Mỹ nữ tiếp tục nói:
-Chúng ta ở cùng nhau không biết bao nhiêu năm, những năm này, thân thể em càng ngày càng tệ. Trước kia ngàn năm mới chảy máu mũi một lần, về sau là trăm năm, lại về sau nữa là mười năm, bây giờ một năm em đã chảy máu mũi rồi, sinh cơ của thân thể phi tốc trôi qua, giống như một khắc tiếp theo em sẽ chết đi vậy. Ta thật sợ, nếu như ở trên mặt trăng này không có em thì ta sẽ như thế nào?
Nói đến đây, mỹ nữ dừng lại một chút, thở dài một hơi não nề rồi nói tiếp:
-Khi ấy chẳng phải là vĩnh viễn cô tịch, sống không bằng chết sao?
Mỹ nữ đang cảm thán, lại không phát hiện tròng mắt của con thỏ ở trong ngực đã trừng tới sắp lòi ra ngoài!
"Trên mặt trăng? Nơi này là trên mặt trăng?" Trong nháy mắt đó trong đầu con thỏ hiện lên từng hình ảnh từng hình ảnh, thế giới hoang vắng, chỉ có cây hoa quế mang theo một mảnh màu xanh biếc cùng ánh vàng rực rỡ, còn lại khắp nơi là từng mảng khô héo, không có một chút sức sống nào. Tinh hà trải kín trên bầu trời, trong mây mù có cung điện khi ẩn khi hiện. Mặt trăng, mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành, con thỏ, cây hoa quế…
"Hằng Nga? !" Đột nhiên Tần Thọ ý thức được người bên cạnh mình là ai! Trong nháy mắt trái tim nhỏ của hắn bịch bịch nhảy dựng lên! Cả đời này hắn chưa hề yêu đương qua, hoặc nói là thanh niên không may mắn, không được mỹ nữ ưu ái. Thế mà bây giờ lại ở cùng một phòng với đệ nhất mỹ nữ trong thần thoại từ xưa đến nay? Còn bị nàng sờ sờ bị nàng hôn, hiện tại còn ngồi trên hai chân của nàng?
Bỗng nhiên Tần Thọ muốn cười, trong lòng mừng như điên thầm nói: "Haha, cô nam quả nữ ở trên một cái tinh cầu cô quạnh, đợi đến khi thỏ gia ta tu luyện có thành tựu, hóa thành hình người… Hí hí, cho ông đây làm Ngọc Đế ông cũng không đổi!"
Nghĩ tới đây, trong lòng Tần Thọ xiết chặt, nếu như chỉ là Thỏ Ngọc, như vậy dựa theo ghi chép bên trong 《 Tây Du Ký 》 thì Thỏ Ngọc hẳn phải là thỏ cái mới đúng! Chẳng lẽ là hắn đang ở trong thân thể của một con thỏ cái? Hắn vô ý thức móc móc đũng quần, sau đó cặp lông mày đang nhíu chặt cũng buông lỏng xuống, thở hắt ra một hơi, thầm nghĩ: "Tuy vẫn chỉ là cây bút sáp màu, nhưng là còn có không gian để phát triển. Chí ít, cái này cũng chứng minh chính mình là một thân nam nhi, ha ha, ừm, chờ ta tu luyện thành tinh, hóa thành hình người, đây chẳng phải là song túc song phi? Haha, cảm tạ VTV, cảm tạ HTV7, cảm tạ đảng, cảm tạ nhân dân, cảm tạ con thỏ cha thỏ mẹ đã sinh ra con thỏ này."
Thế nhưng sau đó Tần Thọ lại lo lắng, tình huống nơi này hoàn toàn không giống như trong truyền thuyết thần thoại cổ tích miêu tả một chút nào!
Trong truyền thuyết, Hậu Nghệ bắn mặt trời lập đại công, Tây Vương Mẫu ban thưởng thần đan, có kẻ vẫn luôn nhòm ngó tiến đến cướp đoạt, vì không để đan dược bị cướp đi, Hằng Nga đoạt trước một bước ăn vào, sau đó phá không mà đi. Nhưng Vương Mẫu tức giận, bắt nàng đến mặt trăng cô quạnh, băng lãnh để trừng phạt! Chuyến đi này cũng không biết bao nhiêu năm tháng. Thế nhưng Hằng Nga trong thần thoại là có Nguyệt Cung. Hơn nữa Nguyệt Cung trong thần thoại còn vô cùng xinh đẹp, đó là nơi thần cung có sơn có thủy, có hoa có cỏ, điểm không tốt duy nhất chỉ là quá quạnh quẽ.
Đó là cơ khổ tịch mịch, băng lãnh đến thần tiên cũng chịu không nổi.
Nhưng Hằng Nga ở trước mặt hắn chẳng những không có cung điện, mà còn phải ở trong cái sơn động đến ra vào còn có chút khó khăn này!
Cung điện không khớp, con thỏ đực cái không khớp, cuối cùng là chuyện thế nào? Chẳng lẽ, em gái này không phải Hằng Nga?
Người đẹp cảm thán một hồi, phát hiện con thỏ lại ở đó ngẩn người, nhẹ nhàng xoa xoa đầu con thỏ, cười nói:
-Cái đồ nhỏ xíu này, ngu ngơ ngu ngơ, cả ngày trừ ăn ra cũng không biết nên làm gì. Nói đến cũng kỳ quái, một con thỏ như em, không thể tu hành, cũng chưa từng ăn đan dược trường sinh bất lão, tại sao có thể có thọ mệnh dài như vậy?"
