**CHƯƠNG 6: ĐÊM KHUYA ĐỘT NHẬP PHÒNG BÁ MẪU**
Vương Việt hai tay khẽ động, nhẹ nhàng vuốt ve đôi vú vừa vặn một nắm tay của Trần Dung, đồng thời dùng kẽ ngón tay kẹp lấy đầu vú nhỏ đã sung huyết dựng đứng lên, theo động tác mà nhẹ nhàng ma sát. Trần Dung cắn chặt răng ngà, cố nén khoái cảm không để mình rên lên thành tiếng. Nhưng phản ứng của thân thể lại hoàn toàn không chịu sự khống chế của bà, cái miệng nhỏ bên trên bà quản được, nhưng cái miệng nhỏ bên dưới kia lại không tự chủ được co rút một cái, phun ra một dòng dịch nhờn trong suốt.
Tiết Nghiên đứng xem chú ý tới màn này, không khỏi cười nói: "Con trai, con đừng lề mề nữa, nhìn cái lồn dâm nhỏ của Bá mẫu con đều thèm đến chảy nước rồi kìa, còn không mau chút địt chị ấy!"
Vương Việt biết rõ Bá mẫu sau khi xem màn "trực tiếp" của mình và Nghiên mụ mụ vừa rồi, thân thể đã chuẩn bị tốt, hiện tại quan trọng nhất chính là làm cho bà cũng giống như Nghiên mụ mụ mê luyến con cặc lớn của mình, còn về tình thú gì đó, đợi chinh phục được bà rồi chơi cũng không muộn. Thế là hắn đi tới giữa hai chân Trần Dung quỳ ngồi xuống, ưỡn dương vật đỉnh tại hồ điệp mỹ bức đã sớm trơn ướt của bà.
Khi con cặc lớn nóng hổi và thô ráp đỉnh vào thịt lồn kiều nộn trong nháy mắt, Trần Dung không tự chủ được toàn thân run lên, lồn non đóng mở, lại phun ra một dòng dâm thủy. Vương Việt đối với phản ứng của Bá mẫu rất là hài lòng, vươn tay phải, dùng ngón cái ấn quy đầu của mình đang đỉnh tại cửa lồn bà, hơi dùng sức ấn xuống. Cái quy đầu to như trứng gà tức thì chen mở cánh môi thịt đang co chặt, từng chút một chui vào trong hồ điệp mỹ bức của Trần Dung.
Tiết Nghiên trơ mắt nhìn con cặc lớn của Vương Việt vốn chỉ thuộc về mình cứ như vậy cắm vào lồn của nữ nhân khác, trong lòng không khỏi có chút không phải tư vị, cảm giác đó cũng giống như năm đó Vương Kinh kết hôn với Tô Mộng Yên vậy.
"Không, ta mới không có ghen, ta đối với hắn chỉ là tình mẫu tử thuần túy, cộng thêm quan hệ xác thịt mà thôi, không liên quan đến tình yêu! Ta chỉ yêu một mình Vương Kinh." Tiết Nghiên trong lòng liều mạng thuyết phục chính mình, phảng phất chỉ có như vậy mới có thể xua tan một chút cảm giác tội lỗi phản bội. Vì để không cho mình nghĩ những thứ này, Tiết Nghiên vội vàng dồn toàn bộ sự chú ý vào chỗ giao hợp của Vương Việt và Trần Dung, lại thấy Vương Việt đã đem cái quy đầu to lớn của hắn toàn bộ nhét vào trong lồn Trần Dung rồi.
Nhớ tới cảm thụ khi lần đầu tiên bị hắn địt, Tiết Nghiên vội vàng mở miệng nhắc nhở: "Con trai, con chậm chút, đợi Bá mẫu con thích ứng một chút rồi hãy sáp vào trong."
Kỳ thực không cần Tiết Nghiên nhắc nhở, Vương Việt cũng sẽ không mạo muội làm việc, bởi vì hắn phát hiện, lồn của Bá mẫu cư nhiên còn chặt hơn cả Nghiên mụ mụ. Quy đầu của mình lúc này đã bị thịt lồn của bà gắt gao cắn chặt, đừng nói sáp vào trong, cho dù muốn rút ra, e rằng đều phải dùng chút sức lực.
"Mẹ, các người đều là người đã sinh con, lồn vì sao còn chặt như vậy a." Vương Việt nhịn không được hỏi.
"Phi! Đồ tiểu phôi đản không có lương tâm, còn trách chúng ta không thành?" Tiết Nghiên không vui nói: "Đâu phải lồn chúng ta chặt, rõ ràng là dương vật của con quá lớn."
Vương Việt vội vàng cười làm lành nói: "Mẹ, con là đang khen các người mà, lồn các người chặt, con địt mới càng sướng a."
"Vậy con sau này có phúc rồi." Tiết Nghiên cười nói: "Đối với dương vật lớn như vậy của con mà nói, thiên hạ e rằng không có nữ nhân nào lồn không chặt."
Mẹ con hai người bên này nói chuyện dâm dục, bên kia toàn thân không thể động, chỉ có thể nhắm mắt chịu địt Trần Dung lại là một loại cảm thụ khác. Dương vật của Vương Việt thực sự quá lớn, tuy rằng lúc này chỉ tiến vào một cái quy đầu, nhưng đã làm cho bà cảm giác được một loại trướng đầy chưa từng có, thậm chí banh cái lồn của bà đến mức có chút đau. Nhưng so với khoái cảm to lớn kia, chút đau đớn nhỏ này căn bản không tính là gì. Thân là một nữ nhân đang độ tuổi hồi xuân, lại đã ba năm không có tình dục, chỉ có thể thỉnh thoảng tự mình dùng tay giải quyết một chút, nếu như gạt bỏ quan hệ giữa Vương Việt và bà, cùng với sự thật đang bị cưỡng hiếp không bàn, sự xâm nhập của cây con cặc lớn này đối với bà mà nói quả thực chính là ân tứ của thượng thiên, làm cho bà trong lòng không khỏi nảy sinh một loại khát vọng hy vọng hắn tiếp tục thâm nhập.
