Virtus's Reader
Chư Thiên Phần Cuối

Chương 1359: CHƯƠNG 1339: TRẺ CON PHẢI THÀNH THẬT, ĐỪNG HỌC THÓI NÓI DỐI NHƯ CHA NGƯƠI

"Mấy vị, các vị hình như hiểu lầm rồi thì phải."

La Tố bị dây thừng trói gô, treo ngược giữa không trung, giọng điệu vô cùng oan ức: "Thật ra tôi là người tốt, chẳng may bị một tên phản diện giả dạng Batman bắt cóc, nên mới bất đắc dĩ trở thành đồng bọn của hắn, ngày nào cũng bị chèn ép đủ đường."

"..."

Một khoảng lặng bao trùm, đám người Dick chỉ biết khịt mũi coi thường, đoạn nhặt lại trang bị trên bàn và đeo vào.

Bọn họ đâu có mù, đã tận mắt thấy La Tố và Bruce ở chung với nhau. Rõ ràng là Bruce mới phải chịu đủ mọi sự lăng nhục hàng ngày, tức mà không dám hó hé tiếng nào.

Damian và Jason sau khi nghe đồng đội giải thích, lập tức ném cho La Tố ánh mắt đầy cảnh giác.

"Đừng nói vậy chứ, các người chỉ thấy bề ngoài thôi. Nếu tôi thật sự là kẻ xấu, việc gì phải tự trói mình lại?"

Nói đến đây, La Tố liền lắc lắc thân thể đang bị trói chặt, lập tức gây ra một tràng chửi rủa.

Là Catherine!

Ả đàn bà này thấy sắc nổi lòng tham, định nhân cơ hội chiếm tiện nghi của Barbara, kết quả trộm gà không thành lại mất nắm gạo, tiện nghi đều bị La Tố chiếm hết.

Đúng là không ai tự dưng đi trói mình, nhưng một khi có thêm một mỹ nữ thân hình bốc lửa vào thì mọi chuyện lại hoàn toàn hợp lý.

Bằng chứng rành rành không cho La Tố chối cãi, hắn bị đám người Dick đóng mác phản diện, mà còn là một tên phản diện háo sắc với IQ đáng quan ngại.

"Khốn kiếp, mấy người các cậu còn ngơ ra đó làm gì, mau đưa hắn... Mau cởi trói cho tôi!"

"Bình tĩnh nào, chúng tôi đang nghĩ cách đây."

"Đúng vậy, làm thế nào để đưa cô xuống mà không cần cởi dây, phải suy nghĩ kỹ một chút."

"Chết tiệt, các người chỉ muốn xem trò cười của tôi thôi!"

"He he he..."

Trong lúc mấy người đang trêu chọc Catherine, một tiếng cười âm trầm bỗng vang lên. Trong tầm mắt họ, La Tố bỗng tan rã thành một đàn dơi đen kịt, thổi bay lớp sương mù trong nhà kho rồi tái hợp lại ở một vị trí cách đó không xa.

La Tố đã thoát khỏi dây trói, còn Catherine bị trói thì rơi thẳng xuống đất, nhanh chóng được giải thoát và đeo lại chiếc thắt lưng đa năng.

"Nếu mọi người đã biết tỏng cả rồi, thì tôi cũng không giả vờ nữa!"

Đàn dơi đen tụ lại thành hình người, để lộ khuôn mặt được thêm hiệu ứng bóng tối của La Tố: "Tự giới thiệu, ta là thành viên của Dark Knights đến từ Đa vũ trụ Tối. Mục đích của ta khi xâm lược vũ trụ này là để mở rộng binh lực cho Dark Knights. Mấy người các ngươi cũng không tệ, có muốn cân nhắc làm chó săn cho ta không?"

"Hừ!"

"Nằm mơ đi!!"

"..."

Những lời đáp trả ngắn gọn nhưng súc tích, chẳng thèm đếm xỉa đến lời mời của La Tố. Trừ Lucas không thể mặc chiến giáp Dơi, những người còn lại đều rút vũ khí ra, ngầm tạo thành vòng vây quanh hắn.

Ví như Damian, vũ khí của cậu là một thanh đao võ sĩ còn cao hơn cả người, chẳng có chút đặc sắc nào của Gia đình Batman.

