Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2572: CHƯƠNG 2572: KIẾM CẤM KỴ (2)

Cố Thanh Sơn nhẹ nhàng múa kiếm.

Vù...

Trường kiếm trở nên mờ đi, tựa như đang chạm tới một loại pháp tắc vô hình nào đó.

Theo trường kiếm hướng dẫn, Cố Thanh Sơn liên tục quơ trường kiếm, kéo theo các

loại lực lượng, xâm nhập tới nơi huyền bí của quy tắc, cảm ngộ lực lượng của thời

gian.

Thời gian trôi qua cực nhanh, màn đêm đã giáng lâm nơi đây.

Sau đó là ban ngày.

Màn đêm và ban ngày đan xen.

Trong lúc đó, Laura cũng đã tới mấy lần, thế nhưng đều được Thâm Tuyết khuyên

nhủ.

"Hắn đang chìm đắm trong tu hành một loại lực lượng, không nên quấy nhiễu hắn,

nếu không muốn tiến nhập trạng thái này một lần nữa rất khó." Thâm Tuyết khuyên.

Laura nghe vậy thì không tìm Cố Thanh Sơn nữa.

Cô bé trở nên nghiêm túc hơn, tu hành truyền thừa chim Kinh Cức mà mình có được.

Ngày thứ ba...

Cố Thanh Sơn liên tục múa kiếm đá, cuối cùng trong một đoạn thời gian chém rách hư không, biến mất không thấy gì nữa.

Mấy phút sau, hắn lại xuất hiện một lần nữa.

Thâm Tuyết thấy vậy, thì biết kiếm thuật của hắn đã thành công, lúc này mới hỏi:

"Chiêu kiếm này của ngươi có tác dụng gì?"

"Là một loại cấm kỵ, có thể làm nhiễu loạn nhân quả."

Cố Thanh Sơn vừa suy tư vừa trả lời.

Một nhóm chữ nhỏ màu đỏ tươi xuất hiện trong hư không:

"Ngài lĩnh ngộ kiếm thuật thời không cấm kỵ: Lưu Sa Kính."

"Khi ngài chém một kiếm này ra, là có thể thay đổi thời không; khi ngài luyện nó tới mức cao thâm, thậm chí có thể có thể thay đổi thời không của chính ngài."

"Miêu tả: Đây là chiêu kiếm bị phong ấn trong kiếm thuật thời không, hầu như chưa từng xuất hiện trong hư không, lai lịch của nó cũng là một bí ẩn."

Thâm Tuyết hơi hứng thú, nói: "Như vậy sao? Ta muốn thử nghiệm kiếm thuật của

ngươi, được chứ?"

"Được." Cố Thanh Sơn trả lời.

Thâm Tuyết giơ tay lên, bắn ra một luồng sáng đen vặn vẹo về phía Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn đứng tại chỗ, chỉ vẩy nhẹ trường kiếm.

Luồng sáng đen xuyên qua cơ thể của hắn.

Một màn này nhìn thì bình thường không có gì lạ, thế nhưng lại làm cho Thâm Tuyết

rung động.

"Vừa rồi là chuyện gì xảy ra?" Nàng ta hỏi.

"Vào thời điểm này tại mười ngày trước, ở nơi này cũng không có thứ gì cả." Cố

Thanh Sơn giải thích.

"Cho nên vừa rồi đòn tấn công của ta đánh trúng hư không tại mười ngày trước sao?"

"Đúng."

"Là một chiêu kiếm thời không phòng ngự khá mạnh!" Thâm Tuyết bình luận.

Cố Thanh Sơn suy nghĩ, rồi lẩm bẩm: "Không, không chỉ là phòng ngự loại thời

không đâu..."

Hắn cầm trường kiếm đi tới cạnh một khối đá, rồi đâm trường kiếm vào trong tảng đá

này.

Ngay sau đó...

Tảng đá hóa thành một luồng gió cát, biến mất mất không thấy tăm hơi.

"Mạnh mẽ!" Thâm Tuyết nói với giọng chân thành.

Cố Thanh Sơn liếc nhìn nàng ta.

"Ngươi không hiểu, một chiêu kiếm thuật này chính là khởi đầu của kiếm thuật thời không... Tới tận bây giờ ta mới biết điểm đáng sợ của nó là ở đâu..."

Hắn thu kiếm đá lại, lấy bộ giáp Chân Cổ Ma Vương ra, rồi nắm chặt Lục Giới Thần

Sơn kiếm vào trong tay.

Trên trường kiếm xuất hiện một cảnh tượng mơ hồ không rõ.

Cố Thanh Sơn nắm chặt trường kiếm, chém mạnh về phía trước!

