Virtus's Reader
Chư Giới Tận Thế Online

Chương 3064: Mục 2892

Ông lão cũng không để ý, liều mạng khắc luồng sáng màu vàng kim trên tay mình vào

ngực bóng người màu đen kia.

Bóng người màu đen bỗng cứng người lại.

Từng hình bóng hủy diệt khổng lồ từ trên người nó bị bóc ra, tản vào trong những

đường ống xung quanh.

"Ngươi đã làm cái gì! Không thể nào! Đây là thân thể... của ta..."

Bóng người màu đen hét lên với vẻ hoảng sợ.

"Ngươi là tận thế, mà ta lại là sứ đồ Hỗn Độn, lực lượng của ta đương nhiên sẽ cùng một cấp độ với ngươi, hiện tại ta dùng hết toàn bộ lực lượng của ta, muốn cướp lấy cơ

thể này của ngươi, rồi phong ấn nó lại." Ông lão nói.

Ông lão cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trên mặt đất đã bị vô số tận thế hoành hành.

Thế giới đang đi hướng hủy diệt.

Kỷ nguyên, kết thúc.

Ông lão thở dài, duỗi một cánh tay khác, hút về phía hư không.

Linh hồn của cô gái kia xuất hiện trong hư không, rồi lơ lửng cạnh người ông lão, nói những gì đó với vẻ mặt lo lắng.

Ông lão nghe vài câu, mỉm cười rồi nói: "Con của ta, chỉ khi ta quay trở lại Vĩnh Diệt, thì con mới có một cơ hội."

"Chúng sinh mới có một cơ hội."

Luồng ánh sáng vàng kim trên tay ông tay bỗng sáng rực lên, soi sáng mọi nơi trong

hư không.

Trong ánh sáng, tất cả những đường ống màu đen kia dần dần lùi bước rời đi, tan biến

vào trong hư không.

Nơi này chỉ còn lại bóng người màu đen kia mà thôi.

Sắc mặt ông lão cứng lại, nói: "Ta đã dùng toàn lực để sử dụng Hỗn Độn Phong Ấn, nó có linh tính rất đặc biệt, nếu như không có chuyện nào ngoài ý muốn thì trong

tương lai, nó sẽ chiếm cơ thể của loại tận thế này..."

"Đồ nhi, vì giúp con tránh thoát những tận thế kia đuổi giết, ta sẽ làm linh hồn của con rơi vào trong trạng thái ngủ say, tới tận khi Hỗn Độn Phong Ấn thức tỉnh, có được

nhân cách độc lập, đủ để đàn áp cơ thể này..."

"Linh của Phong Ấn sẽ tự động nhớ tới cách rèn đúc Chìa khóa lực lượng của Kỷ

nguyên... vào lúc đó, con mới có thể chuyển thế trùng sinh."

Bóng người của ông lão dần dần hòa nhập vào trong luồng sáng vàng kim vô hạn.

Linh hồn của cô gái lo lắng xoay xung quanh, lưu luyến không rời, trong miệng liên

tục nói cái gì đó.

Ông lão vươn tay, kết ấn.

"Nhớ kỹ loại kết ấn này, tác dụng của nó là giải phóng lực lượng bên trên chìa khóa."

"Đúng vậy, một ngày nào đó, con cần tìm lại lực lượng của mình... ta sẽ chuyển toàn bộ lực lượng của Kỷ nguyên lên trên chiếc chìa khóa đó... có lẽ là hai chiếc chìa

khóa."

Ông lão dừng một chút, rồi nói tiếp: "Nó thuộc về con."

"Vào thời điểm nào đó trong tương lai, đồ nhi của ta, chắc chắn sẽ có người lấy lại lực lượng của Kỷ nguyên, khi hắn lại truyền cho con lực lượng..."

"Hắn chính là đồng đội chân chính của con, các con sẽ kề vai chiến đấu."

"Con sẽ thức tỉnh tất cả lực lượng."

"Có lẽ các con có thể báo thù cho chúng sinh."

----------------------------------------

CHƯƠNG 3064: BÁO THÙ

Sau khi nói xong.

Ông lão nhập vào trong ánh sáng vàng kim, hóa thành hư vô.

Cô gái khóc lớn, thế nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Ảo ảnh của nàng dần dần biến mất.

Cùng lúc đó, tất cả hình ảnh của thời đại quá khứ cũng biến mất theo.

Trong bóng tối.

Tất cả đều là hư vô.

Chỉ còn lại những cơn gió lặng lẽ thổi qua.

