Virtus's Reader
Chúng Hương Quốc

Chương 11: CHƯƠNG 7: DỤC HỎA PHẦN THÂN, BÁ MẪU TRẦM LUÂN

"Ta... không!" Sự trói buộc của đạo đức khiến Trần Dung, người vốn có tính cách nhu nhược và gần như không biết từ chối người khác, phát ra tiếng kháng cự yếu ớt.

"Đương nhiên là không mở cửa cho ta sao?" Vương Việt hỏi.

"Không mở!" Trần Dung tiếp tục kháng cự, nhưng giọng điệu lập tức mềm nhũn xuống, ai cầu nói: "Việt nhi, Bá Mẫu cầu xin con, chúng ta không thể tiếp tục như vậy. Nếu con thực sự muốn, có thể đi tìm Nghiên mụ mụ của con nha, cô ấy thích con như vậy, con càng nên bồi tiếp cô ấy nhiều hơn."

"Ta chính là từ chỗ Nghiên mụ mụ tới đây, nếu cứ như vậy xám xịt trở về, chẳng phải là rất mất mặt sao?" Vương Việt cười nói: "Cho nên, Bá Mẫu tốt, vẫn là mở cửa cho ta đi, chỉ cần người để ta đi vào, ta sẽ tặng người một món quà tốt nhất thế gian, thế nào?"

Cái gì là món quà tốt nhất thế gian? Lòng hiếu kỳ của Trần Dung nổi lên, bất quá cuối cùng lý trí vẫn chiếm thượng phong, hồi tuyệt nói: "Ta không cần quà, con vẫn là trở về đi."

"Được rồi." Vương Việt thở dài một hơi: "Người không mở cửa, ta đành phải đi tìm Hinh tỷ và Duyệt tỷ vậy."

"Con muốn làm gì?" Trong lòng Trần Dung lập tức kinh hãi, thầm nghĩ tên tiểu phôi đản này chẳng lẽ muốn ra tay với hai vị tỷ tỷ của hắn? Nếu thật sự là như vậy, Trần Dung cho dù có nhu nhược đến đâu, cũng định cùng Vương Việt liều mạng. Nữ tính bản nhu, vi mẫu tắc cương!

Vương Việt cười nói: "Đương nhiên là cho các nàng xem chút đồ tốt, để các nàng biết, mẹ của các nàng có một mặt không ai biết đến."

Nghe Vương Việt nói cũng không phải muốn ra tay với hai đứa con gái của mình, dũng khí Trần Dung vừa mới lấy hết can đảm dâng lên lập tức xì hơi, thay vào đó là nỗi lo âu và hoảng sợ vô bờ. Tiết Nghiên tối hôm qua chính là đã quay lại cảnh tượng mình ở dưới thân Vương Việt lên đỉnh cao trào, nếu tên thúi này thật sự đem cảnh tượng đó cho Vương Hinh và Vương Duyệt xem, mình còn mặt mũi nào gặp người?

"Con... khi dễ người ta!" Trần Dung hiện tại rất muốn mắng to Vương Việt một trận, nhưng nhu nhược hơn nửa đời người như nàng đâu biết mắng chửi người khác, kết quả lời đến bên miệng, lại mang theo tiếng khóc nức nở thốt ra một câu như vậy.

Kết quả câu nói vốn là lời tố cáo này lại gây ra hậu quả có thể tưởng tượng được, quả thực có dị khúc đồng công chi diệu với "Quyền pháp hưng phấn của kẻ ác đồ" trong truyền thuyết.

"Đúng vậy, ta không chỉ khi dễ người, một lát nữa còn muốn địt người đây, nếu không ta sẽ đem cảnh tượng người chủ động ôm ta cầu địt truyền cho Hinh tỷ, Duyệt tỷ, thậm chí toàn bộ người trong nhà!" Vương Việt hung tợn nói.

Vốn dĩ, hắn đối với vị Bá Mẫu từ nhỏ đã thập phần yêu thương mình này chỉ có kính trọng, cho dù tối hôm qua đã địt nàng, nhưng trong lòng vẫn rất tôn trọng nàng. Nhưng hiện tại, Vương Việt phát hiện, khi dễ nàng lại rất thú vị, vì thế không khỏi nổi lên ác thú vị.

Là đơn độc bị hắn địt, cùng lắm thì có thêm một Tiết Nghiên biết, hay là để hắn đem cảnh tượng truyền ra ngoài, để các con gái thậm chí toàn bộ người trong nhà đều nhìn thấy bộ dạng hắn địt mình. Hai cái nên chọn cái nào? Tuy rằng Trần Dung rất rõ ràng, cho dù mình không theo hắn, khả năng hắn thật sự làm như vậy cũng cực nhỏ. Tuy nhiên tính cách nhu nhược dưỡng thành nhiều năm và thói quen thỏa hiệp vẫn khiến nàng lựa chọn điều thứ nhất, khóc lóc nói: "Ta... ta mở cửa cho con ngay đây."

Vương Việt mỉm cười, tắt cuộc gọi, phi thân nhảy vào tiểu viện của Trần Dung. Vừa đi tới cửa, cửa phòng liền bị Trần Dung từ bên trong mở ra.

Lách mình đi vào, Vương Việt thuận tay khóa trái cửa phòng, quay đầu lại nhìn thấy gương mặt tuyệt mỹ đã khóc đến lê hoa đái vũ của Trần Dung.

"Bá Mẫu, xin lỗi a, ta cũng không phải cố ý muốn khi dễ người, như vậy đi, để biểu thị sự áy náy, ta quyết định vẫn là đem món quà tuyệt thế kia tặng cho người." Vương Việt phảng phất như đang dỗ dành bé gái nói.

"Cái gì nha?" Trần Dung nâng đôi mắt đẹp đẫm lệ nhìn về phía hắn, trong lúc nhất thời thế nhưng ngay cả khóc thút thít cũng quên mất, cái lòng hiếu kỳ chết tiệt này!

"Đi, vào phòng ngủ ta lấy cho người xem." Vương Việt nắm lấy một bàn tay ngọc của Trần Dung, đi về hướng phòng ngủ của nàng.