Đúng lúc Vương Việt cảm giác lồn của Bá mẫu không còn chặt như vừa rồi nữa, hơn nữa lượng lớn dâm thủy trào ra cũng làm cho nó càng thêm trơn ướt, thế là liền lại thử sáp vào trong. Cứ như vậy tiến tiến dừng dừng, mất chừng năm phút đồng hồ, Vương Việt mới rốt cuộc sáp đến cùng, sau đó hắn liền bất đắc dĩ —— quy đầu đã đỉnh đến hoa tâm của Bá mẫu, nhưng dương vật của mình cánh còn có khoảng một phần tư lưu lại bên ngoài lồn bà.
"Mẹ, lồn của Bá mẫu so với của mẹ còn nông hơn một chút nè." Vương Việt không khỏi có chút oán giận, dù sao không thể tận căn mà vào, thực sự có chút tiếc nuối.
Tiết Nghiên cười nói: "Nông sợ cái gì nha, con cứ địt sâu vào trong là được, trực tiếp địt vào trong tử cung của chị ấy, bảo đảm chị ấy có thể sướng chết." Đây là nàng đích thân trải nghiệm, cho nên nói rất chắc chắn.
Tuy rằng Tiết Nghiên nói như vậy, nhưng Vương Việt lại không dám tùy tiện thử nghiệm. So với Nghiên mụ mụ vú to mông mẩy, vừa nhìn chính là loại chịu địt, thân hình của Bá mẫu mảnh mai hơn nhiều, cách địt mà Nghiên mụ mụ có thể thừa thụ, thả vui vẻ chịu đựng, bà lại chưa chắc có thể. Đây dù sao cũng là lần đầu tiên giữa hai người, vạn nhất Bá mẫu không thể thừa thụ, sinh ra đau đớn to lớn, vậy nhất định sẽ sinh ra sợ hãi đối với dương vật của mình, hậu quả sẽ tương đối nghiêm trọng.
Thế là Vương Việt không có thâm nhập nữa, mà là rút dương vật ra một chút, lại từ từ đỉnh vào trong lồn Trần Dung. Trần Dung lúc này đã hoàn toàn thích ứng với dương vật của Vương Việt, cảm giác đau đớn trước đó toàn bộ biến mất, chỉ còn lại khoái cảm được hoàn toàn lấp đầy. Lúc này Vương Việt động như vậy, lập tức làm cho bà cảm giác hồn đều muốn bay lên rồi, trong lòng học theo Tiết Nghiên liều mạng kêu to: "Địt ta, mau địt ta!" Bất quá cũng chỉ dám ở trong lòng nghĩ mà thôi, lại vạn vạn không dám nói ra khỏi miệng.
Cũng may Vương Việt thập phần hiểu ý người, không cần Trần Dung thúc giục, liền dần dần tăng tốc độ, con cặc lớn càng rút càng nhanh, càng sáp càng mạnh, tới lui ra vào trong cái lồn chật hẹp của bà, quy lăng thô ráp theo sự ra vào trọng trọng quát vào thịt non trong lồn bà, sướng đến mức Trần Dung cắn chặt hàm răng, lúc này mới cố nén không kêu ra tiếng.
Dương vật lớn như thế, cách địt tàn nhẫn như thế, cho dù nữ nhân cửu kinh sa trường cũng chịu không nổi, huống chi là Trần Dung đã bỏ không ba năm. Chỉ bị địt chưa đến ba trăm cái, Trần Dung liền tới bên bờ vực cao trào, làn da toàn thân tinh oánh tuyết trắng đều bởi vì cực độ hưng phấn mà biến thành màu hồng phấn.
Ngay tại lúc này, Tiết Nghiên đột nhiên ra tay, giải khai huyệt đạo bị điểm của Trần Dung, khôi phục tự do cho bà. Mà Trần Dung rõ ràng là đang bị cưỡng hiếp chẳng những không có đẩy Vương Việt ra, ngược lại vươn hai tay gắt gao ôm lấy Vương Việt đang đè trên người mình, đôi chân ngọc thon dài cũng lập tức quấn lấy eo hắn, tuy rằng không phì nhiêu như Tiết Nghiên, nhưng cũng đồng dạng tròn trịa vểnh cao, cái mông gợi cảm mê người càng là theo sự thao cán của Vương Việt từng cái từng cái ưỡn lên trên.
Một lát sau, Trần Dung không thể khống chế bản thân nữa, há miệng phát ra một chuỗi rên rỉ dài, cơ bắp toàn thân trong nháy mắt căng thẳng, lồn non nhỏ gắt gao cắn chặt dương vật của Vương Việt, từng luồng âm tinh lớn từ hoa tâm phun trào ra. Vương Việt cũng kêu lên một tiếng đau đớn, dương vật bạo trướng, quy đầu gắt gao đỉnh trụ hoa tâm của Trần Dung, đem từng đợt từng đợt tinh dịch nóng hổi bắn vào. Theo cao trào, lượng lớn Nguyên Âm Chi Khí cũng từ sâu trong lồn non của Trần Dung trào ra, tuy rằng bà còn chưa học tập công pháp song tu, nhưng luồng Nguyên Âm Chi Lực này vẫn có tác dụng không nhỏ đối với Vương Việt, sau khi hấp thu, tu vi của hắn tiến thêm một bước, đạt tới Ngưng Thần Cảnh tầng tám.
Hồi lâu sau, Trần Dung mới từ trong cao trào tuyệt đỉnh rơi xuống, thân mình mềm nhũn, nằm liệt trên giường.
"Thế nào Đại tẩu, em không lừa chị chứ, con cặc lớn của Việt nhi nhà chúng ta có phải rất lợi hại không?" Tiết Nghiên cười hỏi.
Khuôn mặt nhỏ của Trần Dung đỏ bừng, lại không nói một lời, chỉ là đẩy Vương Việt trên người ra, để dương vật tạm thời mềm xuống của hắn từ trong lồn mình lui ra ngoài, sau đó yên lặng cầm lấy y phục bị Vương Việt cởi ra mặc vào người.
"Đại tẩu, thế này là chị không đúng rồi a, tiểu muội nhịn đau bỏ những thứ yêu thích, nhường con cặc lớn của Việt nhi nhà chúng ta cho chị dùng, chị bị địt sướng rồi sau đó liền không có chút biểu thị gì sao?" Tiết Nghiên vẫn cười nói.
Trần Dung không để ý tới nàng, sau khi mặc quần áo vào liền đứng dậy xuống giường, vừa mới đứng lên, lại lảo đảo một cái —— cao trào vừa rồi đến quá sướng quá mãnh liệt, dù cho bà võ công không tệ, lúc này cũng có chút hai chân như nhũn ra.