Cố Thanh Sơn thu lại kiếm, lấy một chiếc chiến kỳ từ phía sau lưng ra.

Đó là một chiếc chiến kỳ hắn chưa từng động vào.

Hắn giơ chiến kỳ cao cao, nói: "Với lực lượng Vĩnh Diệt của ta, triệu hồi ý chí Hỗn Độn, giải mở một vài trói buộc giúp ngươi, làm cho ngươi thoát khỏi việc bị tất cả

pháp tắc chán ghét và vứt bỏ, thức tỉnh từ trong cơn ngủ say vô tận!"

"Đồng đội của ta, ngươi phải nhận được lực lượng càng mạnh mẽ hơn, sau đó..."

"Đi báo thù! Báo thù cho chúng sinh!"

Chiến kỳ tản ra ánh sáng rực rỡ tươi đẹp.

Những ánh sáng này nở rộ trong hư không, rồi chui vào trong dòng sông thời gian.

Nó giống như một biển ánh sáng vĩ đại, xuyên quá sự trói buộc của thời không, bay về

một đoạn thời gian nào đó trong lịch sử.

...

Thời đại Thượng Cổ.

Sóng nước gầm vang, núi lớn sừng sững.

Một thiếu nữ đứng trên đỉnh núi, yên lặng quan sát dòng sông đang chảy xiết phía

dưới.

Mặc cho sương sớm làm ướt quần áo nàng, hạt sương hóa mây khói, như băng sương

thấm qua lọn tóc nàng, thế nhưng nàng vẫn không nhúc nhích.

Giống như nàng vẫn đứng nơi đây hàng trăm ngàn năm về trước vậy.

Bỗng nhiên.

Có một bóng người từ trên trời rơi xuống, đứng phía sau nàng.

Đó là một nữ đệ tử của nàng.

Nữ đệ tử thi lễ, nói: "Tiền tuyến thương vong cực lớn, mấy vị đại nhân mời ngài tới ngọn núi chính để bàn luận về việc này."

"Ta biết." Thiếu nữ nói.

Nữ đệ tử định quay đi, thế nhưng lại dừng lại.

"Phong chủ, nếu như ngài thích ở lại đỉnh núi này, hay là ngài đi xin tông chủ nhường ngọn núi này cho chúng ta đi?" Nữ đệ tử hỏi.

Thiếu nữ lắc đầu, hỏi ngược: "Làm sao mà con biết ta thích ngọn núi này?"

"Bởi vì ngài vẫn luôn đứng ở nơi này, giống như đang chờ đợi điều gì đó vậy."

"Chờ đợi..."

"Đúng vậy, phong chủ."

Thiếu nữ ngẫm nghĩ, đang định nói điều gì đó thì sắc mặt bỗng thay đổi.

"Con lui xuống trước đi."

"Vâng."

Nữ đệ tử thi lễ rồi rời đi.

Một giây...

Hai giây...

Ba giây.

Hư không bị phá vỡ.

Một biển ánh sáng trút xuống, trút xuống người thiếu nữ này.

"Cố Thanh Sơn..."

Thiếu nữ cố gắng làm mình bình tĩnh lại, lẩm bẩm.

Ký ức trong quá khứ lại bắt đầu hiện lên, những lời dặn dò khi trước lại lần nữa vang lên bên tai.

"Vào thời điểm nào đó trong tương lai, đồ nhi của ta, sẽ có người lấy lại lực lượng của Kỷ nguyên, khi hắn truyền lại lực lượng cho con..."

"Hắn chính là đồng đội chân chính, các con sẽ kề vai chiến đấu."

"Con sẽ thức tỉnh tất cả lực lượng."

"... Có lẽ, các con sẽ có thể báo thù cho chúng sinh."

Trên đỉnh núi, gió núi gào thét, mây xám biến mất.

Cảnh sắc trên núi, phản chiếu ra thế giới nhân gian tràn ngập sức sống.

Con ngươi của thiếu nữ bắn ra ánh sáng rực rỡ.

Báo thù.

Báo thù sao!

Cố Thanh Sơn, chúng ta phải báo thù!

Nàng vươn tay ra, kết ấn.

Trong nháy mắt.

Có thứ gì đó được cởi bỏ.

Trong vũ trụ tăm tối.

Một người đàn ông đang khiêu vũ.

Liêu Hành!

"Ha ha ha ha, cậu có thấy đám Zombie kia không? Bọn chúng lơ lửng trong vũ trụ,

không thể tới gần nhau, càng không có cách nào tiếp tục tiến hóa, chỉ có thể trôi nổi, tôi nghĩ nên đặt tên cho chúng nó là Vũ Phiêu (tung bay trong không gian)... đúng là

cái bọn quỷ sống! Đáng đời lắm!"