Tần Thọ bẹp miệng, hắn cũng đang hiếu kỳ đây!
Mỹ nữ thấy con thỏ không có phản ứng thì để con thỏ sang một bên, sau đó cầm một cái gậy gỗ bị đốt đen sì đi đến bên cạnh vách đá vẽ một cái rồi nói:
-Em lại chảy máu mũi một lần, ta phải nhớ kỹ cho em. Nói thật, ta thực lo lắng cho cái thân thể nhỏ xíu này của em, mỗi khi chảy máu mũi là lại giống như muốn chết đi vậy, dọa người ta sợ lắm đấy biết không. Về sau ấy hả, em đừng có rời khỏi bên người ta, lỡ như có chuyện gì, ta còn có thể giúp em một chút.
Tần Thọ nghe vậy, trong đầu lập tức hiện lên từng màn khi hắn sắp hôn mê chết đi, mỹ nữ cũng dùng phương pháp như vậy kéo hắn từ giữa đường ranh sinh tử trở về. Bây giờ cẩn thận suy nghĩ lại một chút, nguyên nhân hắn có thể kéo dài tính mạng hoàn toàn là bởi vì nuốt toàn bộ pháp lực của người đẹp này! Mà mỗi lần thôn phệ qua đi, mỹ nữ đều phải mất khá lâu mới có thể khôi phục được, cái này cũng dẫn đến sức khỏe của người đẹp này vẫn luôn không tốt lắm, hữu khí vô lực, sắc mặt tái nhợt.
Mà một màn này, để hắn nghĩ tới đoạn thời gian hắn và lão nhân sống nương tựa lẫn nhau. Từ nhỏ thể chất của hắn đã không tốt đẹp gì, luôn có bệnh, dường như mỗi lần lão nhân tích lũy được một ít tiền là lại bị hắn tiêu vào bệnh viện. Kết quả là, thời gian làm việc của lão nhân càng ngày càng kín, cho đến khi buông tay nhân gian cũng không được ăn đến một bữa ngon, thậm chí quan tài cũng rất cũ kỹ. Vẫn là sau khi có việc làm, Tần Thọ tích lũy ba năm tiền lương mới giúp lão nhân tu sửa phần mộ, đổi quan tài mới được một lần.
Hắn và lão nhân, con thỏ và mỹ nữ, những thứ mà cả hai bên đã trải qua quả thực là giống nhau như đúc.
Hắn quá hiểu loại chua xót khi đối mặt với cuộc sống, cảm giác trong thế giới của mình chỉ có đối phương, sợ mất đi đối phương kia.
Lần đầu tiên Tần Thọ chủ động tiến đến bên người mỹ nữ, giơ chân trước lên.
Mỹ nữ mỉm cười, ôm hắn vào trong ngực. Giờ khắc này, Tần Thọ không có bất kỳ cái ý nghĩ biến thái nào, chỉ đơn thuần hưởng thụ lấy phần ấm áp khi có đối phương. Đồng thời trong lòng âm thầm thề: "Bất luận như thế nào cũng phải tìm tới nguyên nhân căn bệnh của mình càng nhanh càng tốt, không thể lại kéo chân người đẹp này nữa. Nếu có khả năng trở nên càng mạnh hơn thì càng tốt!
Đúng lúc này, Tần Thọ nhìn thấy phía trên chỗ mỹ nữ viết ghi chép có một hàng chữ viết rõ ràng là: "Nhật Ký Của Hằng Nga!"
Nhất thời con mắt Tần Thọ trừng lớn, trong lòng thét lên ầm ĩ: "Ôi trời, thật sự là Hằng Nga! Mẹ, quả nhiên, thần thoại đều là con mẹ nó gạt người, căn bản không có Nguyệt Cung, chỉ có Nguyệt Động!"
Nhưng mà Tần Thọ cũng thở phào, chí ít vẻ đẹp của Hằng Nga ở trong truyền thuyết là thật.
Đồng thời Tần Thọ cũng mơ hồ đoán được cái con hàng cầm cái búa to kia là ai, chỉ là hắn không chắc lắm, ai mà biết được trên thân gia hoả kia có mấy phần giống như trong truyền thuyết. Hiện tại hắn không có thực lực kia, cũng không dám tùy ý đi đụng vào, miễn cho lại bị một tay vỗ chết, vậy thật thì được không bù nổi mất rồi.
Trong bất tri bất giác, Tần Thọ đã bắt đầu không nghĩ đến đi tìm chết nữa, đồng thời bắt đầu nỗ lực đi gánh vác lên một số trách nhiệm của cái nhà này.
Cho nên hắn lại bắt đầu trân quý cái mạng nhỏ của mình.
Tuy cái sơn động mà Tần Thọ và Hằng Nga ở không lớn, nhưng bên trong lại cực kỳ sâu, mà lại một đường nghiêng xuống phía dưới cũng không biết thông tới nơi nào, tĩnh mịch giống như một cái động không đáy.
Tần Thọ và Hằng Nga đều không có tinh thần thám hiểm cái gì, có một chỗ ở là được, cho nên cũng không hề đi xuống dò xét qua.
Hai người cứ trò chuyện như thế đến tận khi trời bên ngoài sắp tối. Hằng Nga nói:
-Ai nha, trời lại tối rồi, tranh thủ thời gian làm ít đồ ăn. Ăn rồi còn ngủ!
Nói xong, Hằng Nga chạy ra bên ngoài, Tần Thọ thấy thế cũng ngậm cái que củi kia theo sau.
