Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 2761: CHƯƠNG 2761: MỞ RA LONG CHÚ QUÂN ĐOÀN!

Con heo rừng há miệng ăn hết tất cả thuốc giải độc vào bụng.

Đợi mấy giây sau.

Một hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhảy ra:

[Thú cưỡi của ngài đã khôi phục khỏe mạnh.]

Cố Thanh Sơn nhẹ nhàng thở ra.

Cũng may.

Nhưng mà lần sau gặp lại người côn trùng ——

Bạch!

Một bóng người chạy vội từ phía sau tới.

Cố Thanh Sơn đeo găng tay Lôi Nộ lên, đầy người sát ý mà nhìn lại.

Chỉ thấy một người đàn ông mặc áo khoác từ chui ra trong bão cát, lớn tiếng nói:

"Đừng ra tay! Là người một nhà đó!"

Cố Thanh Sơn tập trung nhìn một cái, chỉ thấy toàn thân đối phương dâng lên một loại

cảm giác khó hiểu, khiến hắn cảm thấy hơi quen thuộc.

"Ngươi là tộc rồng!" Cố Thanh Sơn thốt ra.

Người đàn ông kia ngẩn ngơ, ngạc nhiên nói: "Tại sao ngươi nhìn ra được chứ?"

Cố Thanh Sơn nói: "Ta không thấy được ngươi có đặc thù của Trùng tộc, càng không cảm nhận được danh sách trên người ngươi, cho nên ngươi nhất định là người của tộc

rồng."

"Người thông minh!" Người nọ tán dương.

"Kỳ quái, nếu ngươi là tộc rồng, vì sao không có đồng tử dựng thẳng chứ?" Cố Thanh Sơn nghi ngờ mà hỏi.

Trên mặt người đàn ông kia có chút xấu hổ, nhắm mắt lại mà nói: "Có đôi khi vì mê hoặc kẻ thù. . ."

Hắn ta tự tay nâng mí mắt lên, gỡ xuống một mảnh kính sát tròng thật mỏng.

"Thì ra là thế, chẳng lẽ ngươi coi ta trở thành kẻ thù?" Cố Thanh Sơn giật mình thốt nên.

Trên người hắn dâng lên tầng tầng lớp lớp lôi điện nhảy vọt.

lông mày người đàn ông kia giật giật một cái, vội vàng nói: "Không phải như thế ——

ta cứ nghĩ là gặp phải quái vật tận thế, ai biết là người một nhà chứ!"

"A, là như thế à." Cố Thanh Sơn thả nắm đấm xuống.

"Đúng, là như thế đấy." Người nọ nói.

Hai người rơi vào im lặng.

Cố Thanh Sơn duy trì đề phòng.

Người đàn ông kia thì nhanh chóng nghĩ đến sách lược ứng phó.

Heo rừng tiếp tục chạy về phía trước, người đàn ông kia thì không ngừng bay lượn ở

một bên.

Bầu không khí có hơi căng cứng. . .

Người đàn ông nọ suy nghĩ, nói ra: "Người thuộc danh sách, danh sách của các ngươi bị tận thế ngăn cách, cho nên ta có ý tốt nhắc nhở ngươi một cái —— cách đây ba

ngàn dặm về hướng Đông Nam, quân đồng minh chuẩn bị tập kết ở nơi đó, sắp sửa

cùng gã khổng lồ tận thế vừa rồi đánh một trận."

"Hướng Đông Nam sao? Tốt, cảm ơn thông báo." Cố Thanh Sơn gật đầu nói.

Người đàn ông cười nói: "Đều là người một nhà, không cần phải khách khí."

Hắn ta cúi xuống nhìn về phía hai tay Cố Thanh Sơn.

Chỉ thấy trên song quyền của Cố Thanh Sơn, Lôi Quang lúc ẩn lúc hiện, đang đứng ở

trạng thái có thể bộc phát ra công kích cường đại vào bất cứ lúc nào.

Người đàn ông cười cười, lên tiếng: "Vị—— huynh đệ này, hình như ngươi không

quá yên tâm đối với ta đúng không."

Cố Thanh Sơn cười theo, chân thành mà nói: "Người anh em rồng à, không phải ta

không yên lòng đối với ngươi, là trong bão cát có quá nhiều quái vật, phía sau lại có băng sương đuổi theo, ta phải chuẩn bị toàn lực ứng phó vào bất cứ lúc nào, tranh thủ

một chiêu đã giết chết những quái vật dám ra tay với ngươi và ta chứ."

