Hỏa Tâm Tử giới thiệu hai câu, lại có mấy vị chân nhân nhập cuộc.
Phương Tịch không hứng thú với kiểu này, ngược lại càng thêm chú ý tới đại thụ cùng ngọc bích.
Thần thức hắn liếc nhìn một phen, đại khái hiểu rõ cách dùng của ngọc bích, lúc này phẩy tay áo một cái.
Một đạo pháp lực rơi vào trên ngọc bích lập tức hiện ra một màn ánh sáng, bên trong là một rừng cây.
Đang có hai đại đạo sĩ, sinh tử tương bác.
Phương Tịch nhìn một lát lại thay đổi góc độ, nhìn thấy một vị nữ quan đang hành Thiên Nữ diệu pháp, hút khô một vị đạo sĩ nào đó chỉ còn lại một bộ thây khô.
Hắn vừa phẩm tửu, một vừa xem vài trò hay, ánh mắt bỗng nhiên dừng lại ở một chỗ...
Bí cảnh Vạn Hóa.
Một hồ nước.
Nước hồ thanh tịnh thấy đáy, ngẫu nhiên có cây rong dập dờn.
Ở trên mặt hồ lại còn mọc ra cây nấm màu đỏ? Những cây nấm này cao như người thành niên vậy, lắc lắc một cái... Dường như đang cảm ứng cái gì.
Dư Hóa trốn bên hồ nhìn những cây nấm này, khóe miệng co giật cuối cùng hóa thành từng câu hương thổ thô tục:
- Quả nhiên bị lão đạo kia hố... Cái gì mà Hồng Ma Hồ rất an toàn... Mẹ nó Tà Túy ở chỗ này mà gọi là an toàn sao?
Nghĩ đến số Ngũ Tạng Đan mình bỏ ra, trong lòng Dư Hóa đau xót.
Đúng lúc này, hắn cảm giác trên người mình hơi ngứa, nhẹ nhàng vồ một cái thì thấy trên gương mặt, chẳng biết lúc nào đã mọc ra một... Cây nấm màu xám?
- Đáng chết... Chú ý tới ta rồi hả?
- Muốn đi Vạn Hóa Ngọc Bích nhất định phải xuyên qua Hồng Ma Hồ...
- Thông qua Vạn Hóa Ngọc Bích, ta mới có thể học được Huyết Bì Pháp... Tương lai có kỳ vọng Kim Đan!
Về phần một đường giết tới cuối cùng, hái Địa Nguyên Đan, Dư Hóa căn bản không chút nghĩ ngợi.
Hắn rõ biết mình bao nhiêu cân lượng, so với những thiên tài được đạo quán bồi dưỡng quả thực kém không ít.
Xoẹt xẹt!
Phát hiện bị Tà Túy để mắt tới, Dư Hóa lập tức lắc một cái, một sợi tơ hồng từ mi tâm vỡ tan, da người tróc ra, một thiếu niên nhảy ra.
Thông qua lột xác, hắn thành công thoát khỏi nguyền rủa của Tà Túy.
Mà Dư Hóa không chút buông lỏng, lấy ra một bình ngọc trong miệng không ngừng niệm tụng chú ngữ.
Vù vù!
Từng bóng đen từ trong bình ngọc bay ra, rất nhanh đã đón gió bành trướng hóa thành con ong đen kịt lớn bằng đầu người, bay về phía cây nấm trong hồ nước.
Nhắc tới cũng kỳ quái, những cây nấm hình người kinh khủng này bị ong lớn màu đen truy kích lập tức phát ra tiếng kêu thảm, từng cây khô quắt lại rơi vào trong hồ nước.
Dư Hóa nhìn thấy một màn này, lập tức mừng tít mắt nhanh chóng vượt qua hồ nước, chạy tới nơi tiếp theo...
- Người này... Không phải là Dư Hóa sao?
- Xem ra năm đó sau khi từ biệt sống cũng không tệ... Ngay cả Cổ Trùng Thuật cũng học được một chút.
Phương Tịch nhìn thấy từng cảnh tượng ấy, không khỏi có chút hứng thú.
Người này cũng xem như hữu duyên với hắn.
- Đến rồi!
Mà đúng lúc này, Nguyên Đồ Tử ăn sống tim trâu nhìn qua đại thụ Huyết San Hô, chợt cười to. Trong đôi mắt phóng thích tia sáng mau xanh, nước bọt cũng sắp nhỏ giọt chảy xuống:
- Đệ tử giới này không tồi, Vạn Hóa Thần Thụ có động tĩnh...
Phương Tịch nghe vậy khẽ giật mình, nhìn về phía cây đại thụ đỏ tươi.
Chỉ thấy trên ngọn cây, từng trái cây ngưng kết nhanh chóng thành hình.
Trái cây này trông vô cùng kỳ dị, bên trong dường như có từng gương mặt người lại giống như tiểu hài đang duỗi người ra...
- Các vị đạo hữu... Muốn nhấm nháp đại đan này thì cũng phải xuất ra chút lực.
Hỏa Tâm Tử mỉm cười, một đạo pháp lực đỏ thẫm bay ra, thình lình rót pháp lực Kết Đan vào trong cây.
Ở đây có rất nhiều Vũ Sĩ chân nhân, lúc này đang cười to xuất thủ, pháp lực đủ màu không ngừng rơi trên Vạn Hóa Thần Thụ, bị sợi rễ hấp thu.
Mà đan dược treo lơ lửng trên nhánh cây, diện mục sinh động như thật, dáng vẻ như dưa chín sắp rụng cuống.
Trong đó có mấy khuôn mặt, Phương Tịch còn cảm thấy có chút quen mắt, dường như là mấy vị đạo sĩ vừa mất tích.
Hắn cũng đánh ra một đạo pháp lực màu đen mang tính tượng trưng, trong lòng bừng tỉnh hiểu ra:
- Thì ra là thế...
- Bí cảnh này, Vạn Hóa Thần Thụ... Đều là một trận pháp luyện đan cự đại... Giết chết đạo sĩ trong bí cảnh hóa thành tư lương, lại ngưng kết thành từng viên đan dược...
- Lấy khí thần của tu sĩ làm vật dẫn tạo thành đan dược... Lại bồi dưỡng từ pháp lực của tu sĩ Kết Đan... Ngưng kết ra Thần Thông Quả.
- Nếu là đạo sĩ có căn cơ hùng hậu, nuốt công pháp tương hợp hoàn toàn dễ dàng ngưng kết thành Kim Đan.
- Cũng khó trách Tiêu gia nghĩ mọi cách để bỏ chạy... Bị đưa vào trong bí cảnh và bị đưa vào trong lò đan có gì khác biệt?
- Trừ mấy người ra, chỉ sợ đều phải chết! Không chỉ phải chết, một thân tích lũy còn làm áo cưới cho người ta...
Đúng lúc này, Vạn Hóa Thần Thụ nổ tung một tiếng, một viên Địa Nguyên Đan rơi xuống, bị thu nhập trong một ngọc bàn.