CHƯƠNG 5: ĂN HAY LÀ KHÔNG ĂN?
CHƯƠNG 5: ĂN, HAY LÀ KHÔNG ĂN?
-Em ngậm cái này làm gì? - Hằng Nga hỏi.
Tần Thọ phi tốc phủi ra một chỗ trên mặt đất rồi viết một hàng chữ, để Tần Thọ kinh ngạc là hắn lại viết chữ của cái thế giới này! Chữ của thế giới này rất giống chữ Hán, nhưng lại khác biệt, giống như chữ phồn thể, nhưng lại càng thêm phức tạp hơn so với chữ phồn thể đồng thời nhiều chỗ thay đổi, nhưng tổng thể là có thể nhận ra được.
-A...! Ta dạy chữ cho em ba ngàn năm, cuối cùng em cũng biết viết rồi, haha, quả nhiên ta là một lão sư thiên tài!
Hằng Nga nhìn thấy con thỏ viết chữ, hưng phấn kêu lên.
Tần Thọ nghe xong, suýt chút nữa ngã sấp mặt xuống đất! Dạy ba ngàn năm mới biết viết chữ? Lại còn là lão sư thiên tài? Nếu như cô em này mà đến Địa Cầu làm cô giáo thì không biết là có thể dạy cho học sinh được cái gì!
Chỉ thấy Tần Thọ vẫn viết ngoáy tít ra một hàng chữ.
Hằng Nga hưng phấn qua đi, tập trung nhìn lại, chỉ thấy trên đó viết:
-Gấp gì chứ, ăn muộn một chút cho đêm đỡ đói.
-Đồ ngốc, đừng đùa, ăn đồ ăn xong, sau đó nằm bất động, giảm bớt tiêu hao năng lượng mới là vương đạo. Ta cảm thấy có thể ngủ một giấc tới hừng sáng!
Hằng Nga hưng phấn khua nắm đấm, giống như một đứa bé đáng yêu xinh đẹp được ăn kẹo que! Thuần chân, nụ cười rực rỡ, Tần Thọ nhìn mà cảm thấy toàn thân ấm áp, vô ý thức nhếch môi cười rộ lên.
Trí nhớ của Tần Thọ và con thỏ dung hợp càng ngày càng sâu, hắn biết, cho tới bây giờ Hằng Nga đều không phải là một nữ tử yên tĩnh. Ngược lại, nàng hoạt bát hiếu động, cười rộ lên thì tinh khiết như một đứa bé gái, giống như tất cả mọi chuyện trên toàn thế giới này đều không có cách nào tiến vào trong nội tâm làm ô nhiễm nội tâm của nàng.
Một nữ hài luôn tỏa ra ánh nắng mặt trời.
Đây là lần thứ hai Tần Thọ nhìn thấy nụ cười rực rỡ như thế, vui vẻ như vậy ở trên mặt Hằng Nga. Lần thứ nhất là khi lần đầu tiên thân thể này của Tần Thọ chảy máu mũi đến suýt nữa tử vong được Hằng Nga kéo trở về.
Có điều nụ cười qua đi lại là một trận đau lòng, để một cô gái theo mình phải dựa vào đi ngủ để giảm bớt tiêu hao năng lượng đến chống cự nghèo đói! Nhất thời hắn có loại cảm giác tội ác tày trời.
Chỉ là Tần Thọ lập tức ý thức được cái gì, vội vàng viết:
-Ngươi là tiên tử, chẳng lẽ không thể hấp thu thiên địa linh khí sao?
Hằng Nga nghe xong, khuôn mặt ửng đỏ, hơi ngượng ngập nói:
-Nơi này linh khí quá mỏng manh, mặt khác, ta cũng không biết tu luyện. Những cái tiểu thần thông kia của ta là lúc bay đến đây, có một thần tiên dạy cho ta. Hắn nói ta trời sinh có thể hấp thu thiên địa linh khí, chỉ cần tích lũy lấy, sớm muộn gì cũng có thể có thành tựu. Chỉ là…
Lời nói đằng sau, Hằng Nga không nói nữa, lập tức đổi chủ đề:
-Không nói chuyện này, đi kiếm đồ ăn thôi.
Tuy Hằng Nga không nói, nhưng Tần Thọ hiểu rõ, số linh khí mà Hằng Nga tích lũy không biết bao nhiêu vạn năm, cuối cùng đều dùng để kéo dài tính mạng cho hắn!
Nhất thời, cảm giác áy náy trong lòng Tần Thọ càng nặng, đầu óc phi tốc tìm kiếm trong trí nhớ của con thỏ, hy vọng từ đó có thể tìm được thứ gì đó để thay đổi vận mệnh. Đáng tiếc, trong trí nhớ của con thỏ trừ ăn ra vẫn chỉ là ăn.
Tần Thọ biết, con thỏ ăn điên cuồng như vậy là vì hấp thu một chút linh khí ít ỏi tới đáng thương còn sót lại trong cây hoa quế, tất cả đều là vì muốn kéo dài tính mạng!
Càng xem trí nhớ, trong lòng Tần Thọ càng trầm xuống. Hắn phát hiện, theo khoảng cách hắn phát bệnh càng lúc càng ngắn, thì thời gian Hằng Nga dùng để hấp thu linh khí cũng càng lúc càng ngắn, tốc độ hấp thu linh khí của Hằng Nga đã sắp không đủ sức cầm cự cho hắn kéo dài tính mạng rồi!
Nói cách khác, hắn còn không nghĩ ra biện pháp nghịch chuyển loại cục diện này thì hắn có thể gắng gượng qua lần phát bệnh tiếp theo hay không cũng không chắc.