Anh ta vừa cười như điên, vừa bay về một tinh cầu hoang vu.

Cố Thanh Sơn ở cạnh anh ta, nói với giọng trầm tư: "Thuật Tà Tế này đã không thể

giết chết chúng ta, như vậy thì nó cũng phải kết thúc rồi."

"Đúng, chắc là như vậy." Liêu Hành cũng nói.

"Thế nhưng tại sao chúng ta vẫn không thể trở lại vùng hư không khi trước?" Cố

Thanh Sơn hỏi.

Trong vùng hư không ban đầu, những Linh của Thế giới Phủ Bụi, Mạc, Tạ Sương

Nhan đều ở đó, nếu như Tà Tế bị phá mất, Cố Thanh Sơn đáng nhẽ phải được truyền

tống trở về mới đúng.

Thế nhưng giờ phút này, bọn họ vẫn ở vũ trụ của Tà Tế.

Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Liêu Hành hạ xuống trên tinh cầu hoang vu, nhìn xung quanh, nói: "Nơi này không có bất kỳ thứ gì cả, rất an toàn, hay là chúng ta ở lại nơi này một lúc, chưa biết chừng thuật này sắp kết thúc rồi."

Bỗng nhiên, có một giọng nói vang lên:

"Không, sẽ không kết thúc, ta đảm bảo thuật này sẽ mãi mãi không kết thúc."

Hư không xuất hiện gợn sóng.

Cửu Diện Trùng Ma xuất hiện trước mặt hai người.

"Ngươi thua." Cố Thanh Sơn nói.

"Ta chỉ mới thua một ván mà thôi..." Cửu Diện Trùng Ma nói.

Trong hư không cạnh nó, một đầu lâu của tà trùng đang lơ lửng, tản ra từng đợt khí

tức quỷ dị.

Tay của Cửu Diện Trùng Ma đặt lên trên đầu lâu kia, quát nhỏ: "Hiến tế thân thể này, làm cho Tế Thuật tiếp tục..."

"Đa Trọng Vận Mệnh Hủy Diệt Tế - Mở!"

Ngay sau đó, cảnh tượng xung quanh biến mất.

...

Liêu Hành mở mắt ra.

Anh ta phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường.

"Hừ... Gặp quỷ, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Anh ta ngồi dậy, quan sát cảnh tượng xung quanh.

Nơi này là một căn phòng nhỏ hẹp.

Trên ghế cạnh giường, là Cố Thanh Sơn đang ngồi.

"Anh tỉnh rồi sao?" Cố Thanh Sơn nói.

"Kỳ lạ, không phải chúng ta chạy trốn ra ngoài không gian rồi sao..." Liêu Hành bỗng đứng dậy, thế nhưng lại ngã xuống đất.

Nửa ngày sau anh ta còn không đứng dậy, rên rỉ trên mặt đất.

"Mẹ nó đau quá! Đáng chết! Không phải ta đã trở nên rất mạnh rồi sao, tại sao chỉ ngã xuống thôi mà cũng đau đớn như vậy?"

"... Bởi vì mọi thứ đã đưuọc khởi động lại rồi." Cố Thanh Sơn nói.

Liêu Hành không rên rỉ, nhìn chằm chằm Cố Thanh Sơn.

"Trước khi thuật kia kết thúc, thì bị Trùng Ma khởi động lại một lần, chúng ta lại trở

về lúc tà thuật bắt đầu." Cố Thanh Sơn nói.

Liêu Hành trở nên bình tĩnh, cười lạnh: "Điều này rất giống trọng sinh... con côn trùng ngu xuẩn kia chẳng lẽ không biết rằng, chúng ta trải nghiệm càng nhiều lần, thì càng

có lòng tin kiểm soát cục diện hay sao?"

Ánh mắt Cố Thanh Sơn rơi vào những hàng chữ xuất hiện trước mắt:

"Lần Tà Tế này chuẩn bị chính thức bắt đầu."

"Người ánh xạ nhân quả của ngài là: Liêu Hành, chuẩn bị rơi vào trong hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm đối với anh ta... nếu như anh ta không thể sống sót, ngài và anh ta đều

phải chết ở nơi này."

"Bắt đầu!"

Tất cả dòng chữ nhỏ đều biến mất.

Cố Thanh Sơn đứng dậy, nói: "Đi thôi, dù sao chúng ta vẫn phải ra ngoài xem tình hình hiện tại thế nào."

----------------------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!