Một con sông thời gian xuất hiện.

Hắn rơi xuống mặt nước dòng sông, quan sát cảnh tượng xung quanh.

Lúc này, những quái vật ẩn sâu trong dòng sông thời gian đều không để ý tới hắn.

Cố Thanh Sơn đi ngược dòng con sông, chọn lấy một bức tranh trong vô số hình ảnh

xuất hiện trên đường đi, đâm kiếm vào trong bức tranh đó!

Xoẹt...

Bức tranh rách ra, hút hắn vào trong đó.

Hắn xuất hiện trong một căn phòng chật hẹp, trong phòng có ba người.

Laura.

Thâm Tuyết.

Với lại chính hắn.

Cố Thanh Sơn đứng yên tại đó, yên lặng quan sát chính bản thân mình.

Pháp tắc của dòng sông thời gian tránh hắn ra, cũng không cố xóa đi một trong hai Cố

Thanh Sơn.

Hắn đã tới cảnh giới đối mặt với mình mà không chết!

Toàn bộ thế giới trở nên đứng yên.

Cố Thanh Sơn cảm thấy quanh mình có một thác nước vô hình đang chảy quanh.

Thác nước này ngăn cách giữa mình và thời không hiện tại.

Bên ngoài thác nước, Laura, Thâm Tuyết và mình đang đi ra cửa, chuẩn bị đi trên

đường lớn, chờ đợi xe tải tới.

Nếu như mình muốn đi vào đoạn thời không này...

Ý nghĩ Cố Thanh Sơn hơi động, thác nước bỗng tách sang hai bên, hiện ra cảnh tượng

chân thực của thế giới này.

Cùng lúc đó, một nhóm chữ nhỏ xuất hiện trong hư không:

"Chú ý!"

"Ngài kích hoạt chiêu kiếm cấm kỵ: 'Lưu Sa Kính'."

"Ngài vừa hoàn thành một lần thay đổi thời không đối với chính mình."

"Ngài đã thay thế bản thân mình, đã tới thời điểm trước mắt."

" 'Ngài' trong thời điểm này sẽ được đưa ngay tới thời điểm tương lai của 'ngài'."

"Từ giờ trở đi, ngài có thể làm bất cứ chuyện gì, thế nhưng không thể quấy nhiễu những chuyện mà ngài đã làm trong đoạn thời gian này."

"Khi ngài lại trở về tương lai... tới thời điểm kích hoạt chiêu kiếm kia, ngài lại phải trở

lại địa điểm mà ngài đã sử dụng kiếm thuật, để che giấu việc ngài đã thay đổi thời

không, bảo đảm mọi chuyện mà ngài làm sẽ không sinh ra hỗn loạn thời không."

"Ngoài ra, ngài phải hoàn thành toàn bộ vòng lặp kín, mới có thể lại sử dụng kiếm thuật thời không 'Lưu Sa Kính', nếu không thì sẽ không thể sử dụng lại chiêu kiếm

này nữa."

"Mọi chú ý nêu trên là để tránh cho tộc Thời Gian chú ý, cũng tránh việc làm cho tồn tại kinh khủng trong dòng sông thời gian phát hiện ra."

"Chúc ngài may mắn."

Cố Thanh Sơn hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại.

Hắn bước ra phía trước một bước.

Ngay sau đó, "mình" ở trong căn phòng kia biến mất.

"Mình" kia đã đi tới tương lai, đang luyện kiếm trong hoang mạc.

Mà mình lại thay thế "mình" quá khứ, không thể lại tham dự bất cứ chuyện gì mà mình đã từng làm, phải đảm bảo những chuyện này tiếp tục phát triển theo quỹ đạo

cũ, tới tận khi mình lại sử dụng "Lưu Sa Kính".

"Cố Thanh Sơn, đi mau đi, lái xe đã bắt đầu khởi động xe tải rồi." Laura thúc giục.

Cố Thanh Sơn im lặng, nhìn về phía hai nữ.

Trong tuyến thời gian ban đầu, mình và hai nàng đi cùng nhau, chờ để đi nhờ xe tải.

Cố Thanh Sơn nói: "Laura, anh chợt nhớ tới một chuyện rất quan trọng, phải đi thực hiện nó ngay lập tức."

Laura giật mình, hỏi: "Hả? Như vậy hiện tại chúng ta..."

"Chia binh hai đường, chúng ta đi hoang mạc, ngươi làm việc của mình xong thì hãy chạy tới đó, à đúng rồi, ngươi sẽ có nguy hiểm tới tính mạng hay không?" Thâm

Tuyết hỏi.

