hiện lên một tia kỳ dị.

Ngọc bài này chỉ lớn cỡ lòng bàn tay, bốn phía có nhiều đường vân kỳ dị, nhìn kỹ sẽ phát hiện là lượng lớn đường vân Phù Đạo.

- Ngọc Phù...

- Không ngờ... Kỹ thuật chế phù của tu sĩ Thượng Cổ hiếm thấy ở ba nước nhưng Nguyên Quốc cũng phục khắc ra được?

Ánh mắt Phương Tịch hơi sáng.

Tu sĩ Thượng Cổ nghiên cứu Phù Lục, ban đầu chính là lấy Phù ngọc làm cơ sở, tên là Ngọc Phù Thuật!

Sau khi tạo nghệ Phù Lục của hắn đến cấp ba lại không thể nhìn thấy hy vọng tiến lên nữa.

Bởi vì đã từng cầu biến nên đối với Ngọc Phù Thuật lại có hứng thú.

Đáng tiếc, trong Tàng Kinh Các của Thanh Mộc Tông chỉ tìm thấy một bộ không hoàn chỉnh, có ghi chép làm sao luyện chế Phù ngọc nhưng không ghi chép làm sao khắc dấu pháp môn Phù Lục.

Tuy nhiên tiếc nuối này, ngược lại có thể bổ túc ở Nguyên Quốc?

- Một chiếc Ngọc Phù hẳn là dùng để truyền tin... Phạm vi có thể đạt tới vạn dặm... Đồng thời nhiều lần sử dụng.

Là một Phù Sư cấp ba, sau khi nghiên cứu một phen, Phương Tịch đã hiểu rõ cách dùng Ngọc Phù này như lòng bàn tay.

Hắn trầm tư một lát, chậm rãi rót vào trong Ngọc Phù một tia pháp lực.

Xung quanh Ngọc Phù có từng đường vân sáng lên, khiến cho Phương Tịch cảm giác được rõ ràng, thần niệm có thể tuỳ tiện hóa thành văn tự trên Ngọc Phù.

Lúc này Ngọc Phù phát ra tia sáng, rõ ràng là bị kích phát.

Phương Tịch nghĩ nghĩ, lập tức lấy thần niệm làm bút mực, viết ra một dòng văn tự:

- Các ngươi là ai?

Không bao lâu, ngọc bài lóe lên văn tự hiện ra:

- Thiên Minh!

- Thiên Minh? Khẩu khí thật lớn... Thế lực mấu chốt của Nguyên Quốc cũng không phải tên như thế.

Phương Tịch thì thào một tiếng, tiếp tục viết:

- Mộc Vũ có liên quan gì đến các ngươi, vì sao lại chết?

- Mộc Vũ chính là một thành viên của Thiên Minh từng bị Huyền Âm Lão Ma hãm hại. Sau khi thi triển Huyết Ma Diệt Thần Pháp, tự bạo Kim Đan Thuật, kéo theo Huyền Âm Lão Ma đồng quy vu tận...

Trên Ngọc Phù, một loạt văn tự liên tiếp hiện ra.

- Huyền Âm Lão Ma?

Phương Tịch lâm vào trầm ngâm:

- Người này là trưởng lão Kết Đan của Xích Huyết Giáo, vô cớ vẫn lạc, năm đó xác thực chấn động một thời... Thiên Minh vậy mà có thể giết chết đối phương, còn không bị Xích Huyết Giáo truy nã, thật có mấy phần bản lĩnh... Chỉ là thế lực này yên lặng thẩm thấu Nguyên Quốc, toan tính tất nhiên không nhỏ.

Nghĩ nghĩ, hắn chậm rãi đưa vào một dòng văn tự:

- Mục đích của các ngươi?

Ngọc Phù trầm mặc thật lâu, mới có một câu trả lời hiện ra:

- Có một ngày, ngươi sẽ cần đến Thiên Minh!

Đùng!

Tia sáng trên Ngọc Phù lấp lóe mấy lần, cuối cùng dập tắt.

- Cần Thiên Minh?

Phương Tịch cười lạnh một tiếng:

- Ta có Chư Thiên Bảo Giám, nếu là vấn đề ta không thể giải quyết... Thiên Minh này có thể giải quyết sao?

- Chỉ biết giấu đầu lộ đuôi, rõ ràng là thực lực không đủ. Nếu không đã thành Nguyên Anh, sớm đã quang minh chính đại đánh chiếm một địa bàn lớn ở Nguyên Quốc rồi.

- Thôi... Chung quy lại cũng là con đường có thể mua sắm luyện chế Ngọc Phù Thuật.

Phương Tịch cất Ngọc Phù vào trong một chiếc hộp, dán mấy tấm Phù Lục phong cấm.

Nghĩ nghĩ, hắn đi ra khỏi Tiểu Hàn động, đi dạo một vòng trong Huyền Băng Cung rồi đi tới Băng Ngọc Động.

Nơi đây là Tàng Kinh Các, trọng địa của Huyền Băng Cung.

- Dựa vào quyền hạn thái thượng trưởng lão của ta bây giờ, ngược lại cũng không cần hối đoái mà trực tiếp đến xem... Tích lũy của một tông môn Kim Đan hẳn là có không ít đồ tốt.

Phương Tịch thì thào một tiếng, đi vào trong đó tùy ý cầm lấy một khối ngọc giản lật xem.

Có một tông môn làm hậu cần quả thực thuận tiện hơn không ít, có thể để cho người ta chuyên môn sưu tập linh mễ cùng các loại linh dược vật tư.

Hắn là thái thượng trưởng lão, hàng năm cũng có hạn mức điểm cống hiến nhất định. Có thể tuyên bố nhiệm vụ cho đệ tử Luyện Khí thậm chí trưởng lão Trúc Cơ, chỉ cần thù lao đủ phong phú tu sĩ nguyện ý có lẽ rất nhiều.

Thời gian như dòng nước.

Thời gian thoáng chớp mắt đã đến mấy năm sau.

Bây giờ ngoại giới đều biết Huyền Băng Cung lại có một vị thái thượng trưởng lão Kết Đan sơ kỳ tọa trấn, địa vị lần nữa vững chắc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!