Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2760: CHƯƠNG 2760: DIỆT THẾ CHI MA (2)

Hắn cảnh giác nhìn về bốn phía, nhưng mà trong bão cát cũng không xuất hiện thứ gì.

Những xúc tu kia đang mở rộng từng cái từng cái, chỉ về một hướng khác.

Ở phương xa ——

Cố Thanh Sơn nhìn theo hướng mà xúc tu chỉ, lập tức nhìn thấy ốc đảo.

Toàn bộ ốc đảo đột nhiên khép lại.

Đó là một cái miệng ——

Một cái miệng đủ để nuốt trọn lấy ốc đảo, xuất hiện từ sâu phía dưới sa mạc,

nuốt toàn bộ ốc đảo vào trong.

Mơ hồ có thể nghe thấy âm thanh pháp thuật cùng công kích không cách nào

đếm hết, vang lên từ trong cái miệng đó.

Nhưng mà không có tác dụng, cái miệng đó gần như không chút suy suyễn.

Chỉ trong chớp mắt tiếp theo.

Mặt đất chấn động kịch liệt.

Cái miệng đó thoát ly sa mạc, dần dần bay lên, để lộ ra thân hình che khuất

bầu trời của nó ——

Một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhanh chóng xuất hiện, hiển hiện ngay trước mắt Cố Thanh Sơn:

[Ngài đã trông thấy một kẻ ‘Diệt tuyệt vạn vật và chúng sinh' ."

[Cho dù trên người ngài mang theo xúc tu Ma Hoàng, cũng không cách nào

chiến thắng nó, trừ phi ngài từ bỏ thân phận trước mắt, lấy hai con đường mà ngài có

được thì mới có tư cách đứng trước mặt nó.]

[Nếu như ngài không muốn từ bỏ thân phận, vậy thì trốn đi!]

Cố Thanh Sơn nhìn nhanh một mạch, lập tức bay lượn vào sâu bên trong sa

mạc.

….

Trên đại sa mạc.

Cố Thanh Sơn hối hả bay lượn, kéo ra khoảng cách với thứ khổng lồ phía sau

lưng kia.

—— Đó là một người khổng lồ toàn thân phủ đầy băng sương.

Băng sương vô tận phát tán ra từ trên người gã ta, thuận theo sa mạc lan tràn

về bốn phương tám hướng, đông kết vạn vật thành một mảnh trắng xóa tràn ngập cảm

giác xơ xác tiêu điều.

Gã khổng lồ đứng tại chỗ bất động, nhưng cái đầu của gã đã chỉa lên trên bầu

trời.

Gương mặt lạnh lùng vô tình kia của gã, bóng dáng to lớn mà nguy nga, cho

dù đứng ở điểm cuối xa xôi của sa mạc cũng có thể thấy rõ ràng rành mạch.

"Cái này. . . Tại sao giống như đúc với gã khổng lồ mà Mạc hóa thân thành

vậy chứ?" Cố Thanh Sơn âm thầm kinh hãi.

Hắn nhanh chóng không kịp suy nghĩ tiếp nữa.

Băng sương nhanh chóng lan tràn trên sa mạc, những nơi đi qua đều đã bị

ngưng kết thành băng.

Một người côn trùng trọng giáp tốc độ hơi chậm một chút, lập tức bị đông cứng thành tảng băng ở nơi cách Cố Thanh Sơn không xa.

Người côn trùng kia liều mạng giãy dụa, cuối cùng cũng không chạy thoát

được.

Cố Thanh Sơn nhìn thoáng qua, lập tức tăng nhanh tốc độ.

— Cũng không ai biết, uy lực của băng sương kia đến cùng là thế nào, rốt cục có thể tránh thoát ra từ đó hay không.

Nếu như không tăng nhanh tốc độ, sẽ bị băng sương đông cứng tại chỗ ngay

lập tức.

Cho dù là phi hành, cũng cần tránh đi luồng không khí lạnh không ngừng lan

tràn trong hư không, nếu không cũng sẽ bị đông cứng lại tại chỗ!

Cố Thanh Sơn trực tiếp lấy ra toàn bộ thực lực của kẻ tên là Lê Cửu này, thậm

chí còn "vượt" hơn một chút, nhằm lợi dụng nhanh chóng tránh đi băng sương trên mặt đất.

Trừ hắn ra, còn có một vài kẻ may mắn còn chưa kịp tiến vào ốc đảo.

Những người này đều chạy thục mạng ra xa cứ như đang nổi điên.