Trần Dung là loại vóc dáng người mẫu tiêu chuẩn, nhìn qua gầy, nhưng chiều cao lại không thấp, cao một mét bảy hai, so với Vương Việt còn cao hơn một chút. Một nam một nữ ở bên nhau, cho dù là chiều cao tương đồng, cũng sẽ hiện ra nam nhân thấp bé hơn nữ nhân rất nhiều, càng không cần nói Trần Dung so với Vương Việt càng cao hơn. Lại cộng thêm dung mạo non nớt chưa thoát hết vẻ trẻ con của hắn, nếu để người ngoài nhìn thấy, thì thỏa thỏa chính là người lớn dẫn theo đứa nhỏ.

Tuy nhiên, đứa nhỏ nhìn qua nhân súc vô hại này lại xấu xa vô cùng, hơn nữa còn mọc một cây con cặc lớn khiến người trưởng thành đều vọng trần mạc cập.

Đây vẫn là lần đầu tiên Vương Việt vào phòng ngủ của Trần Dung, kinh ngạc phát hiện, cách điệu tổng thể của gian phòng ngủ này cư nhiên là màu hồng phấn, đầu giường cùng với bàn ghế, bàn trang điểm chung quanh, còn bày biện rất nhiều búp bê nhỏ đáng yêu, toàn bộ là phong cách thiếu nữ.

Thấy Vương Việt đánh giá phòng ngủ của mình, trên mặt Trần Dung không khỏi đỏ lên, bất quá rất nhanh cũng không để ý nữa. Dù sao ngay cả thân thể đều bị hắn tiến vào rồi, lại phát hiện chút bí mật nhỏ không tính là bí mật gì này, lại tính là cái gì.

Vương Việt không nghĩ tới, Bá Mẫu ngay cả cháu gái đều đã hơn mười tuổi cư nhiên vẫn còn giữ một trái tim thiếu nữ như vậy. Bất quá chuyển niệm tưởng tượng, tựa hồ lại không có gì kỳ quái, dù sao nội bộ Vương Gia không ai không biết, lòng hiếu kỳ của Trần Dung đó là tương đương mãnh liệt, đây chẳng phải cũng là một loại phong cách thiếu nữ sao.

"Bá Mẫu, chuẩn bị xong chưa, ta muốn tặng quà cho người đây." Vương Việt xoay người nhìn Trần Dung, lại thấy đôi mắt đẹp của nàng đang trên dưới đánh giá mình, tựa hồ là muốn tìm nơi giấu quà.

Vì thế Vương Việt đột nhiên khom lưng một cái, kéo quần của mình xuống, do hắn căn bản không mặc quần lót, cây con cặc lớn ngang tàng dữ tợn lập tức nhảy ra ngoài, ở trước mắt Trần Dung diệu võ dương oai mà sừng sững.

"Món quà ta cho người, chính là nó, Bá Mẫu người thích không?" Vương Việt chỉ vào con cặc của mình hỏi.

Trần Dung lập tức vừa là thẹn thùng, vừa là dở khóc dở cười. Lại nghe Vương Việt đắc ý dương dương nói: "Nghiên mụ mụ nói, đối với nữ nhân mà nói, nó là bảo bối tốt nhất thế gian, Bá Mẫu, hiện tại bảo bối này cũng thuộc về người rồi, có cao hứng hay không?"

Bảo bối tốt nhất thế gian? Có lẽ là vậy đi. Nhớ tới hoan lạc vô tận mà hắn mang lại cho mình tối hôm qua, Trần Dung cũng không phủ nhận thuyết pháp này, nhưng nàng lại không muốn tiếp nhận. Bởi vì một khi tiếp nhận rồi, mình liền thành loại nữ nhân gì? Đến nỗi tối hôm qua, mình chỉ là bị cưỡng gian mà thôi, không tính là phản bội!

Thấy bộ dáng Trần Dung không hề bị lay động, Vương Việt có chút phát sầu, xem ra Bá Mẫu so với Nghiên mụ mụ khó chơi hơn nhiều a. Bất quá... tròng mắt Vương Việt chuyển chuyển, lập tức nhớ tới một chủ ý hay, nói: "Bá Mẫu, hay là chúng ta đánh cuộc đi."

Lòng hiếu kỳ của Trần Dung rất nặng, tại Vương Gia không ai không biết, mọi người cũng rất thích dùng chiêu này để trêu chọc nàng, nàng hầu như lần nào cũng sẽ mắc mưu. Mà đánh cuộc, tuyệt đối là một phương thức tốt để khơi gợi lòng hiếu kỳ của người khác.

Quả nhiên, Trần Dung lập tức hỏi: "Đánh cuộc thế nào, cược cái gì?"

Vương Việt dám khẳng định, nếu không phải gia phong Vương Gia rất nghiêm, mà Trần Dung lại là loại tính tình cực nhu nhược, nàng tuyệt đối sẽ trở thành một con nghiện cờ bạc không hơn không kém.

Hắc hắc cười, Vương Việt nói: "Cứ cược người có thể hay không trong vòng nửa giờ khiến con cặc của ta mềm xuống, nếu người có thể làm được, ta về sau tuyệt không bao giờ dây dưa với người nữa, hơn nữa đoạn video kia cũng sẽ xóa bỏ toàn bộ."

"Nếu ta thua thì sao?" Trần Dung hỏi.

Vương Việt nói: "Người thua thì cái gì cũng không cần bỏ ra, chỉ cần bồi ta địt lồn là được rồi."

Tại thời điểm quyết định mở cửa cho Vương Việt, trong lòng Trần Dung cũng đã làm tốt chuẩn bị tối nay bị hắn địt, cho nên dù có thua, cũng coi như không thua. Mà một khi thắng... Trần Dung lập tức gật đầu nói: "Được, cược."

"Sảng khoái!" Vương Việt khen một tiếng, sau đó ưỡn con cặc lên: "Đến đây đi."

Vừa nghĩ tới có cơ hội thoát ly khổ hải, Trần Dung lập tức hăng hái hẳn lên, vươn tay phải, một phen nắm lấy cây con cặc lớn của hắn, sáo lộng lên.

"Tê ~" Con cặc bị bàn tay nhỏ bé nhu nhược không xương của Bá Mẫu xinh đẹp nắm chặt, cảm giác trước sau tuốt động, khiến Vương Việt sướng đến hít hà một hơi khí lạnh.

