Keng keng keng keng...
Hư không chấn động, chỉ thấy hơn mười viên kim cương rơi xuống, nện vào bàn ăn
phát ra tiếng vang lanh lảnh.
Tài xế lại xe cũng mặc kệ mì còn nóng... Thực tế hắn đã hoàn toàn quên mất chuyện
này, mặc kệ là thân thể hay linh hồn.
Hắn run run cất kim cương, sau đó xoay người rời khỏi nhà hàng.
Hắn phát động xe tải, dùng sức khởi động chân ga, nhanh chóng đi về phía đường cái.
Có những viên kim cương này rồi, còn lái xe gì nữa?
Mình phải nhanh chóng trở về!
Xe lái đi không được bao xa, phía trước xuất hiện ba người.
Một nam hai nữ.
Tài xế xe tải vốn không muốn dừng lại, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói.
“Tín đồ của ta, ngươi cần giúp nữ thần làm một chuyện.”
Tài xế lái xe lập tức đạp phanh, cuống quýt hét lên: “Tuân lệnh, nữ thần các hạ, xin
ngài ra lệnh.”
Âm thanh kia lại vanh lên: “Mở ngăn chứa đồ trước mặt, cầm lấy vật bên trong, để xe
tại lại cho người trước mặt, sau đó một mình rời đi.”
Tài xế xe tải nhất thời có hơi do dự.
Chiếc xe tải này là cần câu cơm của hắn.
Cho dù sau này không lái nữa, bán lại cho người khác cũng được một số tiền lớn.
Nếu cứ thế đưa cho người khác...
Hắn vừa nghĩ vừa mờ ngăn chứa đồ ra.
Bên trong có hai mươi thỏi vàng xếp ngay ngắn chỉnh tề.
"Không phát hiện được bọn chúng."
"Có ai tìm được Tử Thần chưa?"
"Đã có ai có được tin tức của Thần Đại Địa kia chưa?"
"Còn có cả Nữ thần Tài Phú vừa phong thần nữa chứ?"
Chúng thần cảm thấy mờ mịt.
Chỉ có Thần Lữ Hành là đang trầm tư suy nghĩ.
Ngay vừa rồi, Nữ thần Tài Phú đã lừa gạt một tín đồ của mình.
Đáng tiếc...
Rất nhiều tín đồ của các thần linh đều chuyển đức tin của mình cho Nữ thần Tài Phú.
Sự kiện vừa phát sinh trên người tín đồ của mình, cũng không thể chứng minh là Nữ
thần Tài Phú ở nơi đó.
"Chắc là bọn chúng đang trốn ở một nơi không người, chuyện này trở nên phiền phức rồi đây."
Thiên Sứ Thánh Luật vừa nói, ngay lập tức những thần linh khác đều không nghị luận
thêm gì nữa.
Một Thần linh mặc trường bào nói: "Thiên sứ Thánh Luật đại nhân, cho dù có Tử
Thần tham dự trong đó, cũng chỉ là ba tên Thần linh mà thôi, không tới mức để ngài
phải lo lắng chứ?"
"Không... ta có một cảm giác, phiền phức chân chính vẫn còn chưa bắt đầu, mà bọn chúng là một nhân tố không thể điều khiển." Giọng nói của Thiên sứ Thánh Luật hơi bực bội.
"Ngài muốn nói là Loạn Thế?"
"Không phải... ta có một loại cảm giác cực kỳ không tốt..."
Thiên sứ Thánh Luật trở nên trầm tư.
Ai cũng không dám đánh gãy dòng suy nghĩ của ngài.
Cũng không biết trôi qua bao lâu, Thiên sứ Thánh Luật bỗng nói: "Không thể chờ đợi thêm nữa."
Ngài dần dần đứng dậy từ trên bảo tọa, rút một thanh kiếm mang theo khí tức thủy
triều.
Kiếm chỉ thẳng về hư vô phía trước.
"Chư thần."
Thiên sứ Thánh Luật bắt đầu nói chuyện:
"Lần này, chúng ta không thể tiếp tục chờ đợi Thần linh trận doanh Loạn Thế bắt đầu khiêu chiến trước được."
"Chúng ta phải ra tay trước, đánh bại bọn chúng phải trở về Minh giới, để bọn chúng không dám tới đây làm loạn trong thời gian ngắn sắp tới được."
