Virtus's Reader
Con Thỏ Này Phải Chết

Chương 4: CHƯƠNG 2: BỆNH NGUY KỊCH

Người kia cũng giật mình, vung tay đập cho con thỏ một phát!

Ba chít chít!

Trí nhớ của con thỏ dừng lại tại đây!

Ký ức còn lại là của linh hồn trên thân con thỏ ngay lúc này.

Hắn không phải là người của thế giới này, hắn đến từ Hạ quốc ở địa cầu vào thế kỷ 21. Từ nhỏ hắn đã là cô nhi, bị một lão nhân chưa từng đi học, một chữ cũng không biết mang về nuôi. Lão nhân họ Tần, cả một đời không có con cái, sau khi thu nuôi đứa bé này thì xem nó như bảo bối trời cao ban cho, dùng hết tất cả che chở cho nó, muốn cho nó đủ thứ tốt nhất. Vì muốn lấy cho nó cái tên hay nhất thế gian, lão nhân cố ý kiếm một quyển từ điển Tân Hoa, lão cũng là nghe người ta nói, trong từ điển này có tất cả chữ Hán trên thế giới.

Lão như nhặt được chí bảo, xé bảo bối thành từng tờ từng tờ, rải kín gian phòng, sau đó móc ra một đồng tiền tròn tròn, nhắm hai mắt lại, ném lên trời! Trong lòng tự nhủ: "Cầu trời phù hộ, ban thưởng cho một cái tên thật hay, đồng tiền này rơi vào chữ nào thì đó chính là tên của con ta!"

Chỉ nghe lạch cạch một tiếng, lão mở hai mắt ra, quả nhiên, đồng tiền rơi lên một chữ. Nhưng là lão không biết chữ nên chỉ có thể xem mèo vẽ hổ vẽ ra cái chữ kia, sau đó chữ này thật sự thành tên của đứa trẻ.

Bắt đầu từ ngày đó, chỉ cần có người gọi đến tên hắn là sắc mặt hắn bắt đầu không tốt.

Cho đến khi lão nhân qua đời, nhìn lấy phế tích không để lại thứ gì, hắn đột nhiên cảm thấy, cái tên còn trân quý hơn bất kỳ vật gì trên thế giới! Quỳ gối trước mộ phần của lão nhân, hắn uống một bình rượu trắng, sau đó nhảy bắn lên, gọi tên của chính mình một đêm. Ngày đó, tên hắn vang vọng cả ngọn núi, vô cùng to!

-Tần Thọ!

-Cầm thú!

-Mẹ! Ngươi mới là cầm thú!

-Không đúng! Ta là Tần Thọ.

-Tần Thọ? —.—

Ngày đó, lúc mới đầu đám chó đất dưới núi còn sủa lên hai tiếng, về sau, chó cũng mệt mỏi im miệng, hắn vẫn còn gào.

Người trong thôn nhao nhao lắc đầu không thôi, nói đứa nhỏ này thật là không hiếu thuận, đứng ở trước mộ phần mắng ông già nó là cầm thú. (Trong tiếng Trung 'Tần Thọ' đồng âm với từ 'cầm thú')

Chờ đến khi Tần Thọ xuống núi, các thôn dân nhao nhao nói hắn xứng đáng với tên của chính mình, Tần Thọ cảm thấy rất là kỳ lạ, còn hơi hơi kiêu ngạo. Nhiều năm sau, sau khi hiểu rõ tiền căn hậu quả, hắn chỉ có thể uống rượu rồi chửi đổng một câu: "Khốn kiếp!"

Thế nhưng, Tần Thọ lại không nghĩ tới đổi tên, bởi vì đây là thứ đầu tiên mà lão nhân cho hắn. Còn một thứ nữa để tưởng niệm, cũng là đồng tiền giúp hắn chọn tên vẫn treo ở trên cổ hắn kia.

Cả một đời Tần Thọ, sinh hoạt không tính mỹ mãn, nhưng cũng không tính quá tệ, chí ít lão gia tử đã cho hắn một chút ấm áp.

Một ngày này, hắn chỉ đang trên đường về nhà mà thôi, sau đó không biết đứa trẻ hư nhà nào trộm đi cái nắp cống, cũng không biết là đứa trẻ hư nhà nào chơi ở ban công, không cẩn thận, ngã nhào một cái đến rơi xuống. Hắn kích động, ngửa đầu chạy tới muốn đỡ người, kết quả là đỡ được người rồi, đứa bé không có việc gì, hắn thì xoay người một cái rơi vào trong đường cống ngầm.