Nghĩ đến chỗ này, Tần Thọ vội vàng viết:
-Đi, đi ăn cơm!
Nói là ăn cơm, thực ra rất đơn giản, Hằng Nga đi hái hoa quế, sau đó lấy hoa quế ra làm đồ ăn cho hai người. Mà Tần Thọ thì…
-Ăn, hay là không ăn?
Tần Thọ nhìn đám vỏ cây thô ráp của cây hoa quế, nội tâm đấu tranh dữ dội, thế nhưng vừa nghĩ tới cục diện của bản thân mình thì cắn răng một cái, hai mắt nhắm lại, cái miệng rộng mở ra:
-Ăn!
Răng rắc răng rắc…
Nhất thời, trong rừng cây hoa quế vang lên tiếng gặm vỏ cây rào rạo.
Mùi vị của vỏ cây hoa quế tuyệt đối chắc chắn là không tốt, nhưng Tần Thọ phát hiện cái miệng hắn thế mà lại vô cùng tốt.
Cắn cái vỏ cây nhìn cực kỳ cứng rắn này lại như là cắn đậu hũ, hoàn toàn có thể tùy ý nhai nát nuốt xuống. Tiếp đến, dạ dày của hắn cũng hết sức hung hãn, giống như cái động không đáy, không cần biết là ăn bao nhiêu vỏ cây vào, đều là chớp mắt đã biến mất! Hắn cẩn thận cảm nhận một chút, vỏ cây tiến vào trong bụng, đúng là có thể đổi lấy một tia linh khí mỏng manh đến mức gần như không cảm giác được.
Chỉ cần có, vậy là đủ!
Căn cứ vào trí nhớ của con thỏ, linh khí ẩn chứa trong vỏ cây nhiều hơn so với hoa quế, cho nên hắn muốn kéo dài tính mạng thì gặm vỏ cây là cách nhanh nhất!
Tần Thọ nghĩ rất đơn giản, chuyện hắn muốn làm lúc này chính là lặp lại hành vi của con thỏ trong quá khứ, không ngừng ăn, ăn điên cuồng suốt hai mươi bốn giờ! Chỉ cần không chết vì mệt thì miệng hắn đều không ngừng nghỉ! Trên thực tế, nếu không phải lúc trước con thỏ một mực làm như vậy, tích súc một ít linh khí bên trong thân thể, chỉ dựa vào Hằng Nga hấp thu linh khí một năm thì giữ không nổi mạng của hắn.
Cho nên, giờ khắc này hắn càng phát giác tuy con thỏ lúc trước ngu ngốc, nhưng lại có một tấm lòng bất khuất, chấp nhất! Hắn điên cuồng gặm vỏ cây, trừ sợ chết, cũng là vì trong lòng thương Hằng Nga.
-Ăn ăn ăn!
Tần Thọ cũng không biết là linh hồn của con thỏ phục sinh hay là thế nào, hai mắt đỏ hắn đỏ bừng nhìn cây hoa quế rồi gặm.
Thế nhưng không bao lâu sau, tiếng gọi ầm ĩ của Hằng Nga truyền đến, Tần Thọ sợ Hằng Nga lo lắng nên tranh thủ thời gian chạy về.
-Đồ ngốc này, ăn đến trên miệng toàn là vỏ cây. Lại đây, ăn chút hoa quế.
Hằng Nga không có rổ, dùng y phục ôm lấy một đống hoa quế lớn, mặt mày hưng phấn, nhưng Tần Thọ thấy được vết trầy trên mặt nàng, trong lòng hết sức chua sót.
Hằng Nga không để ý đến nhiều như vậy, như thể cái vết thương kia chỉ là vẽ lên mặt người khác thôi vậy, cũng mặc kệ y phục lộn xộn, cầm một nắm hoa quế đưa cho Tần Thọ.
Tần Thọ hơi ngửa đầu muốn né tránh, hắn thấy, vô luận là cảm giác hay là mùi vị thì hoa quế cũng hơn rất nhiều lần so với vỏ cây. Mà hái hoa quế cũng không phải một chuyện dễ dàng, cây hoa quế ở đây đều cực kỳ cao, cao đến trăm trượng!
Mà bởi vì không đủ linh khí cho nên mỗi một cây cũng không nở nhiều hoa lắm, lại thêm mọc ở cành cao và xa, thành ra số hoa quế mà trèo lên cây có thể hái được không nhiều. Một bọc hoa quế kia của Hằng Nga phải là thành quả từ mấy chục cây.
Nhìn nhìn lại vết thương trên mặt và trên tay Hằng Nga, trong lòng hắn càng khó chịu hơn, chỗ đồ này, hắn ăn như thế nào đây?
Kết quả là Hằng Nga bắt một phát được miệng hắn, dùng lực mở ra, Tần Thọ sợ dùng quá sức, cắn hỏng tay của nàng, nên sửng sốt bị đẩy ra, sau đó bị nhét hoa quế vào.
Nhất thời Tần Thọ có loại cảm giác mình giống như con vịt, bị dân quê bành mỏ ra nhồi nhét các thứ vào cho ăn.
Thế nhưng càng nhiều hơn là cảm động.
Nhìn nhìn vết thương trên mặt Hằng Nga, Tần Thọ dùng lực nghiêng đầu, tránh thoát ngọc thủ của nàng, ngậm que củi lên, viết trên mặt đất:
-Ngươi ăn đi, ta đi gặm vỏ cây.