Nhìn thấy Trần Dung như vậy, Vương Việt trong lòng không khỏi có chút đánh trống, tuy rằng tính cách của Bá mẫu rất là nhu nhược, nhưng con giun xéo lắm cũng quằn, vạn nhất bà liều mạng cá chết lưới rách, đến chỗ bà nội và mẹ cáo trạng mình một cái, vậy thì hỏng bét.
Tiết Nghiên lại không chút lo lắng, nói: "Đại tẩu, chị xem cái này là cái gì." Nói xong, ấn một cái lên thiết bị liên lạc không biết đeo lên cổ tay từ lúc nào, một đoạn hình chiếu 3D lập tức xuất hiện trước mắt ba người, lại chính là một màn huyệt đạo của Trần Dung vừa mới được giải khai, chủ động ôm lấy Vương Việt.
Thân thể Trần Dung hơi chấn động, sau đó lại vẫn không nói một lời đi ra ngoài, sau lưng truyền đến thanh âm của Tiết Nghiên: "Đại tẩu, chị về trước đi, tối mai để Việt nhi đến chỗ chị."
Vừa rời khỏi chỗ ở của Tiết Nghiên, Trần Dung lập tức thi triển khinh công, dùng tốc độ nhanh nhất trở lại nhà mình, nhốt mình trong phòng ngủ, hai tay che mặt, ô ô khóc lên. Chuyện tối hôm nay, đối với bà đả kích quá lớn, đến mức bà căn bản không tiếp nhận được, nhưng người xưa nay đều không có chủ kiến gì như bà lại không biết nên làm cái gì bây giờ, chỉ có thể dùng khóc lóc để phát tiết.
Khóc một hồi, Trần Dung cảm giác hạ thân có chút dị dạng, cúi đầu nhìn lại, lại là tinh dịch Vương Việt vừa rồi bắn vào từ trong lồn bà chảy ra, làm ướt đẫm cả quần lót và đùi trong của bà. Nhìn thấy một màn này, Trần Dung không khỏi lại nhớ tới cảm giác cao trào điên cuồng vừa rồi, nhất thời ngây ngốc ở đó, có chút si mê.
Lại nói Vương Việt, nhìn theo Trần Dung rời đi, có chút lo lắng hỏi: "Mẹ, tuy rằng có đoạn ghi hình này, nhưng vạn nhất Bá mẫu quyết tâm, cá chết lưới rách với chúng ta thì làm sao?"
"Yên tâm đi, cho dù không có ghi hình, chị ấy cũng sẽ không làm như vậy." Tiết Nghiên cười an ủi, nếu luận về nắm bắt lòng người, Vương Việt không có kinh nghiệm sống gì so với nàng, thì còn kém xa.
"Vì sao a?" Vương Việt vẫn có chút không yên tâm.
"Người như Bá mẫu con con còn không hiểu sao, nếu như thật có dũng khí cá chết lưới rách, thì đã không phải là chị ấy rồi." Tiết Nghiên cười nói: "Hơn nữa, uy lực dương vật của con lớn bao nhiêu, e là chính con cũng không biết, bị con địt qua một lần này, chị ấy cho dù trong lòng nghĩ không thông, thân thể cũng sẽ nhớ nhung con, thậm chí khát vọng con lại đi địt chị ấy, lại làm sao nỡ hủy hoại con? Lại nói, chị ấy yêu thương con như vậy, vẫn luôn coi con như con ruột đối đãi, cho dù chỉ bằng phần tình cảm này, chị ấy cũng sẽ không nhẫn tâm hại con đâu."
Vương Việt lúc này mới yên lòng, lại hỏi: "Đã như vậy, mẹ làm gì còn cần ghi hình a?"
"Đương nhiên là vì uy hiếp chị ấy rồi." Tiết Nghiên cười nói: "Con người chị ấy chính là thuộc loại đà điểu, gặp chuyện chỉ biết lùi bước, cho dù thật sự giống như mẹ mê mẩn con cặc lớn của con, cũng tuyệt đối không có khả năng chủ động cho con địt, thậm chí con tìm chị ấy, chị ấy đều sẽ trốn, đến lúc đó con cứ dùng cái này để uy hiếp chị ấy, không sợ chị ấy không mở cửa cho con."
"Mẹ, mẹ quá xấu rồi, bất quá con thích." Vương Việt hắc hắc cười nói.
"Đã thích, tối mai liền đi đến chỗ chị ấy đi." Tiết Nghiên đưa tay nắm lấy dương vật không biết từ lúc nào lại cứng lên của Vương Việt: "Thừa thắng xông lên, dùng con cặc lớn của con triệt để chinh phục chị ấy!"
"Con đi đến chỗ Bá mẫu, mẹ làm sao bây giờ, hay là chúng ta cùng đi?" Vương Việt hỏi.
"Mẹ sẽ không đi." Tiết Nghiên khẽ thở dài một hơi, có chút khổ não nói: "Mẹ tính ngày rồi, ngày mai cái đó của mẹ sẽ đến, cho dù đi theo con, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn con địt nữ nhân khác, còn không đủ khó chịu sao."
"Cái đó?" Vương Việt sửng sốt, lập tức phản ứng lại, Nghiên mụ mụ nói, tự nhiên là chuyện mấy ngày mỗi tháng của nữ nhân.
"Con trai ngoan, đừng nói nữa, mau tới địt mẹ đi." Tiết Nghiên nắm lấy dương vật của Vương Việt nhẹ nhàng tuốt lộng: "Mẹ sắp phải liền mấy ngày không thể cho con địt, tối nay con nhất định phải hảo hảo bồi thường cho mẹ, địt mẹ thêm mấy hồi!"
Yêu cầu như vậy Vương Việt tự nhiên sẽ không cự tuyệt, lập tức cũng không lên giường, đi tới sau lưng Tiết Nghiên, để nàng hai tay ấn mép giường cúi xuống, cao cao chổng cái mông trắng phì nhiêu của nàng lên, con cặc lớn nhắm ngay vị trí, mạnh mẽ ưỡn về phía trước, thật sâu đâm vào trong cái lồn dâm nhỏ dâm thủy chảy ròng ròng của nàng.
...