"Bình định Loạn Thế!"
----------------------------------------
CHƯƠNG 2571: KIẾM CẤM KỴ (1)
...
Trên hoang mạc.
Như Thâm Tuyết đã nói, nơi này là một sa mạc mênh mông vô bờ.
Ít ai lui tới.
Cố Thanh Sơn cõng Laura, đi cùng Thâm Tuyết tiến về phía trước.
"Triều Âm." Hắn âm thầm kêu gọi nó.
"Ông?" Triều Âm kiếm đáp lại.
"Ở Tế đàn Chúng Thần vừa rồi, có phải ngươi đã cảm ứng được điều gì đặc biệt
không?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Ông..." Triều Âm kiếm phát ra âm thanh ẩn chứa sự hoang mang.
"Ngươi cũng không thể biết cụ thể là gì sao?"
"Ông!"
"Là chuyện tốt hay chuyện xấu? Chuyện tốt thì ông một tiếng, chuyện xấu thì ông hai tiếng."
"Ông ông."
"...Thực ra thì ta cũng cảm ứng được một cách mơ hồ, luôn cảm thấy rờn rợn trong lòng, cũng không biết cuối cùng là thứ gì."
Cố Thanh Sơn không nói tiếp nữa.
"Ây!"
Laura vỗ vai hắn.
"Hả? Cái gì?" Cố Thanh Sơn lấy lại tinh thần, hỏi.
"Vừa rồi Thâm Tuyết tỷ tỷ đang nói chuyện với anh đấy, anh không nghe thấy sao?"
Laura hỏi.
Thâm Tuyết cũng nhìn về phía hắn.
Cố Thanh Sơn hơi do dự, nói: "Ta có một loại cảm giác, thế giới này sẽ xảy ra một chuyện nào đó..."
"Cho nên ngươi mất tập trung bởi vì một loại báo hiệu nào đó sao?" Thâm Tuyết hỏi.
"Không, ta đang suy nghĩ một câu mà một người bạn đã từng nói." Cố Thanh Sơn trả
lời.
Khi ngươi có thể đối mặt mình mà không chết, mới có tư cách tham dự vào chuyện kế
tiếp.
Hắn ngồi xổm xuống đất, nắm một nắm cát lên.
"Đối mặt mình mà không chết..."
Cố Thanh Sơn lẩm bẩm.
Khi hắn thử nắm chặt nắm tay, hạt cát sẽ thuận theo khe hở giữa các ngón tay mà chảy
ra ngoài, bị gió thổi đi.
"Đối mặt mình mà không chết? Chuyện như vậy có quan hệ với pháp tắc thời gian...
mà mọi người đều biết, thời gian không giữ được cát chảy." Thâm Tuyết nói.
"Trong Nơi ở của Chúng Thần này, có Thần linh nào có thể đi tới bước này chưa?" Cố
Thanh Sơn hỏi.
"Điều đó không phải là phương hướng phát triển thực lực của chúng ta, dù sao chuyện này cũng không có ích lợi gì trong chiến đấu cả... Đừng dùng loại ánh mắt đó mà nhìn
ta, tồn tại khi xưa có thể đối mặt mình mà không chết, khi đối mặt với chúng thần thì cũng thua." Thâm Tuyết nói.
"...Lần đầu tiên ta phát hiện hóa ra các ngươi lại mạnh như vậy đấy." Cố Thanh Sơn nói với giọng đùa giỡn.
Thâm Tuyết liếc xéo hắn, nói: "Đã nói với ngươi rồi, ngươi có thể giết chết Thần Vận Rủi là do ngươi đánh lén, nếu như lại đánh lại một lần thì sẽ không đơn giản như vậy
được."
"Các ngươi sử dụng kỹ năng đều là linh kỹ sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Đương nhiên, Thần linh không sử dụng linh kỹ, thì dùng cái gì?" Thâm Tuyết nói.
"Thần kỹ thì sao?"
"Thần kỹ là chỉ những kỹ năng có hiệu quả vô cùng kỳ diệu, còn Linh kỹ thì khác, nó được tạo nên bởi lực lượng hệ thống thế giới hòa với lực lượng tín ngưỡng của chúng
sinh, được Chân Thần dẫn dắt rồi hóa thành pháp thuật." Thâm Tuyết giải thích.