Nhìn thấy phản ứng của Vương Việt, Trần Dung lập tức tin tưởng tăng mạnh, sáo lộng càng thêm ra sức. Nhưng mà tuốt tuốt, nàng lại đột nhiên kẹp chặt hai chân. Cứ như vậy gắt gao nắm lấy con cặc của Vương Việt, xúc cảm cực giai cứng rắn trong mang theo mềm mại kia, còn có nhiệt độ tản ra bên trên, đều thật sâu kích thích Trần Dung, khiến nàng không tự giác bắt đầu hồi tưởng lại cảm giác tối hôm qua cái tên to lớn này rong ruổi trong cơ thể mình.

Vì thế bên dưới liền không tự chủ được bắt đầu phát ngứa, cũng chảy ra nước. Loại cảm giác ngứa đến tận tâm can, lại trống rỗng cùng cực, khiến Trần Dung thậm chí muốn trực tiếp nhận thua, sau đó mặc cho cây con cặc lớn của hắn hung hăng đâm vào trong lồn mình, địt mình một trận thống khoái. Bất quá vì thoát khỏi sự uy hiếp của đoạn video kia, nàng lại cố nén xúc động này, tiếp tục ra sức giúp Vương Việt đánh tay.

Nhưng mà một hơi tuốt gần mười phút, Vương Việt vẫn một điểm dấu hiệu muốn bắn cũng không có. Điều này làm cho Trần Dung có chút kỳ quái, tối hôm qua hắn phân biệt ở trong lồn Tiết Nghiên và trong lồn mình đều không có đâm bao lâu liền bắn, hôm nay sao lại bền bỉ như vậy? Chẳng lẽ là kích thích không đủ? Dù sao cảm giác của tay và lồn, chênh lệch vẫn là rất lớn.

Chính như Trần Dung suy nghĩ, lực bền bỉ của Vương Việt cũng không phải quá mạnh, mỗi lần đem Tiết Nghiên địt đến cao trào, cái lồn dâm nhỏ của nàng gắt gao mút chặt con cặc, cổ tử cung dùng sức cắn chặt quy đầu, hắn đều sẽ nhịn không được đi theo bắn ra. Ưu thế của hắn ở chỗ vô luận bắn thế nào, đều có thể lập tức cứng trở lại. Ưu thế này so với đơn thuần lực bền bỉ mạnh hơn quá nhiều.

Đối với nam nhân mà nói, tuy rằng trong quá trình cũng có khoái cảm, nhưng sướng nhất vĩnh viễn là mấy giây bắn tinh kia, không ngừng bắn, lại không ngừng cứng, tự nhiên so với làm hoài không bắn sướng hơn. Mà đối với nữ nhân mà nói cũng giống nhau, bị bắn vào trong, đặc biệt là đồng thời bị bắn vào trong lúc cao trào, cảm giác đó tuyệt đối là sướng nhất.

Bất quá nói đi cũng phải nói lại, cho dù lực bền bỉ của Vương Việt cũng không quá mạnh, nhưng cũng tuyệt không phải chỉ dùng tay là có thể dễ dàng tuốt ra được. Mắt thấy thời gian nửa giờ đã qua một phần ba, Vương Việt lại ngay cả một lần đều chưa bắn, Trần Dung lập tức có chút gấp, sau đó linh cơ nhất động, đột nhiên ngồi xổm xuống trước người Vương Việt, há cái miệng nhỏ, ngậm lấy.

Trần Dung không phải không nghĩ tới dứt khoát để hắn địt một chút, đây cũng coi như là mình dùng lồn giúp hắn sáo ra, như vậy không những để hắn bắn nhanh hơn, mình cũng có thể hưởng thụ được, nhưng nếu như vậy, sự kiên trì của mình còn có ý nghĩa gì? Chuyện tối hôm qua còn có thể nói mình là bị hắn cưỡng gian, cũng không phải tự nguyện, nhưng nếu chủ động để hắn địt, tính chất liền bất đồng. Cho nên Trần Dung chỉ có thể lui mà cầu việc khác, lựa chọn dùng miệng.

Quy đầu tiến vào trong cái miệng nhỏ nhu mềm của Bá Mẫu mang lại khoái cảm, khiến Vương Việt đồng thời thân thể sướng, trong lòng cũng sảng khoái không nói nên lời. Cái gọi là đánh cuộc, hắn từ lúc bắt đầu đã chú định là muốn thắng, sở dĩ còn muốn cược, mục đích chính là cái này. Tuy rằng hắn cũng có thể chủ động yêu cầu Bá Mẫu khẩu giao cho hắn, hơn nữa với tính cách nghịch lai thuận thụ của nàng, hầu như không có khả năng từ chối. Nhưng nếu như vậy, đâu có sướng bằng nàng chủ động làm.

Vương Việt không có tâm lý biến thái gì, nếu không phải không còn cách nào, hắn cũng không muốn địt một nữ nhân tâm không cam tình không nguyện. Cho nên hắn mới cùng Trần Dung đánh cuộc này, như vậy, đều không cần hắn làm cái gì, Trần Dung vì muốn thắng, sẽ chủ động nghĩ đủ mọi cách làm hắn sung sướng. Mà cuối cùng sau khi thắng, Trần Dung còn sẽ tâm cam tình nguyện để hắn địt, quả thực nhất cử lưỡng tiện.

Chỉ tiếc, Trần Dung tuy rằng biết phương thức khẩu giao, nhưng kỹ thuật của nàng so với Tiết Nghiên còn tệ hơn, thậm chí ngay cả toàn bộ quy đầu đều ngậm không hết, chỉ có thể dùng cái miệng nhỏ hồng nhuận của nàng ngậm lấy nửa cái quy đầu, hào vô kỹ thuật hàm lượng mà mút vào, cũng dùng cả hai tay cùng nhau nắm lấy con cặc, nhanh chóng tuốt động.

Bất quá đối với Vương Việt mà nói, Bá Mẫu có thể làm được như vậy, đã không tồi, vì thế hắn quyết định cho Trần Dung một chút ngon ngọt, để nàng nhìn thấy hy vọng thắng.

Đôi tay ngọc nhu mềm và cái miệng nhỏ non mịn của Trần Dung mang lại kích thích vẫn là có thể, Vương Việt sau khi không hề nhẫn nại, chỉ qua không đến một phút, liền tới cao trào. Nếu là nữ nhân kinh nghiệm phong phú, cảm giác được quy đầu của Vương Việt ở trong miệng mình bạo trướng, trước tiên là có thể phán đoán ra hắn sắp bắn.