So ra thì hai cây đoản côn của đại thiếu gia Dick trông bình thường hơn nhiều, ngoài việc có thể phóng điện ra thì cũng không có gì đặc biệt.

"Cứ phải thế này sao? Sáu người đánh một mình tôi, tình thế này bất lợi cho các người lắm đấy!"

La Tố hỏi một câu, thấy không ai trả lời, cơ thể hắn hắc hóa thành một làn sương đen, rồi ngưng tụ lại thành sáu bóng người ngay tại chỗ: "Sáu chọi sáu, thế này thì các người có chút ưu thế rồi đấy."

"..." x 6

Thấy vẻ mặt sáu người trở nên căng thẳng, La Tố nhếch mép cười, cơ thể lại biến ảo thành vô số bóng đen rậm rạp, như thủy triều ập đến bao phủ vị trí của sáu người.

Mọi loại đạo cụ chống Dơi đều được tung ra, nhưng lại hoàn toàn vô dụng trước đàn dơi đen.

Chỉ một đòn, Barbara có sức chiến đấu cùi bắp nhất đã bị hạ gục tại chỗ. Lucas còn chưa kịp mặc trang bị cũng nối gót ngay sau đó. Tiếp theo là Catherine, nữ hán tử này cũng chẳng trụ được bao lâu đã gục ngã, một lần nữa trở thành tù binh.

"Trùng hợp thật, vừa hay còn lại ba cậu Robin các người..."

Những người bị hạ gục bị xếp chồng lên nhau như đang diễn trò La Hán. La Tố xoa xoa tay, tiến về phía ba người Dick: "Suy nghĩ lại chuyện làm chó săn đi. Dù sao đồng đội của các người cũng đang trong tay ta. Nếu từ chối, cứ mỗi ba mươi giây ta sẽ giết một người, cho đến khi các người đồng ý hoặc tất cả đều chết sạch."

"Đừng hòng!"

Dick liếc mắt ra hiệu cho Jason, người sau lập tức hiểu ý, lao lên chặn hai "La Tố" lại, câu giờ cho Dick giải cứu con tin.

Bốp!

Dick vừa chạy được hai bước, một vật nặng đột nhiên đập vào lưng, anh vội nghiêng người lăn đi để né. Lúc này anh mới nhận ra vật nặng đó chính là Jason.

Một chọi hai, bị hạ trong một nốt nhạc, chẳng câu được chút thời gian nào.

"Ta nhớ ngươi tên là Jason, tên hay đấy, ta cũng có một thằng đệ tên Jason, nhớ nó ghê..."

Robin đời thứ hai còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì âm thanh đã vang lên bên tai, một giây sau gáy cậu đau điếng rồi bị đánh gục xuống đất.

Ý thức vẫn còn tỉnh táo, nhưng tay chân đã mất kiểm soát, chỉ có phần đầu trở lên là cử động được.

Năm thành viên của Gia đình Batman bị xếp chồng lên nhau, cảnh tượng vô cùng tàn nhẫn. Barbara ở dưới cùng phải gánh chịu sức nặng không thể tưởng tượng nổi, đến nỗi rên rỉ cũng không thành tiếng.

La Tố lôi máy ảnh kỹ thuật số ra, "tách" một phát, lúc này mới hài lòng nhìn về phía người cuối cùng.

Damian Wayne!

"Nhóc con, ta không muốn ra tay với nhóc đâu. Ở một tương lai trong vũ trụ song song nào đó, ta sẽ là cha đỡ đầu của nhóc, một tay đào tạo nhóc thành trùm cuối đứng sau giật dây cả Gotham, đánh cho ba của nhóc phải khóc thét."

La Tố nói ra một sự thật đã rồi, phất tay giải tán năm phân thân, ung dung đi về phía Damian.

Bốp!

Một vật thể từ trên trời rơi xuống, gã Batman mặc đồ rách rưới ngã sõng soài trên đất, vừa hay lăn đến chân Damian.

Từ trong bóng tối, Bruce lảo đảo bước ra, trông bộ dạng cũng chẳng khá hơn là bao, trận chiến năm ăn năm thua này xem ra không hề dễ dàng.

"Chuyện gì vậy, thể chất của ngươi phải mạnh hơn hắn nhiều chứ... Nương tay à?"

La Tố nhíu mày: "Hay là vì đối phương là chính mình, nên hắn đọc vị được ngươi đọc vị hắn đọc vị ngươi trong đường lối chiến đấu?"