Nói cho hết lời, Cố Thanh Sơn trên người lôi điện xu thế lại đề mấy phần.

Người đàn ông há hốc mồm, nhất thời nói không ra lời.

—— Vốn định dùng Long Chú, nhưng đối phương mang dáng vẻ muốn liều mạng

ngay lập tức, chỉ sợ một khi phát hiện có bất cứ điểm nào không đúng, lập tức sẽ tung ra sát chiêu.

Đây chính là một dân liều mạng.

Gài loại người như thế này, chẳng phải là tự tìm phiền toái cho mình?

Trên mặt người đàn ông hiện ra nụ cười, gật đầu với Cố Thanh Sơn, nói: "Ta đi trước một bước, ngươi nhớ kỹ đến điểm tập hợp."

Bá ——

Hắn ta hóa thành một con rồng, nhanh chóng lên đường bay đi.

Thẳng đến khi con rồng này bay không thấy tăm hơi, Cố Thanh Sơn mới âm thầm nhẹ

nhàng thở ra.

"Một con rồi hai con đều lòng mang ý đồ xấu. . . Kết minh chỉ sợ cũng chỉ là kế tạm thời mà thôi. "

Hắn lẩm bẩm một mình, vỗ vỗ heo rừng hắc ám.

Con heo rừng hắc ám lập tức điều chỉnh phương hướng, gấp rút chạy về hướng điểm tập hợp kia.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Cố Thanh Sơn vượt qua một cồn cát thật cao, rốt cuộc cũng thấy được điểm tập hợp

kia.

Chỉ thấy đám người phụ thuộc danh sách, người côn trùng, tộc rồng mổi phe đều tập

kết thành đoàn, bắt đầu chuẩn bị trang bị chiến tranh.

Cố Thanh Sơn quan sát một hồi, lập tức chuẩn bị tiến lên tụ hợp.

Chợt thấy trong quân đoàn tộc rồng nhảy ra một tên đầu lĩnh, cầm trong tay cái đại

loa, vừa đi về hướng quân đoàn người côn trùng, quân đoàn danh sách, vừa lớn tiếng

nói: "Đều nghe cho rõ đây! Đợi lát nữa đánh nhau, tộc rồng của chúng ta đứng ở phía trước nhất, hai quân đoàn các ngươi đứng hai bên phối hợp với bọn ta!"

Tộc rồng đứng ở phía trước nhất sao?

Còn có chuyện tốt như vậy?

Đám người côn trùng, danh sách nghe xong thì lập tức đồng loạt đáp lại.

Cố Thanh Sơn đứng xa xa trên cồn cát lắng nghe, chỉ thấy trong hư không trước mắt

nhảy ra từng hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi:

[Long Chú quân đoàn loại cực lớn: Trào dâng đã khởi động!]

[Ngài và con heo của ngài đã nghe thấy Long Chú kia, đồng thời cũng bị Long Chú

này đánh trúng.]

[Trào dâng: ]

[Long Chú quân đoàn mang tính bí mật, chú ngữ mang nhân quả.]

[Phóng thích điều kiện: Số lượng tộc rồng đạt tới trình độ quân đoàn.]

[Hiệu quả: Quân đồng minh sẽ dần dần lâm vào trạng thái trào dâng không màng sống

chết, chủ động đứng ngay phía trước bọn người tộc rồng, thay tộc rồng gánh chịu tổn

thương chiến đấu.]

Cố Thanh Sơn quét nhìn qua một lượt, không khỏi có chút im lặng.

—— Ngay cả người mình cũng gài bẫy, thật sự là quá mức mà.

Nhưng nói cho cùng, giữa Tam Thuật căn bản không tính là người một nhà gì cả.

"Heo huynh, chúng ta rút lui."

Cố Thanh Sơn nhỏ giọng mà nói.

—— Ở lại, một hồi sẽ phải làm khiên thịt cho cả tộc rồng.

Heo rừng trầm thấp mà hừ hừ hai tiếng, quay đầu, chạy nhanh về một hướng khác trên

sa mạc.

----------------------------------------

CHƯƠNG 2762: GƯƠNG MẶT CỦA MA HOÀNG!

Phía sau một tảng đá to lớn.

Cố Thanh Sơn ngồi chồm hổm trên mặt đất, đang cho con heo rừng ăn lương khô.

Thủ hạ của Tam Thuật đều bị vây khốn trong thế giới tận thế này, không cách nào tiếp

tục đi tới.