Nhưng mà Trần Dung lại tịnh không có kinh nghiệm gì, lúc này vẫn ngốc nghếch ra sức mút vào, thẳng đến khi luồng tinh dịch đầu tiên của Vương Việt phun ra, bắn vào cái miệng nhỏ của nàng.

Kinh hãi dưới, Trần Dung vội vàng đem đầu lùi về phía sau, nhả ra con cặc của Vương Việt. Nhưng mà không nhả ra còn tốt, vừa nhả ra như vậy, con cặc của Vương Việt lập tức một bên trái phải loạn ném, một bên tiếp tục phun xạ, từng đợt lại từng đợt tinh nồng trắng đục, tất cả đều phun lên gương mặt tuyệt mỹ của nàng.

"Ngô..." Trần Dung phát ra một tiếng rên rỉ thẹn thùng cùng cực, nhanh chóng đứng dậy, chạy thẳng tới phòng rửa mặt, tình thế cấp bách, ngay cả khinh công đều dùng ra.

Trong phòng rửa mặt rất nhanh truyền đến tiếng nước chảy rào rào và tiếng nôn khan của Trần Dung, nhưng Vương Việt lại vẫn ngốc lập tại chỗ, trong đầu vẫn toàn là một màn tinh dịch của mình bắn đầy khuôn mặt tuyệt mỹ của Bá Mẫu.

Nhan xạ! Từ này hắn đã từng thấy qua trong mấy tư liệu kia, thậm chí còn xem qua hình ảnh nữ nhân bị bắn đầy mặt, nhưng lúc ấy tịnh không có cảm giác gì, thậm chí có chút ghê tởm. Nhưng mà lúc này, nhìn thấy Bá Mẫu mình từ nhỏ kính ngưỡng bị mình bắn đầy mặt, hắn thế nhưng mạc danh hưng phấn, đến nỗi con cặc vừa mới bắn thật nhiều lần này cư nhiên ngay cả mềm đều không mềm, liền trực tiếp khôi phục đến trạng thái đỉnh thịnh.

"Hóa ra những tình thú nói trong tư liệu kia, đều là thật sự!" Vốn dĩ, nhìn thấy những thứ đó, Vương Việt còn có chút không cho là đúng, thẳng đến hiện tại, cánh cửa lớn kia rốt cuộc ở trước mặt hắn hoàn toàn mở ra.

Qua một lát, Trần Dung trở lại phòng ngủ, yếu ớt hỏi: "Ta thắng sao?"

"Đâu có thắng, người xem nó không phải vẫn còn cứng sao." Vương Việt chỉ chỉ con cặc của mình.

"Con chơi xấu." Trần Dung ủy khuất nói: "Vừa rồi khẳng định mềm, nhưng qua một lát này, nó lại cứng."

"Cũng đúng, như vậy xác thực có chút không công bằng." Vương Việt nghĩ nghĩ nói: "Như vậy đi, vẫn là thời gian cũ, chỉ cần người có thể làm cho nó mềm xuống một phút, coi như người thắng, thế nào?"

Trần Dung vừa nghe, thầm nghĩ như vậy tốt a, cho dù hắn tuổi trẻ khí thịnh, bắn một lần hai lần có thể lập tức cứng trở lại, nhưng mình nếu có thể làm hắn ở trong vòng nửa giờ này bắn thêm vài lần, cũng không tin hắn còn có thể rất nhanh cứng trở lại. Vì thế không nói thêm gì nữa, lập tức bắt đầu tiếp tục hầu hạ Vương Việt.

Lần này, nàng học thông minh, không hề làm cái trò dùng tay tuốt vô dụng kia, mà là trực tiếp ngồi xổm xuống, ngậm lấy con cặc của Vương Việt. Trải qua lần vừa rồi, Trần Dung ít nhiều có chút kinh nghiệm, rốt cuộc có thể đem toàn bộ quy đầu đều ngậm vào. Điều này cư nhiên làm cho trong lòng nàng có một loại cảm giác thành tựu khác thường, tâm tư cũng từ lúc bắt đầu đơn thuần muốn giúp Vương Việt lộng ra, biến thành vui vẻ chịu đựng.

Vương Việt cũng không làm Trần Dung thất vọng, lần này, chỉ bị nàng vừa mút vừa sáo khoảng năm phút, quy đầu liền lại một lần nữa bạo trướng lên. Có giáo huấn vừa rồi, Trần Dung vội vàng muốn nhả ra con cặc, tránh đi sự phun xạ sắp đến. Không ngờ Vương Việt lại một phen ấn lấy đầu nàng, không cho nàng rời đi, trong miệng nói: "Bá Mẫu tốt, dùng miệng hứng lấy, cho người thêm mười phút thời gian!"

Chuyện gì cũng sợ có lần đầu tiên, một khi có lần đầu tiên, phía sau vô luận bao nhiêu lần cũng không khó tiếp nhận như vậy. Trần Dung đó là như thế, vừa rồi đã bị Vương Việt bắn vào trong miệng qua một lần, khi hắn lại đề ra yêu cầu này, thế nhưng cảm giác cũng không có gì to tát. Hơn nữa nàng đang lo lắng thời gian nửa giờ không đủ đây, vì thế rất là thuận theo tiếp tục ngậm chặt con cặc, một bên mút vào, một bên dùng hai tay sáo lộng.

"Nga..." Vương Việt sướng kêu một tiếng, cả người run lên, từng luồng từng luồng tinh dịch to lớn phun xạ mà ra, tất cả đều bắn vào cái miệng nhỏ của Trần Dung, hơn nữa bởi vì lực lượng phun xạ quá lớn, có chút cư nhiên trực tiếp phun vào yết hầu nàng, chảy vào trong bụng nàng.

Lần đầu tiên làm loại chuyện này Trần Dung tự nhiên có chút ghê tởm, nhưng vì mười phút thời gian kia, nàng lại cố nén nôn mửa, thẳng đến khi Vương Việt bắn xong, liền muốn đứng dậy đi phòng rửa mặt nhổ ra.

"Không được nhổ, ngậm lấy, thêm mười phút nữa!" Vương Việt nhìn bộ dáng cái miệng nhỏ gợi cảm của Bá Mẫu ngậm đầy tinh dịch trắng đục của mình, có chút thậm chí thuận theo khóe miệng nàng chảy xuống, hưng phấn đến mức quả thực không thể tự kiềm chế.