Nói xong Tần Thọ nhanh chân chạy mất, mặc kệ Hằng Nga la lên ở sau lưng, biến mất ở trong màn đêm.
PS: Mọi người đoán xem con thỏ kéo dài tính mạng như thế nào?
CHƯƠNG 6: THẢ CÂU TINH CẦU
CHƯƠNG 6: THẢ CÂU TINH CẦU
Trong lòng Tần Thọ vẫn luôn có một chuyện bị kìm nén, đời trước hắn là gánh nặng, đời này hắn muốn hát khúc nông dân xoay người, trở thành trụ cột của cái nhà này! Sau đó, một đêm này Tần Thọ làm đúng như lời hắn nói, thật sự gặm vỏ cây cả một đêm, mãi cho đến hừng đông.
Chỉ là rất nhanh thì Tần Thọ phát hiện ra, hắn gặm nhanh, nhưng tốc độ khôi phục của đám cây này cũng nhanh, đại khái là mới qua một đêm, một cây hoa quế hôm qua bị hắn gặm nhìn giống như mặc cái quần con, ngày hôm nay lại đã biến thành quần dài.
Tần Thọ nhất thời vui vẻ:
-Hê, thế này cũng tốt, một chút cảm giác tội lỗi cũng không có.
Gặm vỏ cây cả một đêm, Tần Thọ chỉ cảm thấy cái cằm mỏi như muốn rơi ra, tinh thần cũng không còn tốt nữa, quyết định trở về ngủ một giấc thật ngon.
Kết quả vừa về đến cửa sơn động thì thấy một cô gái tuyệt mỹ đang ngồi trên một tảng đá, cô gái mệt mỏi chống tay lên cằm ngủ gật, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn bốn phía một cái, hỏi một tiếng:
-Ngọc Nhi, em về rồi à?
Hiển nhiên, đây là Hằng Nga đuổi theo hắn nhưng không đuổi kịp, đành chờ một đêm ở cửa động.
Tần Thọ thấy thế, trong lòng chua chua, đi qua dụi dụi vào chân Hằng Nga.
Hằng Nga tỉnh lại, cúi đầu thấy là Tần Thọ, vui mừng như là nhặt được mấy triệu tiền mặt vậy, ôm chầm lấy Tần Thọ cười to nói:
-Haha cuối cùng em đã về rồi! Tốt quá, tốt quá, em không có chuyện gì là tốt rồi!
Nói xong, Hằng Nga giật nhẹ cái đuôi của Tần Thọ, hừ hừ nói:
-Sau này không cho phép em chạy loạn một mình! Muốn chạy cũng phải có ta bên cạnh! Lỡ như em lại chảy máu mũi thì làm sao bây giờ?
Tần Thọ nhìn Hằng Nga giả vờ tức giận, trừ cười ngây ngô ra vẫn là cười ngây ngô, đồng thời gật gật đầu, trong lòng thầm nhủ: "Có người một nhà quan tâm tới thật tốt!"
-Nhìn xem trông em bẩn chưa, đi, đi tắm rửa! - Hằng Nga nói xong liền ôm Tần Thọ đi.
Ban đầu vốn là Tần Thọ đã buồn ngủ đến không chịu nổi, nhưng nghe xong hai chữ tắm rửa, nhất thời hứng thú đầy mình! Cái tai đang rũ xuống lập tức dựng thẳng lên, nhìn đến khuôn mặt hoàn mĩ kia của Hằng Nga, cảm nhận được mãnh liệt trước ngực, trong lòng của hắn giống như có mười vạn con sói đói đang gào gọi — ngao ô!
"Đi tắm nào, tắm cùng người đẹp nào! Oa cáp cáp." Tần Thọ đắc ý cười thầm! Trong nháy mắt đó, hắn cẩn thận nhớ lại một chút bí quyết bơi lội, nhất là bí quyết lặn xuống nước. Hí hí.
Nhưng một khắc sau…
Soạt!
Tần Thọ ngồi trong một vũng nước nhỏ, cái tai rũ xuống, nhìn mặt như muốn chết không muốn sống, mặc cho nước làm lông tóc hắn ướt nhẹp, biến hắn thành một đống là lạ.
Không sai, Tần Thọ bị Hằng Nga đặt ở bên trong một cái vũng nước nhỏ chứ không phải trong một phòng tắm hay hồ bơi lớn. Trong nháy mắt đó, hắn chỉ cảm thấy cả người con thỏ đều mất đi mục tiêu tồn tại, muốn chết không muốn sống!
Giờ khắc này, cuối cùng Tần Thọ cũng nhớ tới, trước kia con thỏ tắm rửa, cũng là rửa rửa ở chỗ này! Còn về Hằng Nga? Dù sao trong trí nhớ của von thỏ không có đoạn Hằng Nga tắm rửa, có vẻ như Hằng Nga nắm giữ loại thể chất không nhiễm bụi trần dơ bẩn của tiên nhân, vĩnh viễn không cần tắm rửa, cũng sẽ không có bất luận mấy thứ bẩn thỉu gì rơi vào trên người.
Đúng lúc này, bỗng nhiên hắn có cảm giác không thích hợp, oa một tiếng kêu lên:
-Này này này, mò vào đâu đấy! Chú ý! Rẽ ngoặt! Đừng đừng, ngao ô…
Tắm rửa xong, Tần Thọ bị thả ở trên một tảng đá để phơi nắng, chờ lông khô. Mà hắn nhìn vẻ mặt ôn nhu của Hằng Nga đang dùng ngón tay giúp hắn chải vuốt lông tóc, cuối cùng hắn xác định suy đoán trong lòng! Hằng Nga này là đồ mù thỏ! Đực hay cái cũng không phân biệt được!
