Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 758: CHƯƠNG 756: LUYỆN ĐAN

Dư Hóa lập tức im lặng, cảm giác những gì lão đạo này nói trước đó đều là giả, bán sách mới là thật.

- Năm viên quá đắt, ba viên như thế nào?

- Thành giao!

Lão đạo lập tức đại hỷ.

Dư Hóa lập tức biết, mình ra giá quá cao.

Nhưng việc đã đến nước này, chỉ có thể lấy trong tay áo ba viên đan dược.

Đan dược này to như long nhãn, bên trong dường như có năm đạo lưu quang tuần hoàn qua lại, vô cùng kỳ dị.

Đây là Ngũ Tạng Đan, nghe nói lưu truyền trong Ngũ Tạng Quan có thể tăng tu vi, bổ hình thể cường khí huyết... Đối với đạo nhân cùng đạo sĩ có rất nhiều lợi ích, vô cùng nổi tiếng, trở thành tiền tệ giao dịch giữa các đạo sĩ.

Trong bầu trời, hai vệt độn quang một trước một sau uốn lượn mà đến, trong chốc lát đã đến một ngọn núi hùng kỳ tinh tuyệt.

- Đạo hữu mời xem, nơi đó chính là nơi tổ chức đại hội Đan Nguyên lần này, Vạn Hóa Sơn. Lối vào của bí cảnh Vạn Hóa ở ngay chân núi.

Hoa Phi Diệp giới thiệu cho Phương Tịch nói:

- Về phần Vũ Sĩ chân nhân chúng ta, không cần tiến nhập bí cảnh mà là ở đỉnh núi Vạn Hóa Thần Cung ngồi nhìn là được...

Hai người bọn họ trực tiếp lướt qua chân núi, sườn núi... Một đường đến đỉnh núi.

Trên đỉnh núi, có một tòa cung điện màu vàng.

Thần thức Phương Tịch quét qua, đầu tiên bị một gốc đại thụ màu đỏ như máu, tựa như san hô trước cung điện hấp dẫn.

Nếu như hắn đoán không sai, đại thụ này hẳn là thiên địa linh căn, vô cùng quỷ dị.

Mà hai bên đại thụ còn có tám vách tường cẩm thạch to lớn.

Xung quanh Đại thụ có hơn mười vị Vũ Sĩ chân nhân hoặc ngồi hoặc nằm. Từng người có hành vi phóng túng, có người uống rượu ngon ừng ực, có người đùa bỡn mỹ tỳ còn có người dứt khoát nằm ngáy o o...

Một vị chân nhân đang cầm đũa ngọc đánh thanh đồng tửu tước, đầu đội kim quan nhìn thấy hai vệt độn quang rơi xuống không khỏi cười ha ha một tiếng:

- Hoa chân nhân, tới trễ vậy...

Hắn lại nhìn thấy Phương Tịch, không khỏi khẽ giật mình:

- Vị đạo hữu này... Ngược lại rất lạ mặt.

- Trên đường gặp phải Tà Túy... Trễ nải một chút thời gian.

Hoa Phi Diệp mặt không thay đổi trả lời.

- Ngay cả phi vật thần thông Hoa đạo hữu cũng như vậy, chắc hẳn tà vật kia rất khó chơi...

Kim quan chân nhân dường như vô cùng hiểu rõ thực lực của Hoa Phi Diệp.

- Cũng chỉ là Thất Nhãn Hoa mà thôi... Nhuỵ hoa của nó có ích với việc tu hành của ta, không uổng công tốn hao một phen tay chân...

Trên mặt Hoa Phi Diệp không lộ ra chút vui mừng nào.

- Thì ra loại Tà Túy đó vô cùng hiếm thấy.

Kim quan đạo nhân vừa nhìn về phía Phương Tịch:

- Bần đạo Ngũ Tạng Quan Hỏa Tâm Tử lần đầu gặp mặt đạo hữu...

- Bần đạo Thanh Mộc Tử, hôm nay gặp cao tu Ngũ Tạng Quan quả thật rất vui vẻ...

Phương Tịch khách sáo hai câu.

- Đạo hữu cùng Hoa đạo hữu mặc dù tới chậm nhưng đến rất đúng lúc, bây giờ trò hay mới mở màn... Càng không chậm trễ hưởng dụng Địa Nguyên Đan...

Hỏa Tâm Tử cực kỳ nhiệt tình mời Phương Tịch cùng Hoa Phi Diệp vào chỗ.

Nơi này bố trí rất có nếp xưa, mọi người ngồi trên mặt đất, có chân nhân thì trực tiếp nằm chợp mắt dường như chẳng thèm quan tâm Phương Tịch cùng Hoa Phi Diệp.

- Chư vị... Đại hội Đan Nguyên là tam quan chúng ta tổ chức, lại không câu nệ bất kỳ một vị đồng đạo nào, có thể dự tiệc cùng hưởng mỹ tửu mỹ thực cùng đại đan, há không thống khoái?

Hỏa Tâm Tử trước kính Phương Tịch cùng Hoa Phi Diệp một chén rượu:

- Thanh Ngọc Nhưỡng vừa hầm xong, tư vị vừa vặn... Chúng ta vừa phẩm tửu, vừa thưởng thức biểu hiện của chư vị đệ tử trong bí cảnh, há không đại diệu?

- Đúng là như thế...

Phương Tịch âm thầm kiểm tra, phát hiện rượu này không có vấn đề mới uống một ngụm, chợt cảm thấy tư vị tuyệt mỹ khó mà miêu tả.

Thanh Ngọc Nhưỡng màu sắc thanh bích, tản ra hương khí say lòng người khiến cho người ta cảm thấy hữu tâm trì thần.

Cho dù là chân nhân Kim Đan uống mấy chén cũng sẽ có chút men say.

Lại thêm phần lớn tu sĩ Hồng Nhật Giới tương đối cảm xúc hóa, xuất hiện nhiều người có hành vi phóng túng như vậy cũng không thể tránh được.

- Nói nhiều thì có ích lợi gì? Lên đại đan... Lên đại dược đi...

Một vị chân nhân khác cầm lấy đũa gõ bàn ăn, lớn tiếng gào lên.

- Ha ha... Xem ra Nguyên Đồ Tử đạo hữu sốt ruột, đại đan phải chờ một chút, không bằng ăn chút huyết thực trước đi...

Hỏa Tâm Tử vỗ vỗ tay, lập tức có mấy vị đạo sĩ xua đuổi một đám dê bò tiến lên.

Những con dê bò này, lông tóc được chải vuốt cực kỳ chỉnh tề thậm chí còn có mùi thịt nhàn nhạt truyền ra dường như được đặc biệt nuôi dưỡng.

Nguyên Đồ Tử khặc khặc hai tiếng, hắc trảo đột nhiên bay ra chui vào trong cơ thể của một con trâu trắng.

Không bao lâu lấy được một trái tim trâu tươi mới đỏ bừng, trực tiếp cắn một miếng:

- Không tệ không tệ... Cái này phải ăn lúc còn nóng mới ngon.

- Các vị ưa thích huyết thực, không ngại tùy ý lấy dùng... Đây là Dược ngưu cùng Dược dương bản quan chăn nuôi được, ngày đêm lấy linh thảo nuôi nấng quả thật phiêu phì thể tráng, tư vị ngon miệng...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!