Thậm chí tận thế còn phái ra một "Kẻ diệt tuyệt vạn vật cùng chúng sinh" !

Hiện giờ, Tam Thuật đang tập kết thành quân đoàn, muốn sãn sàng cho một trận quyết

chiến.

Cố Thanh Sơn ngẩng đầu, nghe ngóng động tĩnh bốn phía chung quanh.

Cơn gió mạnh quét qua ——

Những tiếng ồn ào trong cơn gió dần dần biến mất.

Mọi thứ đang trở về với yên tĩnh.

Xem ra quân đoàn đã chỉnh đốn hoàn tất, sắp xuất phát.

—— Như vậy chỉ sợ trận chiến giữa tam tộc và tận thế lập tức sẽ phải bắt đầu.

Có thể đột phá phong tỏa của tận thế, tiến về thế giới kế tiếp hay không, phải xem vào kết quả của trận chiến này rồi.

Cố Thanh Sơn nhìn về phía hư không.

Từng hàng chữ nhỏ màu đỏ tươi nhảy ra, chớp động ở trước mặt hắn:

[Ngài đã thoát ly phạm vi ảnh hưởng của Long Chú.]

[Thời gian trôi qua ba mươi phút.]

"Long Chú quân đoàn trên người ngài: Trào dâng, đang dần dần tiêu tán.]

Cố Thanh Sơn nhẹ nhàng thở ra.

Nhờ có tận thế ngăn cách danh sách.

Dù cho mình chuồn đi giữa chừng, cũng không người nào hay biết.

Những kẻ phụ thuộc danh sách kia ngay từ đầu đã là quân cờ, bọn chúng căn bản

không biết tộc rồng âm hiểm thế nào, cũng không hiểu rõ quan hệ giữa Tam Thuật.

Chỉ sợ sau trận quyết chiến này, người của kỷ nguyên Ma Hoàng sẽ tổn thất nặng nề.

—— nhưng Ma Hoàng cũng sẽ không có tổn thất gì.

Tất cả các sinh linh đã mất đi trong chiến tranh, bất kể là kẻ phụ thuộc danh sách, côn trùng hay là tộc rồng, đều sẽ trở thành nguồn suối cho sức mạnh của nó.

Tộc rồng phát động những kẻ phụ thuộc danh sách và Trùng tộc đứng ở phía trước

cản súng, tổn thất trong chiến tranh sẽ là nhỏ nhất.

Về phần Trùng tộc, bọn chúng căn bản không quan tâm chết bao nhiêu, bởi vì số

lượng của bọn chúng thực sự quá nhiều.

Dù sao ngay cả trùng vương cũng phải đối mặt với khảo nghiệm sinh sản.

Ma Hoàng, Trùng Vương, Long Thần.

Bên trong Tam Thuật, không có kẻ nào thật sự bị thiệt thòi cả.

Chân chính thua thiệt chỉ có những quân cờ như hạt cát là Lê Cửu mà thôi.

Cố Thanh Sơn dần dần suy nghĩ thông thấu.

Hắn vỗ vỗ tay, đứng lên từ dưới đất, sờ lấy đầu con heo rừng, nói: "Từ giờ trở đi, một khi ta ra tay, ngươi phải lập tức theo sau mà công kích, rõ chưa?"

Heo rừng nhai lấy một ngụm lương khô cuối cùng, phát ra âm thanh hồng hộc với Cố

Thanh Sơn.

—— Nó đáp ứng.

"Thật ngoan, lần sau xào mấy món ngon cho ngươi." Cố Thanh Sơn sờ sờ cái đầu heo rừng, khen ngợi.

Hắn bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt nhìn về hướng mặt đất.

Mặt đất đang run rẩy.

Tầng tầng lớp lớp cát vàng nhảy dựng lên từ dưới đất, sau đó lại rơt`trở xuống.

Cố Thanh Sơn ánh mắt ngưng tụ, thò đầu ra từ phía sau tảng đá, nhìn về phía sa mạc ở

phương xa.

—— Gã khổng lồ băng sương cái đầu chống thẳng lên bầu trời kia đang chầm chậm

tiến sát về hướng mà quân đoàn Tam Thuật đang tập kết

Tận thế đã nhận ra quân đoàn.

—— Trận quyết chiến giữa bọn chúng đã sắp bắt đầu!

Cố Thanh Sơn trầm tư mấy giây, chợt thấy một tảng đá khác cách đó không xa đang

giật giật.

Một người côn trùng lặng lẽ không phát ra một tiếng động mà xuất hiện bên cạnh tảng

đá.