Dù sao đều đã bắn vào trong miệng, hiện tại nhổ hay là qua một lát nữa nhổ đều không có gì phân biệt, còn có thể thêm mười phút thời gian, tội gì không làm? Trong lòng tự khai đạo mình như vậy, Trần Dung y theo lời Vương Việt, tịnh không có chạy đi phòng rửa mặt nhổ ra, mà là đem ngụm nhỏ tinh dịch kia ngậm ở trong miệng. Muốn nói cái thứ này, kỳ thật cũng không khó ăn lắm, chẳng qua có chút mặn, có chút tanh mà thôi, ghê tởm cái gì, đều là tác dụng tâm lý, chỉ cần khắc phục, liền không khó tiếp nhận như vậy.

Vương Việt lại là hưng phấn đến mặt đỏ bừng, lần thứ hai nói: "Nuốt xuống, thêm mười phút nữa!"

Dù sao vừa rồi đã chảy vào trong bụng một ít, hơn nữa nghe nói thứ này còn có thể mỹ dung dưỡng nhan. Tâm lý phá quán tử phá suất lại một lần nữa chiếm cứ thượng phong, Trần Dung "ực" một tiếng đem đầy miệng tinh dịch đều nuốt xuống.

Thôn tinh! Tiền bối xe quốc thành bất khi ngã dã! (Tiền bối phim sex Nhật Bản thật không lừa ta!)

Mắt thấy mỹ nhân đem tinh dịch của mình nuốt xuống, hơn nữa vị mỹ nhân này còn là Bá Mẫu nhìn mình từ nhỏ lớn lên, loại kích thích này, quả thực không thể diễn tả bằng lời. Vương Việt hưng phấn đến gân xanh trên trán đều bạo ra, ưỡn eo về phía trước, đem cây con cặc lớn hoàn toàn không có mềm qua của mình đưa đến bên miệng nhỏ của Trần Dung, nói: "Bá Mẫu tốt, tiếp tục!"

Một chút kiếm được ba mươi phút thời gian, chắc chắn mình sẽ thắng Trần Dung hăng hái hẳn lên, lập tức lại động. Vẫn là tay miệng cùng sử dụng, không đến mười phút, Vương Việt lại một lần nữa bắn ra. Có lẽ là bởi vì thói quen, lần này, Trần Dung đều không cần hắn ra điều kiện, trực tiếp liền đem toàn bộ tinh dịch hắn bắn ra hứng vào trong miệng, cũng nuốt xuống...

Thời gian một giờ rất nhanh trôi qua, Trần Dung rốt cuộc phát hiện, mình sai rồi, sai đến thái quá. Tên tiểu tử này quả thực không phải người, ở trong một giờ này, mình túc túc làm hắn bắn bảy lần, nhưng mỗi lần sau khi bắn xong, đừng nói một phút, ngay cả nửa phút đều không cần, hắn liền có thể lần thứ hai cứng trở lại. Thậm chí có vài lần dứt khoát liền không có biến mềm. Hơn nữa, lượng hắn mỗi lần bắn ra đều lớn như vậy, sáu lần xuống, làm cho mình chưa ăn cơm chiều đều muốn uống no một nửa. Thật không biết thân thể hắn là cấu tạo gì, tốc độ chế tạo những chất lỏng này sao lại nhanh như vậy.

"Bá Mẫu tốt, thời gian đến rồi nga." Vương Việt cười kéo Trần Dung dậy, nhìn cái miệng nhỏ của nàng bởi vì mút vào con cặc của mình quá lâu mà hơi sưng đỏ lên, nói: "Nguyện đánh cuộc chịu thua, tự mình cởi quần áo nằm lên giường đi."

Trần Dung rất là thuận theo nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người, bò lên giường. Nghịch con cặc của Vương Việt lâu như vậy, kỳ thật dục hỏa của nàng sớm đã bạo bằng, cái lồn non bên dưới cũng ướt đến rối tinh rối mù, sớm đã hận không thể Vương Việt lập tức đem con cặc đâm vào dùng sức mà địt mình. Chỉ là sự trói buộc của đạo đức lại khiến nàng không thể đưa ra quyết định như vậy.

Mà hiện tại, Vương Việt lại cho nàng một cái cớ rất tốt —— nguyện đánh cuộc chịu thua. Mình chỉ là đánh cuộc thua, lại không phải tự nguyện, giống như hôm qua bị hắn cưỡng gian, không tính là phản bội trượng phu. Hoàn toàn thuyết phục được bản thân, Trần Dung trần truồng nằm xuống trên giường, hai chân co lại, mở rộng ra, hình thành một chữ M, đem cái lồn dâm đã sớm dâm thủy phiếm lạm của mình hoàn toàn triển hiện trước mắt Vương Việt.

Vương Việt cũng lên giường, quỳ giữa đôi chân ngọc thon dài của Bá Mẫu, hai tay đỡ đầu gối nàng, đĩnh động eo, dùng quy đầu của mình ma sát trong khe lồn ướt át một mảnh của nàng, trong miệng cười nói: "Hóa ra lồn của Bá Mẫu đã ướt như vậy a, có phải hay không đã sớm mong chờ điệt nhi tới địt người?"

Trần Dung nhắm mắt lại, quay mặt sang một bên, một bộ "Ta không phải tự nguyện, chỉ là đánh cuộc thua, mới bất đắc dĩ bị ngươi địt" bộ dáng.

Vương Việt mỉm cười, tịnh không vội vã sáp nhập, mà là dùng tay phải nắm lấy con cặc của mình đỉnh tại trên lồn Trần Dung, trước là dùng quy đầu ma sát vài cái trên hạt đậu nhỏ đã sung huyết cương cứng ở đỉnh lồn non của nàng, sau đó thuận theo khe lồn của nàng, từ trên xuống dưới trọng trọng quẹt qua. Trực tiếp làm Trần Dung cả người run lên, thân thể mềm mại gợi cảm không khỏi vặn vẹo một chút.

Lồn của Trần Dung sớm đã bị dâm thủy hoàn toàn làm ướt, thịt lồn lại non vô cùng, Vương Việt cảm giác con cặc của mình ma sát ở bên trên, xúc cảm quả thực tốt đến không chịu được. Vì thế nhịn không được nâng con cặc lên, lại lặp lại động tác vừa rồi một lần.

Chiêu này có cái tên gọi, gọi là "Cát bạng thủ châu" (Cắt trai lấy ngọc), ý tứ chính là nam nhân dùng con cặc phảng phất như cắt mở thịt trai đem khe lồn nữ nhân vạch ra, để lưng quy đầu thô ráp ma sát qua toàn bộ lồn non của nàng, phi thường lợi hại, nữ nhân bình thường đều chịu không nổi.