"Không có, yên tâm đi." Cố Thanh Sơn trả lời.

"Thế nhưng..." Laura còn định nói thêm điều gì đó.

Cố Thanh Sơn cắt ngang: "Chuyện của anh không thể chậm trễ được, hai người cũng như vậy, mau đi đi, tin tưởng anh."

----------------------------------------

CHƯƠNG 2573: CUỘC CHIẾN BAO VÂY

Thâm Tuyết nói: "Vậy được rồi, ngươi phải tới nhanh nhanh đó."

"Ừm, yên tâm đi."

Thâm Tuyết kéo Laura vẫn còn lưu luyến không rời đi, đẩy cửa đi ra ngoài.

Cửa đóng lại.

Cố Thanh Sơn đứng yên tại chỗ, trầm tư suy nghĩ.

Chiêu kiếm thuật này, đã tạo cho thời không một vài vấn đề.

Nó phân tầng thời không.

Tại tầng ngoài cùng, mọi chuyện vẫn tiếp tục diễn ra theo đúng quỹ đạo trong quá

khứ, tới tận thời điểm mình luyện kiếm trên hoang mạc mới thôi.

Mọi chuyện xem ra không có vấn đề.

Mình sẽ trở về hoang mạc vào thời điểm đó, rồi thay thế chính mình của quá khứ, để

tuyến thời gian và tuyến sự kiện vẫn bảo trì bình thường.

Thế nhưng ẩn giấu trong đó...

Còn có một tầng thời không khác.

Cả sự kiện lẫn thời không đều bị thay đổi.

Mình cũng không đi với hai người Laura tới hoang mạc.

Nói cách khác, những chuyện tiếp theo mình sẽ làm, sẽ là một đoạn "lịch sử đen"

không được thừa nhận, giống như một mạch nước ngầm sâu trong lòng đất vậy, không

ai biết được.

Thế nhưng...

Không phù hợp với luật nhân quả.

Mình sẽ thay đổi quỹ tích ban đầu của rất nhiều chuyện.

Chỉ loại trừ những sự kiện mình vốn đã làm kia ra mà thôi.

Đây cũng là ý chính của câu nói "Ngươi có thể làm bất cứ chuyện gì, miễn là ngươi không thể ảnh hưởng những sự kiện mà ngươi đã làm trong quá khứ".

Cố Thanh Sơn đứng yên trước cửa sổ, im lặng mà cảm nhận toàn bộ trạm nghỉ chân.

Bên trong trạm nghỉ này không có tín đồ của Địa thần.

Tín đồ cách mình gần nhất... cách nơi đây khoảng mấy trăm cây số.

Như vậy...

Hắn bỗng thấy cái tên lái xe tải kia đang vác một cái túi rất nặng, đang chạy vội về

phía trạm nghỉ.

Lái xe tải gọi điện thoại.

Hắn ta đang ở hành lang của trạm nghỉ, đi tới đi lui một cách lo lắng, giống như đang chờ đợi điều gì vậy.

Cố Thanh Sơn nhíu mày.

Thời gian dần dần trôi qua.

Có một chiếc xe hơi từ phương xa đi tới, dừng ở bên ngoài trạm nghỉ.

Tên lái xe tải kia vội vàng chạy tới, lên xe.

Ô tô quay đầu, lái trở lại thành phố.

"Chuyện gì đã xảy ra? Xe của ngươi đâu?" Tài xế lái xe hỏi.

"Có một vài vấn đề, đã gọi người kéo đi rồi... Không nói chuyện này nữa, cũng may hôm nay có ngươi... Tiền xăng chuyến này ta bao hết, với lại ngày mai ta sẽ mời

ngươi uống rượu." Lái xe tải nói.

Tên tài xế kia nở nụ cười.

"Đều là anh em cả, còn khách khí như vậy làm gì chứ."

"Đúng đúng."

"Aiz, ngươi xem, thực sự là lạ, trên đường cái vắng vẻ như vậy mà vẫn còn có người đi lại."

Tài xế lái xe bỗng nói.

Cả hai người cùng nhìn hướng ven đường, nơi đó có một người đàn ông trẻ tuổi, đang

mỉm cười nhìn về bọn họ.

Xe tải lướt qua người của người đàn ông này, rời khỏi nơi đây với tốc độ rất nhanh.

Cố Thanh Sơn đứng yên trên đường, chờ đợi trong chốc lát.

Sau lưng truyền tới tiếng bước chân.

"Thần Lữ Hành sao?" Cố Thanh Sơn cũng không quay đầu lại, hỏi.

Tiếng bước chân dừng lại.