"Không phải, hắn có kinh nghiệm phong phú, là một đối thủ khó xơi." Bruce trả lời bằng chất giọng khàn đặc.

"Vậy thì qua một bên mà đánh tiếp đi, đừng làm phiền ta tìm thú vui."

La Tố vung tay, một lực vô hình tóm lấy gã Batman kia, biến gã thành một viên đạn đại bác rồi bắn thẳng vào người Bruce.

Hai người ôm chầm lấy nhau, phá tan bức tường nhà kho, rơi xuống bãi đất trống bên ngoài.

"He he, nhóc con, lại chỉ còn hai chúng ta thôi."

La Tố ngoắc ngoắc ngón tay: "Nể tình mối quan hệ không tầm thường của chúng ta, ta nhường nhóc ba chiêu không đánh trả. Chỉ cần nhóc làm ta bị thương, ta sẽ thả mấy ông chú bà dì của nhóc ra."

"Hây!"

Damian cầm ngược thanh trường đao, hạ thấp người lao tới, khi áp sát liền bất ngờ đâm thẳng vào bụng La Tố.

Một tiếng "keng" giòn tan vang lên, cậu bị lực phản chấn đẩy lùi, nhưng tay không ngừng lại, nhanh chóng giữ thăng bằng rồi bật lên, vung ra nhát đao thứ hai.

Lưỡi đao chém vào cổ La Tố, lại một tiếng kim loại va chạm vang lên, vẫn không thể phá phòng ngự.

Damian lơ lửng giữa không trung, nhắm thẳng vào đôi mắt đang cười tủm tỉm của La Tố. Thanh trường đao vừa thu về đã phóng ra như rắn độc, xẹt qua một tia chớp bạc đâm tới.

Keng!

Ba chiêu qua đi, Damian đáp xuống đất, hai tay cầm đao quét ngang, chém vào chân La Tố.

Xoẹt!

Lưỡi đao bạc chém đứt một bóng ảnh. Sự kinh ngạc vừa dâng lên trong mắt Damian thì cậu đã phát hiện cơ thể không thể cử động, bị một lực vô hình nhấc bổng lên không.

La Tố nắm lấy lưỡi đao, ngay trước mặt Damian bẻ nó thành từng mảnh như bẻ mì sợi: "Nói ba chiêu là ba chiêu. Trẻ con phải thành thật, giữ chữ tín, tràn đầy năng lượng tích cực, đừng học thói nói dối như cha ngươi."

Thanh đao võ sĩ nát bét rơi xuống đất, La Tố xoa cằm nhìn Damian: "Để ta nghĩ xem nào, nhóc có thể mang lại cho ta thú vui gì đây..."

Ầm!!

Bức tường vỡ nát, hai gã Batman ôm nhau lăn trở lại nhà kho, không ngừng tranh giành thế thượng phong trong lúc lăn lộn, rồi tặng cho đối phương một cú đấm tỉnh cả người.

Hai phút sau, Bruce nhờ vào thân thể trẻ trung cường tráng, đã thành công đè gã Batman kinh nghiệm phong phú xuống đất, đấm túi bụi khiến gã phải im bặt.

Trận chiến chẳng có chút mỹ cảm nào, so với siêu anh hùng thì càng giống hai tên du côn choảng nhau trong con hẻm nhỏ.

"Xong rồi đấy, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"

Bruce thở hồng hộc đứng dậy. Bao gồm cả gã Batman kia, tất cả thành viên Gia đình Batman của thế giới này đều đã bị bắt sống. Nếu mục đích của La Tố chỉ là chụp ảnh, vậy thì mau làm đi cho xong.

"Ta đang nghĩ, đã đến đây rồi thì phải để lại chút gì đó chứ..."

...

Phù!

Nước đá tạt thẳng vào mặt, lạnh thấu xương từ đầu đến chân.

Gã Batman tỉnh lại sau cơn mê, chỉ cảm thấy mặt nóng rát, hai tay bị trói chặt trên không, bên cạnh là các thành viên Gia đình Batman cũng chịu chung số phận.

Cũng không phải toàn quân bị diệt, Damian không bị trói, trong tay còn xách một cái xô nước, đối mặt với ánh mắt của cha mình với vẻ mặt vô tội.

Cậu cũng không muốn, nhưng tay chân không nghe lời.