Lúc đó hắn còn có một ý niệm trong đầu, mình cũng xem như là một người anh hùng, kiểu gì chính phủ cũng phải giải quyết chuyện này chứ nhỉ?

Kết quả không đợi được chính phủ, đợi đến một cái tràng cảnh như trước mắt này.

"Tính toán một hồi, tuy thành con thỏ nhưng tốt xấu cũng có một cô em bên cạnh. Ừm, cô em max điểm!" Con thỏ thầm nhủ đồng thời trong lòng cũng có chút lo lắng: "Tên to xác cẩu thả mang theo cây búa lớn đó là ai? Cuồng sắc tình? Cuồng nhìn lén? Thế này thì không thể được, tên kia cao lớn thô kệch, dùng cái búa to như cái cánh cửa, thật muốn khởi xướng cuồng đến, cô em nhà chúng ta chịu không nổi hắn chà đạp! Ngay cả cái này thân thể nhỏ bé của ta có xông đi lên cũng chỉ là cho đối phương thêm món đồ nhắm, trợ hứng một chút mà thôi."

Nghĩ đến chỗ này, tâm tình của con thỏ hơi sa sút, chẳng lẽ hắn vừa thoát khỏi cảnh cô độc đã lại phải quay về hàng ngũ độc thân cẩu? Chuyện này không thể được, chuyện này trăm ngàn lần không được! Phải suy nghĩ chút biện pháp mới được!

Lúc này, người đẹp lại mở miệng:

-Ngọc Nhi? Ngọc Nhi? Có phải em bị ngã đến ngốc rồi hay không? Sao không nói lời nào mà cứ ngẩn người thế? Tuy cho tới nay em luôn là đồ ngốc, nhưng mà là một tên ngốc biết nhảy cơ mà, mau nhảy một cái cho tỷ tỷ xem.

Vừa nói chuyện, người đẹp để con thỏ xuống dưới đất rồi vỗ vỗ cái mông của Tần Thọ.

Trong nháy mắt Tần Thọ bị kích thích đến! Hắn phát hiện, cái đuôi nhỏ ngắn kia bị vỗ cũng rất kích thích! Vô ý kêu một tiếng, người đẹp nhất thời vui vẻ:

-Haha, đồ ngốc này của ta không có việc gì, ha ha.

Tần Thọ cho đối phương một cái liếc mắt, mẹ nó đây là ánh mắt gì? Không thấy được tên ngốc của ngươi đã chết rồi à? Hiện tại là đã thay người rồi đây này.

Có điều hắn sẽ không nói những lời này, hắn cũng là người lưu lạc thiên nhai, từng thống khổ, từng khó khăn, cũng biết có một kẻ làm bạn cùng đường đáng ngưỡng mộ thế nào. Thật giống như lão gia tử đối với hắn.

Lại giống như, con thỏ ngốc đối với người đẹp!

Hoặc là, người đẹp đối với con thỏ ngốc!

Đồng thời Tần Thọ phát hiện, khi hắn muốn nói thẳng chuyện này ra, trong lòng lại cảm thấy hơi nhói đau. Hắn biết, đó là tàn niệm sau cùng của con thỏ ngốc kia đang đau xót, hiển nhiên nó cũng không ngốc, nó cũng coi người đẹp này là người thân quan trọng nhất, không muốn chuyện mình chết đi khiến cho đối phương bi thương.

Nghĩ đến chỗ này, trong lòng Tần Thọ thầm nhủ nói: "Thật tốt, con thỏ ngốc, ta ở trong thân thể của ngươi, cũng coi là mượn thân thể sống lại, sống thêm một lần. Đây là thiếu ngươi nhân tình, yên tâm, về sau ta ở trong thân thể ngươi, sẽ giúp ngươi chăm sóc nàng. Không cho bất kỳ kẻ nào bắt nạt nàng! Cũng sẽ không để nàng biết chuyện ngươi đã chết."

Vốn dĩ Tần Thọ chỉ là tùy tiện hứa một lời, cũng không có để tâm nhiều lắm. Kết quả hắn chợt phát hiện trong lòng đầy ánh sáng, đầu óc cực kỳ thư thái, nhìn cái thế giới này cũng rõ ràng nhiều! Đồng thời tốc độ vận chuyển của não bộ như là từ xe bò đổi thành hỏa tiễn vậy!

mua truyện giá rẻ nhắn tới điện thoại 0 - 8 - 6 - 5 - 1 - 0 - 8 - 2 - 5 - 1

Một khắc này, Tần Thọ hiểu rõ, con thỏ ngốc rời đi thật rồi, tại thời khắc này thân thể này triệt để hợp hai làm một với hắn.