Ngẫm lại cũng đúng, nếu không Hằng Nga cũng sẽ không lấy cho một con thỏ đực cái tên nữ tính như Ngọc Nhi.
Nghĩ đến chỗ này, Tần Thọ thở dài, dang bốn chân ra nằm sấp ở bên trên tảng đá, để ánh nắng chiếu khắp toàn thân, nhưng trong lòng thì đang suy tư: "Cô em thuần khiết như thế, coi như là ta đây kiếm bộn đi."
Phơi nắng hơn mười phút, Hằng Nga ngồi ở bên cạnh đã bắt đầu ngủ gà ngủ gật, lung lay sắp đổ, nhìn Tần Thọ đau lòng.
Tần Thọ ngậm que củi trên mặt đất viết:
-Ta khô rồi, buồn ngủ, muốn đi ngủ.
Hằng Nga mơ mơ màng màng mở to mắt, ngáp một cái, sờ sờ bộ lông của hắn, lắc đầu, lại đặt hắn lên trên tảng đá, tiếp tục phơi.
Sau hai mươi phút, Tần Thọ xác định bộ lông của mình đã khô hẳn rồi, lại thúc giục Hằng Nga một chút thêm lần nữa.
Chỉ thấy nha đầu này mở mắt ra, sờ sờ lông của hắn, sau đó mơ mơ màng màng đứng lên, ôm Tần Thọ đi vào trong sơn động, vừa đi vừa nói:
-Ngủ, ngủ.
Tần Thọ cảm nhận được bước chân lảo đảo kia của Hằng Nga, trong lòng vừa lo lắng lại đau lòng, nhưng càng nhiều hơn là ấm áp cùng trách nhiệm và áp lực như núi lớn!
Cô em tốt như vậy, hắn phải cho nàng được hạnh phúc!
Thế nhưng sau đó lại là một trận kích động nhỏ. Không thể tắm uyên ương, vậy thì cùng giường chung gối cũng được! Thậm chí Tần Thọ đã sớm nghĩ xong tư thế ngủ của mình rồi, chỉ là còn phân vân xem ghé vào trên ngực ngủ, hay là gối lên bắp đùi ngủ đây. Hí.
Kết quả Hằng Nga đi vào chỗ tảng đá ở trước giường, nâng hắn lên thật cao, kiễng chân một cái, đặt Tần Thọ vào một cái hốc nhỏ trên sơn động! Còn chính nàng thì nằm ở trên giường đá, vừa đặt mình xuống đã ngáy o o!
Tần Thọ ghé vào hốc nhỏ trên tảng đá, lần nữa mất đi mộng tưởng sống của con thỏ.
Hắn không từ bỏ thò đầu ra cúi xuống thăm dò, muốn nhìn đến chút gì đó. Chỉ thấy, trong lúc ngủ mơ Hằng Nga nói thầm một câu:
-Quên thay quần áo.
Trong nháy mắt trái tim Tần Thọ đập bụp bụp bụp, con mắt cũng to hơn một vòng!
Kết quả là Hằng Nga phất ống tay áo một cái, y phục trên người lập tức thay bằng một bộ đồ ngủ bọc kín toàn thân! Còn về quá trình thay quần áo —— không có!
Tần Thọ thấy thế, ngửa mặt lên trời nhìn lên trần nhà, nói thầm một câu:
-Con mẹ nó, ông đây hận tiên thuật!
Sau đó, hai mắt vừa nhắm, mệt mỏi bao phủ toàn thân, cuối cùng cũng nằm ngáy o o.
Trong lúc ngủ mơ, Tần Thọ phảng phất nhìn thấy một con thỏ đội mũ rơm, mang theo cần câu ngồi ở đằng kia câu cá.
Hắn đến gần xem thử, chỉ thấy chỗ mà cần câu của con thỏ hạ xuống không phải một hồ nước, mà chính là một mảnh tinh không! Thứ cần câu câu cũng không phải cá, mà là từng quả tinh cầu! Giật cần câu một cái, tinh cầu bị quăng lên, đồng thời không ngừng thu nhỏ, sau cùng bay trên không trung. Con thỏ kia há miệng ra, xoạch, tinh cầu rơi vào bên trong miệng nó, bị nó nhai như là nhai đường đậu, dát két bụp bụp!
Thấy cảnh này, trên ót Tần Thọ tất cả đều là mồ hôi lạnh. Mẹ nó, tên này quá mạnh!
Đúng lúc này, con thỏ đội mũ rơm kia nghiêng đầu nhìn lại, nhếch miệng cười nói với hắn:
-Không muốn chết thì liều mạng ăn đi.
Tần Thọ sững sờ, lập tức trong lòng xiết chặt, vừa muốn nói gì, hình ảnh trước mắt vỡ vụn, ngẩng đầu một cái, bành một tiếng đụng lên nham thạch trên đỉnh đầu. Nhưng hắn cũng không thấy đau, giống như là cái thân thể con thỏ này không biết đau, giống như vốn dĩ nó không có thứ thần kinh này.
Xoa xoa con mắt, xác định chính mình còn trong sơn động, Hằng Nga còn nghiêng mặt ngủ, gió nhẹ thổi tới mang theo một chút mùi thơm của hoa quế.