Mà nói đi cũng phải nói lại, cảm giác tạt nước vào mặt cha mình... kích thích thật.

"Nếu mọi người đều tỉnh cả rồi, cũng đã tỉnh táo lại, vậy để tôi tự giới thiệu trước."

La Tố vỗ vai Bruce bên cạnh, giật phăng chiếc mũ giáp Dơi của anh xuống: "Anh ta tên là Bruce Wayne, đến từ thành phố Gotham của một vũ trụ song song. Như các vị thấy đấy, là một Batman tân binh mới vào nghề, ngoài năng lực tiền giấy ra thì chẳng có tài cán gì."

"..." x 7

"Tôi thì chẳng có gì để giới thiệu, chỉ là một nhân vật nhỏ tên Satan dưới địa ngục, không đáng nhắc tới."

La Tố ngại ngùng xua tay, nói tiếp: "Do sai lầm của tôi mà vũ trụ song song của Bruce đã bị khởi động lại, cho nên... À, tại sao lại khởi động lại ư? Đây là một câu hỏi hay, để tôi giải đáp thắc mắc cho các vị..."

"Thôi được rồi, không ai hỏi tại sao nó lại khởi động lại cả!!"

Bruce không thể nhịn được nữa, đây không phải là vấn đề sĩ diện, mà là một đống ảnh chụp dìm hàng, không cần thiết phải trưng ra hết lần này đến lần khác.

"Ta biết Đọc Tâm thuật, ta biết mọi người đều rất tò mò."

La Tố hừ nhẹ một tiếng, chỉ vào mọi người và nói: "Ai không muốn biết thì có thể bước lên một bước."

Bruce: "..."

Đường còn không đi nổi, bước lên thế quái nào được?

Cuối cùng, dưới vẻ mặt vô cảm của Bruce, các thành viên Gia đình Batman đã được chiêm ngưỡng hai bộ album ảnh của anh.

Hiệu quả rất khả quan, trừ gã Batman mặt dần đơ ra, những người khác đều mang biểu cảm "đã mở mang tầm mắt".

"Vậy, các người đến đây rốt cuộc là vì cái gì?"

Bên tai vẫn còn nghe thấy tiếng thì thầm to nhỏ và những tiếng cười cố nén, Batman lúc này trầm giọng hỏi.

"Mặc dù biết ngươi đang đánh trống lảng, nhưng ta sẽ không vạch trần."

La Tố xoa cằm: "Vốn dĩ chỉ đi ngang qua rồi đi thôi, bây giờ kế hoạch vẫn không đổi. Nhưng đã đến đây rồi, mọi người lại hòa thuận vui vẻ như vậy, nhất định phải để lại cho các người chút quà."

Nói rồi, La Tố vẫy tay với Damian, một bàn tay vỗ vào gáy cậu, ban cho một cái BUFF.

"Đừng nói cha nuôi không thương nhóc. Thêm cái BUFF này vào, sau này có lẽ nhóc vẫn chỉ là một người bình thường không có siêu năng lực, nhưng mỗi khi đánh cha mình, nhóc chính là Clark không có điểm yếu Kryptonite."

"..." x 2

Hai gã Batman im lặng, đối lập với họ là nụ cười ngây thơ vô số tội của Damian.

Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cậu nhanh chóng thu lại nụ cười, dè dặt đi đến bên cạnh cha ruột, bàn tay nhỏ đặt lên người ông, sau đó...

Hai mắt Damian đỏ rực, hai luồng nhiệt năng từ mắt bắn ra phá nát mái nhà kho, xuyên thủng cả bầu trời đêm tăm tối của thành phố Gotham.

"..."

Hai gã Batman càng thêm im lặng, còn đám đông vây xem thì không ngớt lời cảm thán, mang theo chút hả hê.

Lần này, Damian cũng không che giấu nữa, tự tin bùng nổ, cười một nụ cười vô cùng hiếu thảo.

"Cứ vậy nhé, các vị, hữu duyên tương ngộ..."

La Tố phất tay chào tạm biệt, trước khi đi còn nói thêm một câu: "Về chuyện Dark Knights của Đa vũ trụ Tối, ta hoàn toàn nghiêm túc đấy. Bên trong toàn là Batman hắc hóa thôi, nếu ngày nào đó bọn họ xâm lược, cứ để Damian tiếp đãi họ là được."

» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!