"Xem ra Thần Vận Rủi cũng rất mạnh, thế nhưng theo ta thì, nếu ta vẫn luôn dùng
cách đơn giản để giải quyết thì đánh lại một lần, kết quả cũng không thay đổi chút nào cả." Cố Thanh Sơn nói.
"Cách đơn giản mà ngươi nói là cách nào?"
"Không cho hắn ta có cơ hội ra tay."
"Ngươi không thể vẫn luôn làm được điều này."
"Thế nhưng ta vẫn cố để làm như vậy."
Lúc này, ba người đi tới một ngọn đồi cản gió.
Cố Thanh Sơn vươn tay, đặt tay lên mặt đất của ngọn đồi.
"Anh đang làm gì vậy?" Laura hỏi.
"Tìm một nơi có thể để chúng ta nghỉ ngơi." Cố Thanh Sơn trả lời.
Mặt đất ầm ầm thay đổi.
Nền đất sụp xuống tạo thành một cửa hang hình tròn, ngay lập tức có gió mát phả vào mặt.
Có thể nghe thấy tiếng nước truyền tới.
Laura mừng rỡ, kêu to: "Nước suối? Nơi này lại có dòng nước ngầm sao?"
Cô bé nhảy xuống từ trên lưng Cố Thanh Sơn, chạy vào trong hang.
Thâm Tuyết quan sát hang đất, nói: "Nhìn qua cũng không phải do thiên nhiên tạo
nên."
Cố Thanh Sơn mỉm cười.
Vừa rồi hắn đã điều khiển địa mạch, tìm kiếm nguồn nước, cũng thuận tay tạo nên
một nơi nghỉ ngơi dưới mặt đất.
Đây là lực lượng của mặt đất.
Mặt đất liên quan tới nước, gió, còn có cả...
"Oa, dòng nước này lại là suối nước nóng, nằm trên đó thật thoải mái." Giọng nói ngạc nhiên của Laura vang lên.
Sâu trong lòng đất, có một ngọn núi lửa dưới đó.
Đất, nước, lửa, gió.
Chỉ với lực lượng của Địa Thánh Trụ, đã có thể điều khiển nước, lửa và gió bình
thường rồi.
Theo lực lượng tín ngưỡng càng ngày càng mạnh, lực lượng dần dần thức tỉnh, phát
triển tới một trình độ cực kỳ khủng bố.
Xem như gặp lại Thần Vận Rủi một lần nữa, coi như Thần Vận Rủi mạnh như thế
nào, Cố Thanh Sơn cũng có tự tin để hắn ta không thể sử dụng toàn lực để chiến đấu
thì đã chết rồi.
Chỉ với Địa Thánh Trụ cũng đã mạnh mẽ như vậy rồi, thật sự không biết bí mật tối
cao mà Tứ Thánh Trụ bảo vệ là cái gì nữa.
Những suy nghĩ này chỉ lướt nhanh trong não Cố Thanh Sơn mà thôi.
Hắn cũng không tiếp tục nghĩ tiếp.
Dù sao, sư tôn vẫn còn đang thu phục Luân Hồi Thiên Thư.
Sau khi mình hoàn thành lần Tử Đấu này, còn phải chạy trở về, tiếp tục bảo vệ sư tôn.
Sau đó còn chuyện của Mộ Nhân Gian nữa.
Cho nên...
"Ngươi và Laura có thể nghỉ ngơi một lát, lát sau chúng ta gặp lại." Cố Thanh Sơn nói.
"Ngươi muốn làm gì?" Thâm Tuyết hỏi.
"Thừa dịp này còn có thời gian, ta muốn tiếp tục tu luyện một loại lực lượng." Cố
Thanh Sơn nói.
"Được, lúc nào cũng có thể tới gặp chúng ta."
Thâm Tuyết nói xong, thì đi về phía suối nước nóng.
Cố Thanh Sơn nhìn hai nữ, rồi rời khỏi hang đất.
Hắn đứng thẳng trong sa mạc, phất tay lấy thanh kiếm đá ra.
Trên kiếm đá có hai chiêu kiếm thuật thời không...
Mình đã học được một chiêu đó là "Thời Chi Bình", còn một kiếm chiêu cấm kỵ khác thì vẫn chưa học được.
Ngay cả Chúa tể Thanh Đồng đều sợ hãi loại kiếm thuật này.
Cho nên một kiếm này sẽ...
----------------------------------------