Tần Thọ nhịn không được ở trong lòng thầm nói: "Con thỏ ngốc, lên đường bình an, quãng đường phía sau, ta sẽ giúp ngươi sống cho thật đặc sắc!"

Nói xong, Tần Thọ mê mang, sống cho thật đặc sắc? Một con thỏ ăn cả ngày không đủ no như hắn, có thể sống ra cái đặc sắc gì? Chẳng lẽ không trèo cây nữa mà bắt đầu đào rễ cây? Huống chi, bên cạnh còn có một con hàng đang nhìn chằm chằm đây này?

Nghĩ tới đây, Tần Thọ cũng thấy đau đầu.

người đẹp nhìn thấy Tần Thọ có phản ứng thì cực kỳ vui vẻ, ôm Tần Thọ vào trong ngực, nhảy nhảy đi trở về, thế này lại làm khó cho con thỏ ở trong ngực, cái giường này quá mềm đi! Mặt mũi này quá đẹp đi! Hạnh phúc đến quá đột ngột, trong lòng Tần Thọ nở hoa nở hoa, mũi lại là mát lạnh.

-Tình huống gì? - Tần Thọ giật mình!

Tần Thọ chà chà mũi, thế mà lại chảy máu mũi! Trong nháy mắt Tần Thọ đần mặt ra, chuyện này sao có thể? Mặc dù hắn không có bạn gái, nhưng từ nhỏ đến lớn cũng là duyệt người vô số, duyệt mảng vô số, tắm rửa ở dưới ánh sáng của phim 18+ Nhật Bản mà lớn lên, danh xưng chỉ cần nhìn qua thân thể là có thể hét ra số đo luôn!

Tuy người đẹp này rất đẹp, nhưng cũng không trở thành hưởng chút xíu tiện nghi đã chảy máu mũi đi.

Khi đang miên man suy nghĩ, hắn kinh ngạc phát hiện, đầu óc hắn bắt đầu mê mang, mơ hồ, tiếp đó buồn nôn muốn ói, một cỗ cảm giác bất lực dâng lên, liều mạng trợn to tròng mắt lại vẫn không thấy rõ cảnh tượng trước mắt. Thân thể của hắn càng ngày càng lạnh, hắn có loại cảm giác, đây là sắp chết!

Đúng lúc này, người đẹp cũng phát hiện Tần Thọ có điều bất thường, hoảng sợ nói:

-Ai nha, Ngọc Nhi, bệnh của em lại phát tác?

CHƯƠNG 3: SỐNG NƯƠNG TỰA LẪN NHAU

CHƯƠNG 3: SỐNG NƯƠNG TỰA LẪN NHAU

Trong nháy mắt Tần Thọ đần cả người, bệnh cũ? Chẳng lẽ hắn có cái bệnh cũ là chảy máu mũi? Chẳng lẽ đấy là bệnh máu trắng? Chẳng lẽ hắn vừa mới chuyển sinh, mới đụng phải một cô em thì đã ợ ra rắm? Trong nháy mắt, trái tim Tần Thọ trĩu nặng, lạnh dần lạnh dần.

Đúng lúc này, người đẹp kéo lấy cái tai của Tần Thọ đang rũ cụp buồn bã ỉu xìu nhấc lên ngay ngắn, đối diện với gương mặt khuynh quốc khuynh thành của nàng, duỗi ra một cái ngón tay ngọc rồi nói:

-May mà trước khi phi thăng có lão thần tiên tốt bụng dạy ta hai cái tiên thuật, nếu không em đã sớm tàn đời rồi.

Nói xong, ngón tay ngọc của người đẹp chạm nhẹ vào mũi Tần Thọ, Tần Thọ nhìn thấy rõ ràng, vậy mà đầu ngón tay của mỹ nữ còn toát ra một luồng ánh sáng màu xanh, luồng sáng đó tan vào bên trong mũi một cái, hắn bỗng cảm thấy mát lạnh, máu mũi ngừng ngay lập tức. Đồng thời, đầu óc cũng bắt đầu càng ngày càng minh mẫn, một lần nữa cảm giác làm chủ thân thể lại trở về.

Đột nhiên Tần Thọ nghĩ đến lời của em gái. Tiên thuật? Thế giới này có tiên thuật?