Đáng được ăn mừng chính là, "Kẻ diệt tuyệt vạn vật và chúng sinh" cũng

không chú ý tới lũ sâu kiến trên sa mạc này.

Trong miệng của nó phát ra từng trận tiếng nổ đùng đoàng trầm thấp.

—— Trong toàn bộ ốc đảo bị nó ăn hết, có những kẻ phụ thuộc danh sách,

người côn trùng, và tộc rồng với số lượng không cách nào đếm hết được.

Tạch tạch tạch tạch tạch cạch!

Miệng của gã khổng lồ bắt đầu nhúc nhích.

Nó đang nhai.

Nhai nhai.

Nhai nhai nhai nhai nhai nhai ——

Đột nhiên, tất cả tiếng vang công kích đã hòan toàn biến mất.

Ực!

Gã khổng lồ nuốt hết mọi thứ trong miệng xuống.

Bên trong thế giới đã không còn bất cứ tiếng động nào nữa, tất cả mọi thứ bỗng hóa

thành tĩnh mịch.

Gã khổng lồ đứng tại chỗ, phát ra tiếng rên nhẹ thật dài.

Những thức ăn vừa rồi có vẻ đã khiến cho gã ta hài lòng.

. . .

Cố Thanh Sơn chạy thục mạng về phía trước, bỗng nhiên phát hiện không

đúng.

—— Tại sao ta phải liều mạng chạy kia chứ?

"Ra đi, Heo Hắc Ám!"

Hắn hô một tiếng, lập tức có một cái lưng kiên cố giúp hắn nhô lên cao, chở

hắn tiếp tục chạy về về phía trước.

—— Con heo rừng hắc ám có sở trường là công kích và chạy, tốc độ cũng

không yến hơn so với Lê Cửu!

Cố Thanh Sơn nhẹ nhàng thở ra, ngồi trên lưng con heo, âm thầm đề phòng.

Heo rừng phụ trách chạy, hắn thì phụ trách đề phòng.

Phương thức tiến lên như vậy mới coi như ổn thỏa.

Hắn nhìn lại về phía sau, chỉ thấy băng sương kia cách mình càng ngày càng

xa, lại bị bão cát vô biên che giấu ở phương xa.

Chít chít!

Một tiếng côn trùng kêu truyền đến.

Chỉ thấy một người côn trùng phía sau mọc ra hai cánh xuyên qua bão cát,

đuổi kịp Cố Thanh Sơn.

"Tăng thêm tốc độ, điểm tập hợp hẳn là ngay ở hướng tây nam."

Người côn trùng nói một câu về phía hắn, sau đó chấn động hai cánh, nhanh

chóng vượt qua heo rừng hắc ám, bay về phía trước.

Cố Thanh Sơn mở to miệng, lời còn chưa kịp nói, đối phương đã không thấy

bóng dáng tăm hơi đâu nữa.

Hắn cứng đờ, tự nhủ: "Chạy nhanh như vậy. . ."

Một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhanh chóng hiển hiện trong hư không:

[Con heo rừng hắc ám của ngài đã bị lây nhiễm độc tố tê liệt thần kinh cấp ba

của Trùng tộc.]

[Hệ thống thần kinh vận động của heo rừng hắc ám đang bị ăn mòn, trong một

thời gian ngắn sau tốc độ chạy sẽ giảm xuống.]

Cố Thanh Sơn: ". . ."

Con côn trùng vừa rồi đã ra đòn phủ đầu mình, lặng lẽ tay tay với thú cưỡi của

mình, sau đó thì chuồn mất.

"Cái này không được, nhất định phải báo cáo nhanh cho văn minh kỷ nguyên."

Cố Thanh Sơn nhìn một cái về hướng giao diện danh sách chiến tranh, chỉ thấy

giao diện vẫn là một màu xám xịt.

Lại cúi đầu xem xét, phát hiện tất cả xúc tu Ma Hoàng trên cánh tay trái đều

đang trong trạng thái ngủ say.

Thông tin bị tận thế ngăn cách.

Xúc tu cũng thu được mệnh lệnh, không được công kích quân đồng minh.

—— Khó trách đối phương dám làm càn như vậy!

Cố Thanh Sơn hừ nhẹ một tiếng, tìm kiếm trong tủ đồ cá nhân của Lê Cửu, rốt cuộc

cũng tìm được mấy viên thuốc giải độc.

Hắn cũng không biết những chất thuốc này có hiệu quả như thế nào, dứt khoát

lấy ra hết, đặt hết lên trên bàn tay, để đến bên miệng con heo rừng.

"Đến, ăn chúng đi." Cố Thanh Sơn nói.

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!