Tần Thọ xác định vừa mới đó là một giấc mộng, chỉ là giấc mộng này quá chân thực! Cho tới bây giờ, hắn vẫn có thể nhớ kỹ tất cả hoàn cảnh trong mộng! Tần Thọ có loại cảm giác, giấc mộng kia có lẽ không phải là giấc mộng bình thường, có lẽ đó là thân thể của hắn đang phát thông báo sắp chết cho hắn!
"Không muốn chết, thì liều mạng ăn đi!" Câu nói này không ngừng vang lên ở trong đầu hắn.
Tần Thọ sờ sờ cánh tay, còn có chút mỏi mệt, thế nhưng hắn không muốn chết!
Sau đó Tần Thọ lần nữa lao ra, lại bắt đầu một vòng hoạt động thu cắt vỏ cây mới.
Tần Thọ không muốn làm Hằng Nga thức giấc, cho nên dự định đi đến chỗ khác xa một chút, hắn không tin là trên cái mặt trăng to như vậy chỉ có một loại đồ chơi như cây hoa quế hoa này! Hắn đi tìm lấy một vài thứ khác, lỡ như tìm thấy thì sao?
Càng chạy càng xa, bỗng nhiên, Tần Thọ nghe được một trận tiếng vù vù haha cùng bành bành bành.
CHƯƠNG 7: SAO LẠI HÈN NHƯ VẬY
CHƯƠNG 7: SAO LẠI HÈN NHƯ VẬY
Tần Thọ nghe thấy tiếng động kia còn rất dồn dập, trong lòng thầm nhủ: “Không thể nào, rừng hoang núi vắng, giữa đám cây hoa quế, chẳng lẽ lại có người dã chiến tại chỗ. Có điều động tĩnh lớn thế này hình như mãnh liệt lắm.”
Tần Thọ thận trọng tiến tới, vòng qua một bên cây hoa quế, hắn lập tức thấy được một cảnh tượng vô cùng rung động!
Giữa một khu đất trống, có một cây đại thụ, thân cây lớn tới mức đủ cho một trăm người ôm, đột ngột từ dưới mặt đất mọc lên, đâm thẳng lên trời! Còn cụ thể là cao bao nhiêu thì hắn cũng không biết, dù sao ngửa đầu cũng không nhìn thấy ngọn!
Dưới gốc cây đại thụ có một gã đàn ông, hai tay để trần, mặc một cái quần cộc rách nát vá chằng vá đụp, cầm một cái rìu to bằng cánh cửa trong tay, đổ mồ hôi như mưa đang điên cuồng chặt vào thân cây! Cái để Tần Thọ kinh ngạc chính là, cứ mỗi khi cây đại thụ này bị chặt một cái, ngay khi rìu rời khỏi, thân cây liền khép lại trong nháy mắt!
Tốc độ khép lại quá nhanh chóng, quả thực dọa người mà!
Đằng sau gã đàn ông kia là những mảnh gỗ vụn xếp chồng chất thành núi.
Tuy nói là mảnh gỗ vụn, nhưng do cái cây này rất lớn, rìu chặt cây cũng lớn, cho nên mảnh gỗ bị chặt xuống cũng lớn, chí ít là lớn hơn một con thỏ!
Tần Thọ thấy cảnh này, ý niệm đầu tiên trong đầu là: “Thần ơi! Cái tên lưu manh này chính là kẻ chơi chết con thỏ đây mà!”
Suy nghĩ thứ hai thì là: “Mẹ nó, con hàng này mạnh thật đấy! Cây rìu lớn như vậy mà hắn có thể ve vẩy như cầm rơm rạ vậy!”
Suy nghĩ thứ ba thì là: “Cái cây hoa quế này, rồi còn người chặt cây, con hàng này hẳn là Ngô Cương rồi.”
Ba cái suy nghĩ đến cùng một lúc nói cho Tần Thọ biết, nơi này không thể ở lâu! Con hàng này quá mạnh, cao lớn thô kệch, bất kỳ một cái bắp thịt nào cũng đều lớn hơn hắn! Trọng điểm nhất là, không biết tên khốn này bị vây ở đây bao nhiêu năm rồi, tuyệt đối là lão quang côn vạn năm, là loại hàng tuyệt thế hung hãn, nếu quả thật điên cuồng lên mà nói... Tần Thọ liền có cảm giác hoa cúc xiết chặt.
Thế là Tần Thọ xoay người bỏ chạy...
Chạy được hơn một trăm bước, Tần Thọ ngừng lại, nhìn Ngô Cương đang chuyên chú chặt cây, hắn suy nghĩ lại, sau đó lông mày nhướng một cái, thầm nghĩ: “Không đúng, gia hỏa này chính là thần tiên đấy! Thần tiên nào lại không cảm ứng được một con thỏ ở gần chứ.”
Nghĩ đến điểm này, Tần Thọ đánh giá cẩn thận lại Ngô Cương, nhìn một hồi, cuối cùng Tần Thọ cũng nhìn ra chút manh mối! Vành tai của con hàng này cứ run run, đầu còn hơi nghiêng. Quan trọng nhất là, Tần Thọ vừa quay người làm bộ muốn đi, rõ ràng tên đó còn nhẹ nhàng thở ra, tốc độ đốn cây chậm dần đều...
Trong nháy mắt Tần Thọ liền minh bạch, trong lòng con hàng này có quỷ! Tên khốn này đang đợi hắn đi đây mà!
Càng nghĩ càng thấy đúng, Tần Thọ nhếch miệng, bỗng nhiên hiểu rõ rất nhiều việc. Thế là khóe miệng nhếch một cái, nhảy nhảy nhót nhót chạy tới.
-Ngô Cương!
Tần Thọ đến gần đối phương, há miệng gọi!