Tần Thọ vô ý thức nhìn một góc cung điện như ẩn như hiện trong sương mù như mây trên bầu trời, đột nhiên trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng! Đây là một thế giới tu tiên! Mặc dù hắn chỉ là một con thỏ, nhưng trong cái thế giới này, hắn có thể tu luyện thành yêu quái, hóa thành hình người, một lần nữa làm người! Nghĩ đến chỗ này, vốn dĩ trong lòng thật lạnh thật lạnh nhất thời bùng cháy lên ngọn lửa hi vọng! Tần Thọ quyết định, hắn muốn tu hành!

Ngay lúc Tần Thọ đang phát ngốc, hắn chợt phát hiện ngón tay của người đẹp kia chỉ trên đầu mũi hắn không buông ra, Tần Thọ vừa muốn nói gì thì cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo không ngừng từ ngón tay mỹ nữ chui vào bên trong thân thể của mình!

"Đây là muốn làm gì?" Tần Thọ giật mình, bởi vì hắn phát hiện, loại cảm giác này khác hoàn toàn so với khi nãy, nếu so sánh khí tức vừa nãy mỹ nữ đưa tới là rãnh nước nhỏ, thì hiện tại lại giống như là Trường Giang vỡ đê, đổ ào xuống! Mỹ nữ liều mạng muốn ngừng cũng không ngăn được!

Tần Thọ tranh thủ thời gian ngửa đầu ra sau, kết quả là ngón tay của mỹ nữ cũng theo tới, nhất thời em gái này ngã nhào xuống đất, ép con thỏ dưới hai tòa núi lớn của thân thể trong tiếng thét chói tai của con thỏ.

-Ô ô… cứu mạng… ô ô, ngạt chết người, à không, chết thỏ!

Giờ khắc này, cuối cùng ngón tay cũng trượt khỏi đầu mũi, nhưng con thỏ lại sắp bị ngạt đến ngất đi.

Mắt thấy hai mắt đều bởi vì thiếu oxy mà sắp đen thui, con thỏ cũng không biết lấy sức lực từ đâu tới, rống to một tiếng, lật cô em đang đè ở trên người mình đến bành một cái!

-Hít… hô! Mẹ, đúng là trở về từ cõi chết! Cuối cùng thì ta đã hiểu lúc trước Hầu Ca thống khổ thế nào. Vừa rồi ta chỉ bị hai quả núi ép thôi đã muốn chết, kia còn bị năm tòa đè!

Con thỏ thở phì phò từng ngụm lớn, đặt mông ngồi dưới đất, quay đầu nhìn sang cô em ở bên cạnh, vừa nhìn con thỏ liền sửng sốt.

Chỉ thấy cô em vừa mới còn nhảy nhót tưng bừng, mặt cười như hoa thế mà té xỉu không nhúc nhích, sắc mặt trắng bệch, không có chút huyết sắc nào!

Tần Thọ nghĩ đến tình huống quỷ dị vừa rồi kia, trong lòng run lên, không phải là cô em này cứ thế mà chết đi đấy chứ? Đang yên đang lành bị chính mình hút chết?

Nghĩ đến chuyện cô em này không màng cái gì cứu lấy hắn, Tần Thọ bắt đầu lo lắng, vội vàng tiến tới, thăm dò hơi thở của người ta, còn may, còn hơi thở.

-Còn hơi thở cũng không thể nằm ở chỗ này được.

Tần Thọ nhìn chung quanh một chút, nhìn nhìn lại trên trời, trí nhớ của con thỏ đần lúc trước càng ngày càng rõ ràng trong đầu, hắn nhớ tới đường về nhà. Tần Thọ vẫy vẫy cái tai lớn, hét lớn một tiếng:

-Làm!

Sau đó tên này chạy tới ngậm góc áo của mỹ nữ, bắt đầu kéo từng chút một. Tần Thọ cũng không biết chuyện gì xảy ra, trước đó hắn không hề có sức lực lớn như vậy, nhưng hiện tại, sức lực của hắn lại rất lớn! Tuy không đến mức bước đi như bay, nhưng cũng có thể kéo một người mà chậm rãi xê dịch.

Qua đến nửa ngày, cuối cùng Tần Thọ cũng kéo được người đẹp kia vào bên trong một cái sơn động.

-Cô em xinh đẹp thế kia, con thỏ đẹp trai thế này, vậy mà là ở cái chỗ rách nát đến như vậy? Còn có thiên lý hay không đây?

Tần Thọ đứng ở cửa động, ngẩng đầu lên trời chửi một câu. Sau đó tranh thủ thời gian chạy đến bên cạnh một dòng suối nhỏ ở gần đó, ở đó có một cái ao chứa nước.