Trần Dung tuy rằng là cao thủ Ngưng Thần Cảnh, không phải nữ nhân bình thường, nhưng đồng dạng chịu không nổi. Lúc Vương Việt lần đầu tiên "cắt", nàng còn cảm giác rất sướng. Nhưng đến lần thứ hai "cắt", nàng liền có chút khó chịu, chỉ cảm thấy trong lồn phảng phất có rất nhiều con sâu nhỏ đang bò, ngứa đến lợi hại.

Mà khi Vương Việt qua lại không ngừng dùng quy đầu ma sát qua toàn bộ khe lồn của nàng, loại cảm giác bị con cặc ma sát ngứa ngáy khó chịu, lại cố tình không thể chân chính sướng, hầu như muốn bức điên nàng, theo bản năng hai chân phát lực, đem cái lồn dâm nhỏ của mình hướng lên trên đĩnh một cái lại một cái, cho dù không thể đem con cặc đang ma sát nuốt xuống, ít nhất cũng có thể ma sát mạnh hơn một chút, giúp mình gãi gãi ngứa.

Nhưng mỗi khi đến lúc này, Vương Việt liền cố ý né tránh một chút, làm cho nàng căn bản không thể như nguyện. Trần Dung rốt cuộc chịu không nổi, nhịn không được mở miệng nói: "Việt nhi, cầu xin con, đừng trêu chọc ta nữa."

"Điệt nhi đâu dám trêu chọc người, ta đây là đang do dự a." Vương Việt cười nói.

"Do dự cái gì?" Trần Dung hỏi.

"Ta muốn địt lồn người, lại sợ người không cho ta địt, cho nên vẫn luôn giãy giụa bồi hồi a." Vương Việt một bên nói, một bên tiếp tục "cát bạng thủ châu".

"Đừng do dự nữa, Bá Mẫu đồng ý rồi!" Trần Dung lúc này chỉ muốn để cây con cặc lớn của Vương Việt đâm vào, cho mình một trận thống khoái, những cái khác cái gì cũng không màng nữa.

Vương Việt lại vẫn không chịu buông tha nàng, cười hỏi: "Đồng ý cái gì? Bá Mẫu người nói rõ ràng một chút a, điệt nhi nghe không hiểu."

"Đồng ý để con địt ta rồi!" Trần Dung gấp đến độ sắp khóc, rốt cuộc nói ra từ ngữ thô tục không chịu nổi trong mắt nàng.

Lời của Trần Dung vừa mới nói ra khỏi miệng, Vương Việt lập tức trầm eo xuống, cây con cặc lớn "tư" một tiếng thọc vào lồn dâm Trần Dung hơn nửa cây, quy đầu trực chỉ hoa tâm.

"A ——" Trần Dung nhịn không được phát ra một tiếng trường khiếu không biết là đau hay là sướng.

Tuy rằng đã là lần thứ hai, lồn của nàng vẫn là có chút thích ứng không được cây con cặc lớn của Vương Việt, lần này bị một phát địt tới đáy, khiến cho trong lồn nàng có chút trướng đau. Nhưng so với đau đớn, càng nhiều lại vẫn là sung sướng, cảm giác ngứa đến tận tâm can lại không có chỗ gãi trước đó nháy mắt biến mất, thay vào đó là một loại sảng khoái không nói nên lời, chỉ mong Vương Việt có thể lập tức động, làm cho mình càng sướng.

Nhưng mà Vương Việt lại tịnh không có động, chỉ là dùng con cặc gắt gao đỉnh lấy lồn dâm của nàng, ở bên tai nàng nói: "Bá Mẫu, ta nói một bộ pháp môn vận khí, người nhớ kỹ, một lát phối hợp ta vận hành."

Sau đó liền đem phương pháp hành công của Song Tu nói cho nàng. Bộ công pháp Song Tu này do Vương Việt sáng tạo ra, tịnh không quá phức tạp, cộng thêm có hắn đích thân dẫn dắt, Trần Dung lúc này tuy rằng hoàn toàn không có tâm tư học cái gì vận công pháp môn, nhưng vẫn một chút liền học được, cũng phối hợp với Vương Việt vận hành.

Công pháp Song Tu vừa vận chuyển, khoái cảm địt lồn mà hai người đạt được lập tức tăng gấp bội, Trần Dung vốn đã chịu không nổi nhịn không được lần thứ hai mở miệng thúc giục: "Việt nhi, mau động, địt ta!"

Công pháp Song Tu Bá Mẫu đã học được, cũng bắt đầu vận hành trong cơ thể hai người, tiếp theo, tự nhiên là thời gian hưởng thụ. Vì thế Vương Việt lập tức khai động, dùng con cặc của mình ở trong lồn Trần Dung nhanh chóng trừu sáp. So với Tiết Nghiên, lồn của Trần Dung không có phì mỹ nhiều nước như nàng, nhưng về phương diện khít khao lại hơn một bậc, đem con cặc của Vương Việt bao bọc càng chặt. Tóm lại các nàng mỗi người một vẻ, địt lên đều phi thường sướng.

Để triệt để chinh phục Bá Mẫu, Vương Việt vừa lên liền phát động thế công mãnh liệt nhất, cây con cặc lớn phảng phất như một cái piston, ở trong lồn Trần Dung điên cuồng tiến xuất, trực tiếp địt nàng kiều khu loạn run, mông cũng không tự giác đĩnh một cái lại một cái phối hợp.

Duy nhất mỹ trung bất túc chính là, cho dù bị địt sướng như vậy, Trần Dung lại vẫn không chịu giống như Tiết Nghiên đem sự thống khoái trong lòng đều kêu ra, cùng lắm cũng chỉ là thấp giọng rên rỉ hai tiếng. Điều này đối với Vương Việt mà nói, vô dị với thiếu đi một loại kích thích. Bất quá hắn cũng biết, cái này không thể nóng vội cầu thành, chỉ cần chinh phục được nàng, về sau từ từ điều giáo là được. Hơn nữa, một bên địt Bá Mẫu, một bên nhìn nàng rõ ràng bị mình địt sung sướng vô cùng, lại vì áp ức tiếng kêu mà gắt gao cắn chặt môi kiều thẹn, cũng có một phen phong tình khác.