Đêm nay, theo yêu cầu của Tiết Nghiên, Vương Việt chừng lại cùng nàng làm bảy lần, thẳng đến khi địt nàng đến mức ngay cả sức lực động ngón tay cũng không có, lúc này mới kết thúc. Do địt quá sướng, công pháp song tu cũng cấp tốc vận hành, trực tiếp đẩy tu vi của Vương Việt lên đến Ngưng Thần Cảnh tầng chín đỉnh phong, ngang hàng với Tiết Nghiên. Tiết Nghiên lại không có thăng cấp nữa, vẫn dừng lại ở Ngưng Thần Cảnh đỉnh phong. Đối với việc này, hai người đều không vội, bởi vì Ngưng Thần Cảnh đột phá Địa Khuyết Cảnh, nãi là thay đổi về chất, là một cái ngưỡng cửa to lớn trên con đường tu hành, độ khó đột phá chỉ đứng sau Thiên Nguyên Cảnh tấn thăng Thuế Phàm. Cho nên cho dù có công pháp song tu thần kỳ, cũng không có khả năng một bước lên trời.
Ngày thứ hai, Vương Việt theo lệ cũ đi tới diễn võ trường Luyện Khí Cảnh, tuy rằng tu vi của hắn sớm đã vượt qua, nhưng tiến cảnh nhanh như vậy căn bản không cách nào giải thích, tạm thời cũng chỉ có thể giả bộ một chút. Đợi các nàng đều cùng ta song tu rồi, sẽ không cần giấu giếm như vậy nữa. Vương Việt trong lòng thầm nghĩ, lập tức bị ý niệm của mình dọa cho giật mình, mình sao lại cũng có ý niệm như vậy rồi? Rõ ràng hai ngày trước còn rất bài xích mà.
"Ca, anh đang nghĩ gì thế?" Thấy Vương Việt ngẩn người, Vương Tâm Nhi không khỏi đi tới hỏi.
"Không... không có gì." Vương Việt vội vàng nói, trong lòng có chút khẩn trương, muội muội có đôi khi có thể tâm linh tương thông với mình, vạn nhất bị nàng cảm giác được suy nghĩ của mình, lại đi chỗ mẹ cáo trạng một cái, thì hỏng bét. Hay là, bắt lấy nàng? Vương Việt trong lòng đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ đáng sợ. Không thể không nói, hắn hiện tại thật có chút bị Tiết Nghiên dạy hư rồi.
"Ca, em sao cảm giác trong đầu anh đang chuyển ý niệm xấu?" Vương Tâm Nhi nhíu mày nhỏ, có chút hồ nghi nhìn Vương Việt, tuy rằng nàng tịnh không rõ ràng cảm giác được Vương Việt cụ thể đang nghĩ gì, nhưng luôn cảm thấy hắn có bộ dạng không có ý tốt.
Vương Việt giật nảy mình, vội vàng nói: "Đâu có ý niệm xấu gì, trẻ con đừng đoán mò!"
"Trẻ con cái gì, anh cũng bất quá chỉ lớn hơn người ta có một chút xíu mà thôi." Vương Tâm Nhi bĩu môi nhỏ nói: "Haizz, mẹ năm đó vì sao không chọn sinh mổ nhỉ."
Vương Việt không khỏi bật cười, câu này đều sắp thành câu cửa miệng của muội muội rồi, mỗi khi mình dùng thân phận anh trai áp nàng, nàng đều sẽ nói một câu như vậy —— nếu như năm đó mẹ sinh mổ thì, giữa huynh muội bọn họ sẽ không phân lớn nhỏ rồi.
Tu luyện là một chuyện rất khô khan, bất quá Vương Việt bọn họ đều là từ nhỏ trúc cơ, cũng đã quen rồi. Hơn nữa luyện tập võ kỹ còn có thể hoạt động, cùng các tỷ muội tán gẫu, cũng coi như là sự thả lỏng hiếm có. Chân chính khô khan, vẫn là mỗi tối đả tọa tu luyện nội công, không thể nói cũng không thể động, không có chút nghị lực còn thật không kiên trì nổi.
Lúc ăn cơm trưa, mọi người liền tán gẫu về chuyện này, tuy rằng đều là từ nhỏ tu luyện quen rồi, nhưng sự khô khan khi luyện nội công vẫn làm cho bọn họ khổ không thể tả. Nghe bọn họ ríu rít tán gẫu, Vương Việt càng cảm giác công pháp song tu mình sáng tạo ra thần kỳ biết bao, chẳng những không cần ngồi khô, hơn nữa còn có thể vừa hưởng thụ, vừa tăng tu vi vù vù. Nếu như có thể cùng các nàng song tu, là có thể đưa các nàng ra khỏi bể khổ này rồi đi. Ừm, ta chỉ là muốn đưa các nàng thoát ly bể khổ, tuyệt không phải thèm thân thể các nàng! Vương Việt suy nghĩ viển vông, hình như đối với đề nghị của Tiết Nghiên càng ngày càng không bài xích rồi, hơn nữa lý do cũng càng ngày càng nhiều.
Buổi chiều, huynh muội Vương Việt và Vương Tâm Nhi kết bạn đi tới diễn võ trường Thối Thể Cảnh. Cũng giống như Ngưng Thần Cảnh phải đến diễn võ trường Luyện Khí Cảnh chỉ điểm, võ giả Luyện Khí Cảnh cũng sẽ thường xuyên đến Thối Thể Cảnh để chỉ điểm một phen. Hôm nay vốn dĩ chỉ là Vương Tâm Nhi nên đi, nhưng Vương Việt lại chủ động đi theo. Đối với người khác mà nói, chỉ bất quá là mấy ngày thời gian, nhưng là đối với Vương Việt mà nói, cùng những tiểu khả ái trong nhà này đã quá lâu quá lâu không gặp rồi, cho nên muốn đi xem các nàng.
Trong học võ trường của Thối Thể Cảnh, người so với Luyện Khí Cảnh càng ít, chỉ có năm bé gái. Trong đó người lớn tuổi nhất cũng mới mười bốn tuổi, nãi là tiểu muội của Vương Việt, cũng là con gái út do Tiết Nghiên sinh ra Vương Nhã Như. Còn có em út của thế hệ Vương Việt, con gái của tam thẩm Hoàng Nguyệt Hương, năm nay mười ba tuổi Vương Chỉ Đinh. Ba người còn lại thì là thế hệ thứ tư của Vương Gia, phân biệt là con gái lớn của Lưu Tâm Như Vương Thiên Thiên, nàng và Vương Chỉ Đinh cùng tuổi, cũng là mười ba tuổi. Còn có con gái út của Lưu Tâm Như Vương San San, năm nay mười hai tuổi. Người cuối cùng là con gái của Đường Nguyệt Nhu Vương Tinh Tinh, năm nay chỉ có mười tuổi.
