Ngay sau đó, bóng đen tăm tối trên người cô gái biến mất hoàn toàn không thấy gì
nữa.
Nàng ta khôi phục lại lý trí, mở mắt ra nhìn về phía ông lão trước mặt.
"Sư phụ... không phải ngài đã tạ thế hơn trăm năm rồi sao? Ngài lại vẫn còn sống?"
Cô gái nói với giọng vui mừng.
Ông lão thu tay lại, nhìn chằm chằm nàng ta, lắc đầu với vẻ đau thương: "Không
được, bọn chúng nắm giữ chân lý hủy diệt, là Chư Giới Tận Thế... mặc dù ta không
biết tại sao bọn chúng lại phải hủy diệt chúng sinh, thế nhưng các ngươi không thể
chiến thắng cái tên này được."
Ông lão ngẩng đầu, nhìn về bóng người màu đen phía bầu trời.
Cô gái thả thần niệm của mình ra, đảo qua toàn bộ châu lục.
Khắp nơi trên châu lục đều là cảnh tượng hoang vu đổ nát, vô số chúng sinh bị hủy
diệt, các cường giả vẫn đang cố chống lại, thế nhưng dùng mọi cách cũng không thể
giết chết những quái vật kia.
Cô gái đau khổ cắn chặt răng, chảy nước mắt, nói: "Chẳng lẽ kết quả của chúng ta sẽ
chỉ có bị hủy diệt hay sao?"
Ông lão gật đầu, sau đó sắc mặt trở nên nghiêm túc, giống như đã làm ra một quyết định nào đó.
"Đồ nhi, con nghe kỹ."
"Ta chính là sứ đồ của Hỗn Độn, đã sớm được dự báo sẽ có nguy hiểm giáng lâm, cho nên đã gửi hồn vào một chúng sinh để tồn tại trên thế giới này vào mấy trăm năm
trước, trợ giúp các con mạnh lên, đáng tiếc rằng vẫn không thể ngăn cản lại sự hủy
diệt..."
"Hiện tại chỉ còn lại một cách duy nhất, ta sẽ tập hợp toàn bộ lực lượng của thế giới lên người con... dù sao con là nơi tập trung vận mệnh của cả Kỷ nguyên, là sứ đồ của
Kỷ nguyên này."
Hai mắt của cô gái tuôn ra máu, nói: "Tất cả mọi người đều chết rồi, đều tại con không đủ mạnh, không thể bảo vệ mọi người... con nên là người chết đầu tiên mới
đúng, làm sao có thể trở thành người sống sót duy nhất được!"
Ông lão đặt tay lên vai nàng ta, nói: "Con phải tiếp tục sống sót, bảo vệ lực lượng của Kỷ nguyên tới tương lai."
"Vì sao?" Cô gái hỏi.
"Trong dòng sông thời gian, chắc chắn sẽ sinh ra vô số người có tài năng tuyệt đỉnh, sẽ có càng nhiều nhân vật mạnh hơn xuất hiện, sẽ có người đáng cho con sánh vai
chiến đấu, con phải ở tại tương lai tìm kiếm bọn họ..."
"...Các con phải báo thù cho tất cả chúng sinh!" Ông lão nói.
Cô gái chấn động toàn thân.
Trên bầu trời, bóng người màu đen kia bỗng nói: "Các ngươi nói xong chưa? Thời
gian kéo dài càng lâu, ta sẽ càng mạnh hơn trước, toàn thế giới này bị hủy diệt đã là kết cục đã định từ trước, chẳng lẽ các ngươi cho rằng mình còn có thể sống sót nữa
sao?"
Bóng người màu đen tiện tay chỉ về phía cô gái kia.
Lần này, cô gái không thể chống lại lực lượng của hắn ta nữa.
Ầm!
Cơ thể của cô gái vỡ nát, hóa thành sương mù máu.
Sứ đồ Kỷ Nguyên, chết!
Ông lão kia vẫn không nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn bóng người màu đen kia, rồi bỗng
nở một nụ cười.
"Thật sự thì chúng ta không đánh thắng được ngươi..."
Trên tay ông ta bỗng xuất hiện từng tầng từng tầng ánh sáng màu vàng kim, hóa thành
vô số phù văn liên tục phun trào.
Ngay sau đó...
Ông lão bỗng biến mất tại chỗ, xuất hiện trước mặt bóng người màu đen kia.
"Chết!"
Bóng người màu đen thuận miệng nói.
Hắn ta dùng một quyền đấm xuyên qua cơ thể ông lão kia.