Cách địt mãnh liệt như vậy, Tiết Nghiên chịu không nổi, Trần Dung tự nhiên càng chịu không nổi, Vương Việt chẳng qua chỉ trừu sáp vài trăm cái, nàng liền buồn hừ một tiếng, lồn dâm co rút lại, tiết ra. Mà bị lồn của Trần Dung gắt gao cắn chặt như vậy, Vương Việt cũng nhịn không được con cặc trướng lên, theo sát cùng nhau bắn ra.

Tại thời điểm hai người song song đạt tới cao trào, công pháp Song Tu cũng tự động vận hành đến nhanh nhất.

Oanh!

Vương Việt chỉ cảm thấy cả người chấn động, tu vi vốn dĩ đã đạt tới Ngưng Thần Cảnh đỉnh phong, tiến không thể tiến, thế nhưng nháy mắt xông phá quan tạp, đạt tới một cảnh giới hoàn toàn mới. Điều này làm cho Vương Việt không khỏi ngẩn người. Địa Khuyết Cảnh! Cư nhiên cứ như vậy đột phá, đã nói là một đạo khảm lớn đâu?

Mà đồng thời với lúc Vương Việt đột phá, Trần Dung cũng liên phá hai quan, từ Ngưng Thần Cảnh tầng năm trực tiếp nhảy tới Ngưng Thần Cảnh tầng bảy, hơn nữa chất lượng chân khí cũng đi theo tăng lên rất nhiều.

Sau cao trào, Trần Dung vốn nên thập phần thỏa mãn lại đột nhiên khóc lên. Vương Việt không rảnh lo thể hội sự bất đồng giữa Địa Khuyết Cảnh và Ngưng Thần Cảnh, vội vàng hỏi: "Bá Mẫu, người làm sao vậy?"

"Ta... ta xin lỗi đại bá của con, xin lỗi Vương Gia, ta không muốn sống nữa, ô ô..." Trần Dung thống khổ nói.

Trước đó liên tục hai lần chủ động cầu Vương Việt địt mình, khiến nàng không còn cách nào dùng bất cứ cái cớ gì để lừa mình dối người, nàng cảm giác mình đã triệt triệt để để thành một người đàn bà hư hỏng. Mà đối mặt với tình huống này như thế nào, người luôn quen trốn tránh khi gặp chuyện như nàng không khỏi lại một lần nữa muốn trốn tránh, hơn nữa còn là lấy cái chết để trốn tránh.

Vương Việt cũng nhìn ra Trần Dung không ổn, không khỏi thập phần lo lắng, vội vàng muốn khuyên giải. Nhưng mà người với người là bất đồng, bộ thuyết từ trước đó khuyên phục Nghiên mụ mụ, đặt ở chỗ Bá Mẫu khẳng định sẽ không hữu dụng. May mà trí tuệ của Vương Việt cũng coi như không tồi, lập tức liền nghĩ tới biện pháp đối chứng hạ dược, vì thế nói: "Bá Mẫu, khoan hãy nghĩ những cái khác, cảm thụ một chút tu vi hiện tại của người."

Trần Dung theo bản năng vận hành chân khí một chút, lập tức kinh ngạc nói: "Ta sao lại đột phá đến Ngưng Thần Cảnh tầng bảy rồi?"

"Đây đều là công lao của ta a." Vương Việt hắc hắc cười, ưỡn cây con cặc lớn vẫn cắm sâu trong lồn Trần Dung.

Trần Dung lập tức nghĩ đến công pháp hắn dạy mình trước đó, không khỏi khiếp sợ nói: "Con là nói..."

"Không sai, luyện tập bộ công pháp này của ta, sau đó lại cùng ta địt lồn, là có thể nhanh chóng tăng tu vi, Bá Mẫu, người rất nhanh sẽ có thể thành công trở thành cường giả Địa Khuyết Cảnh thậm chí Thiên Nguyên Cảnh, đến lúc đó Vương Gia sẽ do người tới thủ hộ rồi." Vương Việt nói.

Hắn rất hiểu biết Trần Dung, tuy rằng tính cách của nàng rất nhu nhược, nhưng điều này tịnh không đại biểu nàng liền không có tinh thần trách nhiệm. Tương phản, thân là trưởng phòng trưởng phụ, kỳ thật nàng rất muốn làm chút chuyện cho gia tộc. Cho nên Vương Việt liền nắm lấy tâm lý này của nàng, dùng cái này để công phá phòng tuyến tâm lý của nàng.

Quả nhiên, nghe được lời của Vương Việt, cái tâm tư muốn lấy cái chết để trốn tránh kia của Trần Dung lập tức nhạt đi, thay vào đó, là hào tình chưa từng có.

"Bá Mẫu, chi bằng chúng ta lại đến một lần a, để tu vi của người lại nâng cao một chút." Vương Việt sấn cơ nói.

"Ân." Trần Dung đỏ mặt, nhẹ nhàng gật đầu.

Hiện tại, nàng lại có cái cớ mới để thuyết phục chính mình —— mình xác thực thất thân, cũng phản bội trượng phu, nhưng tất cả những điều này đều là vì gia tộc. Chỉ cần gia tộc có thể vì thế mà hưng thịnh, mình cho dù làm một tội nhân, lại có ngại gì? Trong sát na, Trần Dung cảm thấy mình thật vĩ đại, nhưng ngay sau đó, liền bị khoái cảm truyền đến từ trong lồn triệt để nhấn chìm...

Đêm nay, Vương Việt một hơi đem Trần Dung địt đến cao trào bốn lần, sau đó, nàng liền đỉnh không nổi, xem ra Vương Việt đoán không sai, về phương diện thể chất này, Trần Dung là muốn kém hơn Tiết Nghiên một chút. Mà trong ba lần phía sau, tu vi của Trần Dung lại tăng lên một cấp, đạt tới Ngưng Thần Cảnh tầng tám, vui đến mức nàng mày khai mắt cười, hoàn toàn quên mất không lâu trước đó mình còn có ý niệm tìm chết.