Nó phát ra từng tiếng côn trùng ong ong về phía hư không, nói: "Đã đến bên ngoài chiến trường, chuẩn bị thu hoạch tất cả tộc rồng cùng kẻ phụ thuộc danh sách bị

thương nặng."

Cố Thanh Sơn đưa tay đặt lên trên đầu heo rừng, ra hiệu cho nó chớ có lên tiếng, đồng thời cũng rũ hai mắt xuống, lùi đầu về phía sau tảng đá, thu tất cả khí tức lại, không nhúc nhích.

Một lát sau.

Tiếng nói của gã khổng lồ băng sương rốt cuộc cũng vang lên:

"Bọn chúng sinh đáng buồn các ngươi, vượt qua vô số vĩ độ đến với nơi hư vô, là muốn đòi hỏi quá đáng cái gì? Mặc kệ các ngươi có huyễn tưởng gì đi nữa, ta sẽ lấy

vận mệnh của các ngươi để tiến hành trần thuật —— "

"Hoặc là thần phục, hoặc là Vĩnh Diệt!"

Oanh ——

Tiếng va chạm đinh tai nhức óc vang lên, mặt đất lay động, bão cát gào thét.

Cuộc chiến đã bắt đầu!

Cố Thanh Sơn đột nhiên nâng hai mắt lên, cả người hóa thành một Lôi Quang biến

mất khỏi vị trí cũ.

Người côn trùng kia đang cẩn thận quan sát tình hình chiến đấu, không ngờ trong lòng

sinh ra một chút cảm ứng, lập tức quay đầu làm ra tư thế phòng bị.

Chỉ thấy một ánh lôi điện sáng chói đụng vào trên người nó, đánh cho toàn thân nó

run rẩy không ngừng.

"Đáng chết!"

Người côn trùng miễn cưỡng mở ra hai cánh, muốn phóng thích cái gì ——

Đúng vào lúc này, một tiếng kêu cao vút vang lên!

Con heo rừng hắc ám hối hả công kích tới, hung hăng đâm vào trên lưng người côn

trùng, làm cho cái cánh của nó bị đứt thành hai mảnh.

Người côn trùng dừng lại lần nữa.

Cố Thanh Sơn nhân cơ hội này, tiến lên hai bước, đưa tay bóp lấy cái cổ người côn

trùng.

—— Lôi Xung!

Lôi Quang màu xanh trắng liên tục nổ vang mấy lần, lại bị âm thanh giao chiến kinh

thiên động địa trên chiến trường kia lấn át đi.

Cố Thanh Sơn buông lỏng tay.

Thi thể không đầu của người côn trùng rơi xuống đất.

—— Đầu của nó đã hoàn toàn bị lôi điện làm nổ thành mảnh vỡ.

"Làm tốt lắm!"

Cố Thanh Sơn ném qua một khối thịt muối về phía con heo rừng.

Con heo rừng vui vẻ ngậm lấy miếng thịt, trốn đến phía sau tảng đá mà hưởng thụ.

Cố Thanh Sơn cũng kéo thi thể người côn trùng đến một góc kín đáo, đưa tay trái ra

đặt lên trên thi thể.

"Bắt đầu đi."

Hắn nói ra một câu.

—— Những cái xúc tu trên tay trái không nhúc nhích, phảng phất vẫn còn đang ngủ

say.

Cố Thanh Sơn dùng sức nhấn một cái.

Tay trái của hắn đâm vào thân thể con côn trùng, dính đầy máu thịt.

Xúc tu nhúc nhích một cái, sau đó lại nhanh chóng trầm tĩnh lại.

Cố Thanh Sơn hờ hững nói: "Ngươi vẫn quan tâm những hiệp định chó má kia hay

sai? Bên trong chư giới, chỉ có sống sót mới là chân lý —— ăn nó đi, cho ta sức

mạnh."

Xúc tu vẫn bất động.

Sắc mặt Cố Thanh Sơn lạnh hơn, lên tiếng: "Ngay cả những kẻ đều có mục đích riêng này mà ngươi cũng không dám ăn, ngươi dựa vào cái gì mà trở nên cường đại? Dựa

vào cái gì để giúp ta tăng thực lực lên? Thôi —— "

Tay phải hắn dâng lên một tia chớp, hóa thành lưỡi đao thật dài.

Cố Thanh Sơn dùng sức vung lên ——

Bạch!

Toàn bộ cánh tay trái của hắn bị chém xuống!

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!