Năm người bọn họ cộng thêm năm vị trưởng bối, lại tính thêm tám người Vương Việt ở diễn võ trường Luyện Khí Cảnh, liền là tất cả nhân viên hiện tại của Vương Gia. Ngoài ra Vương Việt còn có hai vị cô mụ, bất quá đều đã đi lấy chồng, không tính là người trong gia tộc Vương Gia. Kỳ thực hai vị tỷ tỷ và hai vị đường tỷ của Vương Việt hiện tại cũng đều đến tuổi xuất giá, chỉ là ba năm trước sau khi chuyện đó xảy ra, Tam Đại Gia Tộc Kim Lăng hầu như đã không còn nam đinh, muốn liên hôn cũng không còn khả năng, xuất phát từ công ước của các thế lực lớn, các nàng cũng không thể hạ giá. Còn về các gia tộc cùng đẳng cấp ở thành phố khác, ngược lại là có mấy nhà có ý nguyện, nhưng ai cũng biết, những người đó chỉ bất quá là tham đồ mỹ mạo của nữ nhân Vương Gia và hai bộ công pháp cùng võ kỹ huyền giai của Vương Gia mà thôi, cho nên mấy người Vương Nhã Lan đều phản đối, việc này liền không giải quyết được gì.
Vương Việt và Vương Tâm Nhi sở dĩ buổi chiều mới qua đây, là vì Vương Nhã Như bọn họ và người khác sắp xếp thời gian không giống nhau, buổi sáng bọn họ phải học văn hóa. Tuy rằng thời đại này không yêu cầu võ giả có văn hóa cao bao nhiêu, những kiến thức chuyên nghiệp đó tự có lượng lớn người bình thường đi nghiên cứu, nhưng thân là người hiện đại, cũng không thể giống như vũ phu thời cổ ngay cả chữ cũng không biết chứ. Cho nên trước khi học xong kiến thức đại khái tương đương với cấp ba, võ giả vẫn là phải học văn hóa, mà giáo viên văn hóa của Vương Gia, thì do tài nữ nổi tiếng, tam thẩm của Vương Việt Hoàng Nguyệt Hương đích thân đảm nhiệm. Loại khóa văn hóa này thông thường đều phải học đến mười tám đến hai mươi tuổi, huynh muội Vương Việt do thiên tư hơn người, cho nên sớm đã học xong, lúc này mới không cần cùng các tiểu khả ái học chung.
Thấy hai người tới, các tiểu khả ái đang ở đó nghiêm túc diễn luyện võ kỹ lập tức vây quanh, ngọt ngào chào hỏi bọn họ: "Ca ca, Tâm Nhi tỷ tỷ (thúc thúc, Tâm Nhi cô cô)."
"Các tiểu gia hỏa, các em khỏe không, nhớ anh không?" Vương Việt cười vẫy tay với các nàng.
"Đương nhiên nhớ rồi, bất quá ca ca, người ta đều đã mười bốn tuổi rồi, không phải tiểu gia hỏa." Vương Nhã Như tiến lên ôm lấy cánh tay Vương Việt, nũng nịu nói, nàng đối với người anh trai Vương Việt này vẫn luôn vô cùng ỷ lại. Vương Nhã Như tuy rằng nhỏ hơn Vương Tâm Nhi một tuổi, nhìn chiều cao lại đã vượt qua nàng, hơn nữa phát dục hình như cũng tốt hơn Vương Tâm Nhi, lúc này ôm cánh tay Vương Việt, làm cho hắn cảm giác cánh tay hãm vào một đoàn mềm mại. Ừm, xác thực không nhỏ, lớn hơn Tâm Nhi nhiều.
Lại nhìn sang các cô gái khác, Vương Chỉ Đinh cười văn tĩnh với bọn họ, cô gái di truyền mỹ mạo và tài khí của mẹ mình này, tuổi còn nhỏ đã rất có phong phạm thục nữ. Vương Thiên Thiên nắm nắm đấm nhỏ, nhìn Vương Tâm Nhi một bộ dạng dược dược dục thí, rõ ràng là muốn khiêu chiến (trêu chọc) tiểu cô cô của nàng. Con bé này gan to quả thực còn lớn hơn cả người nó, trên đời này liền không có chuyện gì nó không dám làm, thậm chí ngay cả râu hùm của bà cố Liễu Nhược Thi cũng dám vuốt. Mà ở bên cạnh nàng Vương San San lại là một vẻ mặt ngoan ngoãn. Nhưng Vương Việt lại biết, San San con bé này mới là đứa nhiều quỷ kế nhất, chỉ bất quá nó chưa bao giờ tự mình đi làm chuyện xấu, mỗi lần đều là xúi giục chị gái nó ra trận, xảy ra chuyện cũng là chị gái nó gánh tội, được xưng là tiểu năng thủ hố chị, nếu như để nó làm nhân vật chính, thỏa thỏa là một đại lão lưu phía sau màn.
Vương Tinh Tinh đứng ở chỗ xa nhất, khiếp sợ nhìn bọn họ, đứa nhỏ này thập phần nội hướng, hơn nữa là một cái túi khóc nhè mười phần, một lời không hợp liền khóc cho ngươi xem, cố tình lại bởi vì là nhỏ nhất trong nhà, thâm thụ các trưởng bối sủng ái, cho nên nó cũng là người duy nhất trong toàn bộ Vương Gia mà tiểu ma nữ Vương Thiên Thiên không dám chọc.
Nhìn những tiểu khả ái này, Vương Việt trong lòng cảm khái vạn thiên —— quá lâu không gặp rồi a. Nhưng là Vương Việt đối với các nàng lại một điểm cũng không xa lạ. Sự thật là, trong những ngày ở không gian bí mật kia, Vương Việt mỗi ngày trừ tu luyện ra, chuyện duy nhất có thể làm chính là nhớ những nữ nhân trong nhà này, cho nên sự chia cách dài lâu chẳng những không làm cho hắn xa lạ với mọi người, ngược lại càng thêm khắc cốt ghi tâm.