Mà Vương Việt lại không có động tĩnh gì quá lớn, đừng nói tấn thăng Địa Khuyết Cảnh tầng hai, ngay cả cảnh giới tầng một đều chưa triệt để củng cố. Bất quá qua chuyện này, hắn cũng đại khái sờ rõ quy luật của bộ công pháp Song Tu do mình sáng tạo ra này. Nếu đối tượng Song Tu có cảnh giới tương đồng với mình, hoặc cao hơn mình, mình liền có thể nhanh chóng tăng lên, ngược lại cũng giống nhau, đối tượng Song Tu có cảnh giới không bằng mình, mình cũng có thể mang các nàng nhanh chóng tăng lên. Mà nếu cảnh giới đối phương thấp hơn mình, tăng lên sẽ không nhanh như vậy.

Đương nhiên, cái không nhanh như vậy này cũng là tương đối mà nói, nếu so với võ giả bình thường, mình cho dù cùng nữ nhân cảnh giới thấp Song Tu, tốc độ tăng lên vẫn nhanh đến hù chết người.

Ngoài ra, khi Song Tu lần đầu tiên với mỗi nữ nhân, lợi ích mình đạt được là lớn nhất. Cái này Vương Việt ngược lại biết nguyên nhân —— nữ nhân trong quá trình từ khi sinh ra đến khi lớn lên, vô luận võ giả hay là người bình thường, trong cơ thể đều sẽ tích lũy một ít Nguyên Âm chi khí, sự khác biệt duy nhất chính là lượng nhiều hay ít mà thôi, nữ nhân tu vi càng cao, Nguyên Âm chi khí tích lũy càng nhiều. Những Nguyên Âm chi khí này, bình thường ẩn tàng trong cơ thể, không thể bị hấp thu lợi dụng, khi phá thân sẽ trôi đi một ít, nhưng vẫn có một bộ phận rất lớn trệ lưu trong cơ thể.

Mà thuần dương chi khí trong cơ thể mình, có thể kích phát những Nguyên Âm chi lực này, khiến nó từ chỗ ẩn tàng tán phát ra. Những Nguyên Âm chi khí này, đối với người bình thường không có bất cứ tác dụng gì, nhưng đối với Vương Việt mà nói, lại là vật đại bổ tốt nhất, hơn nữa thông qua pháp môn Song Tu cùng thuần dương chi khí trong cơ thể hắn trung hòa, sau khi trở lại trong cơ thể nữ phương, cũng sẽ mang lại lợi ích cực lớn cho các nàng.

Mà sau khi Song Tu qua vài lần, những Nguyên Âm chi khí tích lũy kia sẽ dùng hết, về sau lại Song Tu, tiến cảnh sẽ không nhanh như vậy. Nhưng cho dù là như vậy, tiến cảnh của Song Tu vẫn muốn nhanh hơn so với tu luyện bình thường ít nhất gấp trăm lần, đặc biệt là khi song phương đều hưng phấn như lửa, khoái cảm như triều, hiệu quả so với hấp thu Nguyên Âm chi khí cũng kém không đến nơi nào. Dù sao nữ thể vốn thuộc âm, khi các nàng đạt tới đỉnh phong của khoái lạc, trong cơ thể lưu tiết ra, cũng là thuần âm chi khí.

Nói trắng ra, bộ công pháp Song Tu này của Vương Việt nghiêm khắc mà nói tịnh không phải hắn thuần nguyên sang, mà là diễn sinh ra trên cơ sở bộ công pháp thuần dương kia của hắn, Nguyên Âm chi khí tích lũy trong cơ thể nữ phương, còn có thuần âm chi khí tiết ra khi cao trào, cũng chỉ có sau khi thông qua pháp môn Song Tu kết hợp với thuần dương chi khí trong cơ thể hắn, mới có thể mang lại lợi ích to lớn cho song phương. Nói trắng hơn một chút, chính là bộ pháp môn Song Tu này chỉ có Song Tu với hắn mới có tác dụng, cho dù tiết lộ ra ngoài, người khác cũng dùng không được, trừ phi có nam nhân khác đem bộ công pháp thuần dương này của Vương Việt cũng học đi. Nhưng đó chính là bản lĩnh áp đáy hòm của Vương Việt, cũng là chỗ dựa lớn nhất để hắn che chở gia tộc, hắn lại há có thể truyền thụ cho người khác?

Hiện tại điều duy nhất khiến hắn lo lắng, chính là cỗ lực lượng thần bí sẽ xuất hiện sau ba năm và bắt hắn đi, hiện tại hắn đã trọng sinh, lại không biết ba năm sau cỗ lực lượng kia còn có thể xuất hiện hay không, vạn nhất nó còn có thể xuất hiện, lại một lần nữa bắt mình đi thì làm sao bây giờ? Cho nên, khi biết được tốc độ tiến cảnh Song Tu của mình, Vương Việt vốn đã không còn để cỗ thú triều mạc danh xuất hiện sau ba năm vào trong mắt, trong lòng lại một lần nữa sinh ra ý thức ưu hoạn. Chỉ bằng cỗ lực lượng thần bí kia ngay cả loại công pháp mà Vương Việt đã sơ bộ lĩnh ngộ âm dương đại đạo cũng nhìn không ra bất cứ đoản bản nào, là có thể biết thực lực của nó mạnh bao nhiêu.

Bất quá hiện tại nghĩ những thứ này cũng căn bản vô dụng, hơn nữa Vương Việt tin tưởng, vô luận lực lượng thần bí kia mạnh bao nhiêu, chỉ cần mình mạnh hơn nó là được, nghĩ quá nhiều ngược lại sẽ loạn tâm tính.

Sáng sớm hôm sau, Vương Việt theo thói quen đi tới diễn võ trường Luyện Khí Cảnh, lại phát hiện bên trong cánh cửa một người cũng không có. Muốn luận cần phấn, những tỷ tỷ, tẩu tẩu kia của Vương Việt mạnh hơn hắn nhiều, ngay cả muội muội Vương Tâm Nhi cũng vậy. Trước kia khi Vương Việt đến, các nàng đã sớm đến đông đủ, nhưng hôm nay, lại một người cũng chưa tới.

"Chẳng lẽ các nàng tập thể lười biếng?" Vương Việt lẩm bẩm tự ngữ một câu, đột nhiên vỗ trán mình: Hôm nay là ngày nghỉ a, mình cư nhiên quên mất. Ở trong không gian thần bí kia ngốc quá lâu, vừa mới trọng sinh trở về hắn khó tránh khỏi quên mất rất nhiều chi tiết trong sinh hoạt, ví dụ như hôm nay, là ngày hai mươi chín tháng năm, chính là ngày đầu tiên của ba ngày nghỉ cuối tháng năm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!