Một giọng nói xuất hiện: "Ngươi cố tình làm cho tín đồ của ta nhìn thấy ngươi sao?"

"Đúng vậy, ta muốn gặp mặt ngươi một lần, nói chuyện một lát." Cố Thanh Sơn trả

lời.

Hắn xoay người lại, thì thấy trước mắt mình là một người đàn ông thon gầy, đeo một

bọc hành lý, cũng đang quan sát Cố Thanh Sơn.

"Ngươi muốn nói về chủ đề gì?" Thần Lữ Hành hỏi.

"Ta quản lý mặt đất, mà ngươi lại quản lý đường đi của mọi người, như vậy xem ra, chúng ta có rất nhiều nơi có thể hợp tác." Cố Thanh Sơn nói.

"Số lượng tín đồ của ngươi đang tăng lên quá nhanh, chuyện này sẽ ảnh hưởng tới rất nhiều vị thần... trong tương lai ngươi chắc chắn sẽ bị chúng thần loại bỏ, tại sao ta lại phải nhúng vào vũng nước đục này?" Thần Lữ Hành hỏi.

Mắt Cố Thanh Sơn nheo lại, nói: "Thế nhưng ta cho rằng ta sẽ không đắc tội bất cứ kẻ

nào cả, dù sao thì trong lịch sử, các ngươi đã phát động vô số lần thần chiến, thần linh đổi lại liên tục, đối với việc tranh cướp tín ngưỡng cũng đã quen thuộc, thậm chí chỉ

thể hiện sự lễ phép ở ngoài mặt mà thôi."

Thần Lữ Hành nhìn chằm chằm vào Cố Thanh Sơn.

Bỗng nhiên, sau lưng của hắn ta có một người khác xuất hiện.

Đó là một người đàn ông lực lưỡng có một bộ ria mép, phía sau có mấy bộ vũ khí, bên

hông có treo hai thanh trường đao.

"Để ta trả lời vấn đề của ngươi, bởi vì chúng ta không nghĩ tới, thần vị của Địa thần bao dung rất nhiều lĩnh vực, lĩnh vực nào ngươi cũng có thể nhúng tay vào cả." Người đàn ông lực lưỡng này nói.

"Xin hỏi, các hạ là?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Ta là Thần Vũ Khí - Lê Cửu, ngươi nhìn những vũ khí trong tay của ta đi, bọn chúng được hình thành do tinh luyện kim loại được mặt đất sản xuất ra. Còn lữ hành, càng

có quan hệ rất lớn với mặt đất của thế giới này. Còn chưa nhắc tới bội thu, mai táng, rừng rậm, dòng sông... không ai có thể tránh khỏi thần vị của ngươi cả." Thần Vũ Khí

- Lê Cửu nói.

Cố Thanh Sơn nhún vai, nói: "Ta thích hòa mình với mọi người thôi mà."

Lại có hai giọng nói khác vang lên:

"Điều đó không gọi là hòa mình."

"Mà phải gọi là giành ăn."

Lại có hai Thần linh xa lạ từ sau lưng Thần Vũ Khí đi ra.

Bốn thần linh.

Bọn họ trấn giữ bốn phương xung quanh người của Cố Thanh Sơn.

"Thần Sinh Mệnh đã nói chỉ cần ta đủ mạnh, sau đó có thể tìm nàng ta, nàng sẽ giúp ta gia nhập trận doanh Trật Tự." Cố Thanh Sơn nói.

Một vị thần linh nói: "Vĩnh viễn ngươi đều không đủ tư cách đi tìm nàng."

Một vị thần linh khác cũng nói: "... Bởi vì ngươi sẽ chết ở nơi này."

Sát khí trên người bốn vị thần linh tỏa ra, chuẩn bị ra tay.

Cố Thanh Sơn khoanh tay, thở dài rồi nói: "Thực ra ta muốn vào trận doanh Trật Tự

là vì muốn nói ra một bí mật."

Bốn vị thần nhìn hắn, chờ đợi hắn nói hết câu.

Từng hàng chữ đỏ thắm xuất hiện trước mắt Cố Thanh Sơn:

"Đã tập hợp đủ yên tĩnh, nhiệt liệt, chờ mong và chuyên chú."

"Bắt đầu màn biểu diễn của ngài đi..."

Xoạt!

Cố Thanh Sơn xoạc thẳng chân ngay tại chỗ.

Bốn vị thần linh cũng cực bất ngờ, cúi người xuống, xoặc thẳng chân giống Cố Thanh

Sơn.

Thần Vũ Khí Lê Cửu không nói, rút một cây trường mâu ra, hai thần linh khác cũng

định hành động, thế nhưng tay lại cứng lại.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!