Đã là đến chỉ điểm, Vương Việt và Vương Tâm Nhi tự nhiên sẽ không nhàn rỗi, trước tiên để các tiểu khả ái mỗi người diễn luyện một chút. Tuy rằng các nàng đều chỉ là tu vi Thối Thể Cảnh, Vương Tinh Tinh nhỏ nhất càng là vừa mới nhập môn, chỉ có Thối Thể Cảnh tầng hai, nhưng chiêu thức đánh ra đồng dạng hổ hổ sinh phong. Nếu như đặt ở trước khi linh khí phục hồi, cho dù những quán quân đấm bốc thế giới kia cũng không phải là đối thủ của nàng —— giữa võ giả và phi võ giả, chênh lệch thực lực thực sự quá lớn, căn bản chính là một cái hào rộng không thể vượt qua.
Các nàng còn chưa đạt tới Luyện Khí Cảnh, là không cách nào học tập tuyệt học gia truyền Phá Ngọc Chưởng, luyện tập đều là một số chiêu thức bình thường và hoàng giai võ kỹ, coi như là đánh cơ sở. Những chiêu thức bình thường và hoàng giai võ kỹ này Vương Việt và Vương Tâm Nhi đồng dạng thục luyện vô cùng, cho nên chỉ điểm các nàng, hoàn toàn không có độ khó.
Lần lượt chỉ điểm một lượt xong, tiểu nha đầu Vương Thiên Thiên quả nhiên phát khởi khiêu chiến với Vương Tâm Nhi, sau đó không chút bất ngờ bị thu thập một trận. Nhưng nàng vừa không tức giận, cũng không thất lạc, ngược lại vẻ mặt hưng phấn, cũng tuyên bố lần sau còn muốn khiêu chiến Tâm Nhi cô cô. Đối với tinh thần dũng cảm khiêu chiến này của Vương Thiên Thiên, Liễu Nhược Thi là phi thường thưởng thức, dùng lời của bà nói chính là: Thiên Thiên tuy rằng thiên tư không bằng Việt nhi và Tâm Nhi, nhưng thành tựu võ học trong tương lai của nó chưa chắc thua hai người, bởi vì Thiên Thiên có một trái tim dũng cảm tiến tới.
Còn về vì sao không khiêu chiến Vương Việt, Vương Thiên Thiên cũng từng nói qua: Tuy rằng Tâm Nhi cô cô và tiểu thúc thúc tuổi tác và tu vi đều hoàn toàn giống nhau, nhưng nàng lại cảm thấy tiểu thúc thúc lợi hại hơn cô cô một chút, cho nên phải đợi sau khi chiến thắng Tâm Nhi cô cô rồi mới khiêu chiến tiểu thúc thúc. Vì thế, cũng không thiếu lần bị Vương Tâm Nhi nghe xong khó chịu đánh đòn, nhưng Vương Thiên Thiên lại hoàn toàn không có ý tứ đổi giọng.
Chỉ điểm xong các tiểu khả ái, trời cũng xấp xỉ sắp tối rồi, thế là hai người Vương Việt và Vương Tâm Nhi không có ở lại diễn võ trường Luyện Khí Cảnh nữa, cáo biệt với các tiểu gia hỏa, liền mỗi người về trạch viện của mình. Cuộc sống của Vương Gia chính là đơn điệu như vậy, trừ ba ngày nghỉ ngơi mỗi tháng, hầu như tất cả mọi người đều duy trì những ngày tháng hai điểm một tuyến "chỗ ở —— diễn võ trường" này. Kỳ thực, trước ba năm trước tịnh không phải như vậy, lúc đó, tu luyện cái gì toàn dựa vào tự giác, muốn tu luyện thì tu luyện, không muốn tu luyện có thể đi khắp nơi chơi. Nhưng là sau biến cố kịch liệt ba năm trước, Tam Đại Gia Tộc nam đinh mất hết, chỉ còn lại một đám phụ nữ và trẻ em, vì để giữ được gia tộc, không đến mức bị người khác thôn tính, Liễu Nhược Thi và những người quyết sách của hai nhà Tô, Trần mới không thể không định ra quy củ như vậy.
Ăn xong cơm tối, mắt thấy thời gian còn có chút sớm, Vương Việt liền một mình ngồi ở trong phòng, suy nghĩ về chuyện này. Trải qua thời gian dài không thấy ánh mặt trời như vậy, hắn chẳng những không có thói quen, ngược lại trở nên rất sợ cô độc, càng chán ghét cuộc sống khô khan này, cho nên rất muốn để gia tộc khôi phục lại trạng thái ba năm trước, để mọi người đều có thể vô ưu vô lự sinh hoạt.
Kỳ thực muốn làm được điểm này nói khó cũng khó, nói dễ cũng dễ, chỉ cần để thực lực tổng thể của gia tộc tăng lên tới trình độ trước khi xảy ra chuyện là được rồi. Nói trắng ra chính là, để trong nhà có thêm mấy cường giả Thiên Nguyên Cảnh, thậm chí trực tiếp xuất hiện một vị đại lão Quy Chân Cảnh. Nhưng là tu luyện loại chuyện này, sao có thể một bước lên trời? Huống chi công pháp hạch tâm của Vương Gia bất quá là huyền giai thượng phẩm mà thôi, muốn dùng cái này đột phá tới Quy Chân Cảnh, không nói hoàn toàn không có khả năng, nhưng cũng khó như lên trời.
Vương Việt cũng không phải chưa từng nghĩ tới cải tiến công pháp của gia tộc một chút, nhiên hắn tuy là người trọng sinh, nhưng kiếp trước tịnh không phải đại lão gì, mà là một công cụ nhân khổ bức hề hề. Tuy rằng cuối cùng cũng mày mò ra một số thứ có vẻ rất ghê gớm, nhưng Âm Dương Đại Đạo kia cùng Huyền Ngọc Công căn bản không hợp nhau. Còn về sáng tạo công pháp mới... ừm, cái này không phải sáng tạo ra rồi sao, hơn nữa có vẻ còn phi thường cường đại. Được rồi, một số lý do không thể nói nên lời hình như lại nhiều thêm một chút.