Tuy nơi này có rất nhiều cây hoa quế, nhưng nước mưa lại không nhiều lắm, chỉ có thi thoảng mới mưa một chút. Một người một con thỏ cũng là dựa vào chút nước mưa ấy mà sinh hoạt, cho nên để sống sót thì bọn họ phải làm một cái ao chứa nước.

Cũng may, buổi sáng hôm nay trời mới mưa, nước bên trong ao tràn đầy.

Tần Thọ nhìn nước trong ao, như nghĩ đến cái gì, sau đó kéo căng mặt ra giống như mình là chính nhân quân tử, gằn từng chữ một: "Ta là chính nhân quân tử, vì muốn cứu người mới làm như vậy! Đúng, chính là như vậy! Hê hê ha ha hí hí… mẹ, không nhịn được. Hí hí."

Tần Thọ nghĩ đến chỗ này, một đầu cắm vào trong ao, dùng lực khẽ hút, hút đầy một miệng nước, sau đó hấp tấp chạy tới chỗ mỹ nữ, trong đầu tất cả đều là hình ảnh sắp tới. Hắn là một con thỏ, hắn không có tay, không cầm được lọ chứa, cho nên dùng miệng đựng nước. Quá là hợp lý đi? Lát nữa mớm cho cô em này chút nước, đây cũng chỉ đơn thuần là chăm sóc. Hắn thề, hắn tuyệt đối không có tâm tư muốn chiếm tiện nghi của người ta! Tuyệt đối không có. Nếu có, vậy thì làm lại thêm một lần nữa!

Ngao ô!

Trong sơn động nho nhỏ, bỗng truyền ra tiếng giống như sói tru.

Con thỏ vui tươi hớn hở chạy tới, tâm tình đang nở hoa nở hoa! Kích động đến mức chân cũng hơi run rẩy.

Nhưng mà…

-Ngọc Nhi, chân em làm sao? Nhảy vài cái mà cũng run cả chân lên thế?" Giọng nói của người đẹp bỗng nhiên truyền đến.

Con thỏ nghe xong, bước chân dừng ngay tại chỗ, chân sau còn chưa chạm xuống đất thì dừng im ở trên không trung như đoạn băng bị ấn tạm dừng, con mắt màu đỏ đau khổ nhìn cô em đã ngồi xuống trước mặt, khóe miệng hơi hơi mở ra, nước ào ào ào chảy xuống. Trong nháy mắt đó, hắn có cảm giác hốc mắt đỏ của hắn có một chút ướt át! Đun nước sôi vịt bay mất!

-Ngọc Nhi ngốc, lại làm cho em lo lắng rồi. Xem em hoảng sợ đến sắp khóc rồi kìa.

Mỹ nữ nói xong ôm lấy con thỏ, mặt dán lên mặt con thỏ cọ cọ rồi vui vẻ nói.

Điều này hiển nhiên là hiểu lầm, có điều con thỏ cũng không thể đi giải thích cái gì, có tiện nghi không chiếm chính là đồ khốn! Tâm tình của con thỏ lại phức tạp, giờ này khắc này, hắn rất muốn vả cho mình vài cái. Ngươi nha, không thể nhanh lên một chút sao? Kéo người về nhà thôi cũng mất tới hơn nửa ngày, coi như có bị đánh ngất xỉu thì cũng tỉnh rồi! Ngươi nha, không thể chạy nhanh lên một tý à? Nhanh mấy giây là có cơ hội âu yếm rồi!

Nhưng mà ngàn vạn sói tru cũng vô dụng, cảm thụ được da thịt mềm mại mịn màng của đối phương, con thỏ híp con mắt lại, trong lòng thầm nhủ nói: "Khi một cánh cửa đóng lại thì sẽ có cánh cửa khác mở ra, được ít nào thì hay ít đấy đi. Đêm dài đằng đẵng, kiểu gì mà chả có cơ hội."

Lúc này mỹ nữ ngồi trên giường đá, đặt con thỏ lên đôi chân ngọc, vuốt vuốt nhẹ đầu con thỏ, hơi cảm thán nói: "Ngọc Nhi, ta sợ lắm."

Bị sờ sờ vô cùng dễ chịu, ngồi trên cặp chân dài kia, con thỏ hơi hơi mở mắt ra, không hiểu cô em này nói sợ là sợ cái gì. Chẳng lẽ là sợ tên nam nhân mang theo cái búa to như cánh cửa kia? Vậy thì đây đúng là một vấn đề, nhưng không phải nàng biết tiên thuật sao?

CHƯƠNG 4: THẦN THOẠI ĐỀU LÀ GẠT NGƯỜI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!