Kỳ thực, Âm Dương Đại Đạo bác đại tinh thâm, tuyệt không chỉ là song tu đơn giản như vậy. Nhưng một là, Vương Việt duyệt lịch không đủ, trước mắt chỉ có thể căn cứ vào thuần dương công pháp tu luyện ở nơi không thấy ánh mặt trời kia sáng tạo ra một bộ công pháp song tu như vậy, cái khác thì bất lực; hai là, cũng là bị đạo thiên lôi tạo thành hắn trọng sinh kia dọa sợ rồi, cô âm bất sinh, cô dương bất trường, nếu như không thể âm dương tương dung, nhưng là sẽ vi phạm thiên đạo, nếu như mình thật sự giúp các nữ nhân trong nhà làm ra một bộ công pháp âm tính chỉ thích hợp nữ tử tu luyện, ai biết luyện đến cao thâm có thể hay không cũng dẫn tới lôi kiếp đáng sợ kia?
Mà về phương diện võ kỹ, Vương Việt đồng dạng bất lực, bởi vì võ kỹ thứ này tuy rằng là do công pháp diễn sinh ra, nhưng trên thực tế đã là hai loại hệ thống bất đồng. Hắn tuy rằng thân mang Âm Dương Đại Đạo, nhưng chính cái gọi là "đạo pháp tự nhiên", tịnh không có thủ đoạn vận dụng cụ thể, chỉ có thể dựa vào thể ngộ của mình đi tổng kết. Nếu như để Vương Việt tiếp xúc đến rất nhiều võ kỹ cường đại, tịnh có hiểu biết về nó, ngược lại là có thể căn cứ Âm Dương Đại Đạo tự sáng tạo ra một số thủ đoạn lợi hại. Nhưng hắn không phải chưa từng tiếp xúc qua sao. Nói trắng ra, vẫn là duyệt lịch không đủ!
Tư tác nửa ngày, hình như trừ song tu ra, vẫn là không có biện pháp gì tốt, Vương Việt dứt khoát không nghĩ nữa. Mắt thấy thời gian đã qua chín giờ, thế là đứng dậy ra khỏi cửa. Tuy rằng tối qua Nghiên mụ mụ đã nói, không cho Vương Việt đến chỗ nàng nữa, nhưng Vương Việt cũng không phải là sắt thép thẳng nam gì, cho nên trạm thứ nhất của hắn, vẫn là lựa chọn chỗ Tiết Nghiên. Mặc dù Tiết Nghiên tịnh không có để cửa cho hắn, nhưng Vương Việt vẫn thuận lợi đi vào. Bởi vì Tiết Nghiên đã sửa đổi hệ thống thông minh của nhà ở mình, hiện tại trừ bản thân nàng ra, Vương Việt cũng là chủ nhân nơi này, cho nên trực tiếp quét mặt là có thể mở cửa rồi.
Lúc này Tiết Nghiên đang ở trong phòng ngủ ngồi ở trên giường tu luyện, thấy Vương Việt tiến vào, không khỏi có chút kinh ngạc hỏi: "Con sao lại tới đây?"
"Đến bồi người a." Vương Việt qua đó ngồi xuống bên cạnh Tiết Nghiên, đưa tay ôm lấy thân hình gợi cảm của nàng, nói: "Mẹ, người thật đúng là cần cù nha, còn đang tu luyện."
"Tu hành như đi ngược dòng nước, không tiến ắt lùi, một lát cũng không thể lơi lỏng a." Tiết Nghiên nói, đây vốn là câu nói Liễu Nhược Thi thường treo ở bên miệng, mọi người nghe nhiều rồi, hiện tại cũng đều là thuận miệng nói ra.
"Người đây là hà tất chứ, khổ tu một năm, cũng chưa chắc có thể bù đắp được con trai ta địt người một hồi, sau này dứt khoát nằm là có thể biến mạnh, không phải rất tốt sao?" Vương Việt hắc hắc cười xấu xa, cách áo ngủ một phen nắm lấy một bên vú to của Tiết Nghiên, xoa nắn đùa bỡn.
"A..." Tiết Nghiên nhịn không được rên rỉ một tiếng, sau đó đưa tay đánh rớt cái tay giở trò xấu của Vương Việt, không vui nói: "Thằng nhóc thối, biết rõ mẹ mấy ngày nay đều không được, con còn đến trêu chọc mẹ, tâm thật là xấu thấu rồi!"
Vương Việt cũng biết, nữ nhân mỗi tháng trong kỳ kinh nguyệt, tính dục sẽ mãnh liệt hơn bình thường, mình khơi gợi lửa của Nghiên mụ mụ lên, lại không thể giúp nàng dập tắt, xác thực đủ tàn nhẫn, thế là lập tức thành thật lại, không trêu chọc nàng nữa, nói: "Vậy con bồi người nói chuyện đi."
"Nói chuyện gì, đi làm việc con nên làm đi, tranh thủ một lần liền đem chị ấy triệt để chinh phục!" Tiết Nghiên cổ vũ cho Vương Việt: "Con trai, cố lên!"
Vương Việt không khỏi có chút dở khóc dở cười, trên đời này nào có người làm mẹ cổ động con trai mình đi chinh phục Bá mẫu của nó?
"Không vội, con bồi người một lát nữa." Vương Việt nói.
"Con trai ngoan, tâm ý của con mẹ biết rồi, con vẫn là mau đi đến chỗ Bá mẫu con đi, con còn ở lại, mẹ chỉ sẽ càng ngày càng khó chịu." Tiết Nghiên gần như cầu xin nói.
"Hóa ra là vì cái này mới đuổi con đi a, con còn tưởng rằng mẹ không yêu con nữa chứ, hại con lo lắng cả buổi." Vương Việt một bộ dạng thở phào nhẹ nhõm.
"Thằng nhóc thối, bớt giả bộ, mẹ còn không biết con sao?" Tiết Nghiên liếc mắt đẹp nhìn thoáng qua dưới háng Vương Việt: "Dương vật đều cứng thành như vậy rồi, mau đi địt Bá mẫu xinh đẹp của con đi!"
"Vậy con đi thật đấy nhé." Vương Việt đứng dậy, trên quần quả nhiên đỉnh lên một cái lều lớn, nhưng là ở trước mặt Tiết Nghiên cũng không cần che giấu cái gì.
"Mau cút mau cút!" Tiết Nghiên phảng phất đuổi ruồi bọ phất phất tay ngọc, nhưng là đợi Vương Việt sau khi rời đi, lại lập tức ngọt ngào cười rộ lên. Tiểu tử này, tuy rằng làm cho mình trong lòng ngứa ngáy, bên dưới cũng ngứa ngáy, rất không dễ chịu, nhưng là vào lúc như vậy còn người đầu tiên nghĩ đến đến bồi mình, thật là không uổng công thương hắn.
Cảm nhận được sự quan tâm và yêu thương của Vương Việt, tâm tình của Tiết Nghiên tốt vô cùng, có một loại ngọt ngào không nói nên lời. Loại ngọt ngào này, cứ như lúc mình còn trẻ cùng Vương Kinh rơi vào nhiệt luyến vậy... Vừa nghĩ đến đây, Tiết Nghiên đột nhiên kinh hãi, mình đây là làm sao vậy, chẳng lẽ đã yêu cái thằng nhóc thối này rồi?
"Không phải đâu, ta đối với hắn chỉ là tình mẫu tử, cùng hắn địt lồn cũng chỉ là nhu cầu trên thân thể mà thôi, ta là sẽ không phản bội tình cảm với Vương Kinh!" Ở trong lòng thôi miên chính mình cả buổi, Tiết Nghiên mới thoáng bình tĩnh lại, cũng không tu luyện nữa, nằm ở trên giường, rất nhanh tiến vào mộng đẹp. Trong mộng, mình cùng một nam nhân hoa tiền nguyệt hạ, thật là ngọt ngào, nam nhân kia có chút giống Vương Kinh, nhưng là thấp hơn Vương Kinh rất nhiều, trẻ hơn rất nhiều, cũng tuấn tú hơn rất nhiều...
Rời khỏi trạch viện của Tiết Nghiên, Vương Việt ngựa không dừng vó, trực tiếp đi tới chỗ ở của Bá mẫu Trần Dung, lại phát hiện bà tịnh không có để cửa cho mình. Thế là, mở thiết bị liên lạc trên cổ tay, tìm được số của Trần Dung, gọi cho bà.
Trần Dung hôm nay cả ngày đều tâm thần không yên, ban ngày ở diễn võ trường, một bên lơ đãng luyện tập võ kỹ, trong đầu lại không ngừng lóe lên hình ảnh tối qua. Có một màn con cặc lớn của Vương Việt điên cuồng trong lồn Tiết Nghiên, cũng có cảnh tượng con cặc lớn của Vương Việt nhanh chóng trừu sáp trong lồn mình... Đương nhiên, càng nhiều vẫn là khoái cảm trí mạng mà dương vật của hắn mang lại khi trừu sáp trong lồn mình. Khoái cảm đó quá mức mãnh liệt, đến mức đến hiện tại bà vẫn đang hồi vị, thậm chí bên dưới đều có chút ướt rồi.
Thật vất vả chịu đựng đến buổi tối, trong lòng Trần Dung càng rối rắm. Tối qua Tiết Nghiên đã nói, tối nay sẽ để Vương Việt đến chỗ mình. Điều này làm cho bà hoảng sợ không nói nên lời, cho nên buổi tối vừa mới trở về, liền đem cửa viện, cửa phòng và cửa phòng ngủ toàn bộ khóa lại, ngay cả cơm tối cũng không ăn. Nhưng cho dù như vậy, vẫn làm cho bà không có nửa điểm cảm giác an toàn, thế là ngồi ở góc trong cùng trên giường, cả người đều cuộn thành một đoàn, phảng phất như vậy sẽ an toàn hơn một chút.
Hắn sẽ không tới chứ? Nghiên Nghiên chỉ là nói vậy thôi. Đúng, chính là như vậy, Nghiên Nghiên đối với cái đại... cái đó của Việt nhi mê luyến như vậy, sao nỡ nhường nó cho người khác, nàng e là hận không thể Việt nhi cả đêm cả đêm đều cắm ở trong cái lồn... chỗ đó của nàng đi.
Nghĩ như vậy, Trần Dung lập tức thoải mái hơn nhiều, nhưng không hiểu sao, lại nảy sinh một tia mất mát nhàn nhạt. Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng bà lại không lừa được chính mình, "cưỡng hiếp" của Việt nhi tối qua, thật sự làm cho bà quá có cảm giác rồi, cái loại cảm giác hồn đều bay lên đó là chưa từng có, cho dù là đại bác của Vương Việt, trượng phu của bà cũng chưa từng cho bà, tuy rằng hai người có tới năm đứa con. Tuy rằng trước kia làm với trượng phu, cũng có cao trào, nhưng lại kém xa lần đó tối qua, đặc biệt là cảm giác cái quy đầu to lớn của Việt nhi từng cái từng cái đụng vào trên hoa tâm, quả thực làm cho người ta sướng đến phát điên. Trong lòng nghĩ như vậy, Trần Dung nhất thời cánh nhiên có chút si mê.
Linh ~~
Đang ngẩn người, thiết bị liên lạc trên cổ tay quên tháo xuống đột nhiên truyền ra tiếng chuông điện thoại, âm thanh này tuy rằng không lớn, nhưng ở trong phòng ngủ yên tĩnh này lại có vẻ thập phần đột ngột, làm cho bà vốn trong lòng thập phần bất an giật mình một cái. Giơ tay lên nhìn, hiển thị người gọi chính là số của Vương Việt.
Hắn, quả nhiên tới rồi sao? Ta nên làm cái gì bây giờ? Trần Dung trong lòng lập tức sinh ra nỗi sợ hãi to lớn. Kỳ thực đối với Trần Dung mà nói, Vương Việt một điểm cũng không đáng sợ, cho dù bị hắn cưỡng hiếp, cũng là khoái cảm nhiều hơn sợ hãi. Chân chính làm cho bà sinh ra sợ hãi, lại là sự trói buộc của luân lý đạo đức. Mình chính là phụ nữ có chồng, hơn nữa còn là Bá mẫu ruột của hắn, làm chuyện đó với hắn, chẳng những là phản bội trượng phu của mình, hơn nữa còn là loạn luân. Điều này làm cho tính cách nhu nhược mà truyền thống của bà căn bản không cách nào tiếp nhận.
Nhưng sợ hãi thì sợ hãi, tay của bà lại có chút không nghe sai khiến, cánh quỷ thần xui khiến ấn xuống nút nghe.
"Bá mẫu, người sao không để cửa cho con a? Mau mở cửa cho con vào." Trong thiết bị liên lạc lập tức truyền ra tiếng của Vương Việt.