Vừa gọi một tiếng xong thì hắn nghe một tiếng loảng xoảng, cây rìu lớn rơi trên mặt đất. Ngô Cương kinh ngạc quay đầu, hỏi:
-Ngươi... làm sao ngươi biết tên của ta?
-Ngươi có thể hiểu ta nói à.
Tần Thọ cũng giật nảy mình.
-Nói nhảm, thú ngữ cũng không phải thứ gì khó học.
Ngô Cương tỏ ra xem thường.
Tần Thọ hai mắt khẽ đảo bắt chước nói theo:
-Nói nhảm, Ngô Cương cũng không phải thứ gì cơ mật.
-Hừ! Cái thằng ranh con này, lá gan ngươi lại không nhỏ, không sợ chọc lão tử giận lên, một tay đập chết ngươi sao.?
Ngô Cương tỏ ra hung ác nhìn chằm chằm Tần Thọ nói.
Tần Thọ lại xem thường nhảy lên đống củi, hừ hừ nói:
-Cũng không phải là lần đầu tiên ngươi giết ta, muốn thử lại phục sinh ta lần nữa không?
Ngô Cương nghe xong, trong lòng run lên, nhìn chằm chằm Tần Thọ nói:
-Ngươi biết.
Lời này vừa nói ra, Ngô Cương lập tức hối hận.
Tim Tần Thọ đập thịch một cái, hai mắt đỏ bừng tiến lên, cắn vào đùi Ngô Cương một cái, mắng to:
-Tông môn nhà ngươi, quả nhiên là ngươi! Ngươi thật là, đang yên đang lành lại đánh chết một con thỏ, đánh chết thì đánh chết, ngươi lại lôi ông đây đến làm gì. Ngươi có biết ở thế giới của ta trước kia cuồng nhiệt thế nào không, đã nghe qua Kiệt Luân chưa, nghe qua TBOY, Jackson chưa, tất cả đều là đồ đệ của ta!
Ngô Cương theo bản năng thật muốn một cước đá bay con thỏ này, nhưng giống như sợ lại đá chết con thỏ, thế là nhịn xuống, kêu lên:
-Mấy thứ ngươi nói là thứ đồ gì?
Tần Thọ ngửa đầu nói:
-Ngươi không biết sao, không biết thì tốt. Khụ khụ... Ta liền nói cho ngươi hiểu, đây đều là mấy nhân vật ngưu bức! Kiệt Luân là đệ nhất vũ trụ...
Tần Thọ suy nghĩ, nói quá trừu tượng chỉ sợ đầu củ cải già này nghe không hiểu, vì vậy nói:
-Ca sĩ đệ nhất! TBOY là thần tượng của thế hệ trẻ! Jackson là vương giả nhảy! Như vậy bây giờ ngươi biết ta trâu bò thế nào rồi chứ?
-Không phải đều chỉ là con hát thôi sao...
Ngô Cương tỏ ra xem thường.
Tần Thọ nghe vậy suýt chút nữa phun ra một ngụm máu, lúc này mới nhớ tới, ở thời đại này, khiêu vũ ca hát thật chưa phát triển... Thế là Tần Thọ tiếp tục nói:
-Vấn đề là, bọn họ đều là đệ tử của ta! Mà ta, chính là vua của thế giới kia! Hậu cung giai lệ ba ngàn ngươi biết không, lụa vàng làm trướng, bạch ngọc làm giường. Nhìn ngươi là rõ ngươi không biết rồi, trộng cái bộ dạng ngu đần này không hiểu cũng bình thường! Tóm lại, ở thế giới của mình thì ông đây vô cùng giàu có. Vậy mà lại bị ngươi kéo đến một nơi ngay cả cứt chim cũng không có! Ngươi nói đi, ngươi bồi thường ta thế nào?
-Bồi thường ngươi?
Ngô Cương cười ha ha, cầm lên bản rìu lớn, bắt đầu đào một cái hố trên mặt đất.
Tần Thọ buồn bực ló đầu vào hỏi:
-Ngươi đang làm gì?
-Làm một cái lò đất, lát nữa làm thỏ hầm.
Ngô Cương nghiêm túc nói.
Tần Thọ nghe vậy, mặt già tối sầm, trong lòng tự nhủ: Đây là không cần mặt mũi lại gặp được càng không biết xấu hổ sao? Vậy thì tốt, xem xem da mặt ai dày hơn!
Tần Thọ hừ một tiếng, cũng không chạy, an vị ở bên cạnh nhìn Ngô Cương đào hố.
Ngô Cương thở hổn hển đào một lúc, thấy cái con thỏ này lại không sợ, cũng không chạy, ngược lại còn ngồi ở bên cạnh nhìn thì tò mò hỏi:
-Ngươi nhìn cái gì.
-Nhìn xem ngươi ra vẻ đến khi nào.
Con thỏ vô cùng nghiêm túc nói.
Ngô Cương nghe vậy, lông mày nhướn lên hỏi:
-Ngươi cho rằng ta đang nói đùa?
Tần Thọ đáp:
-Được rồi, đừng đùa, nếu ngươi thật sự dám giết ta, thì đã đánh chết con thỏ còn phục sinh nó lại làm gì. Cứ thế đào hố nấu luôn không phải là xong rồi?
Ngô Cương yên lặng... thế rồi lập tức cười nói:
-Cái con thỏ chết tiệt nhà ngươi đến là khôn khéo, nhưng ngươi nên biết ta có thể giết ngươi một lần, phục sinh ngươi một lần. Vậy thì cũng có thể giết ngươi lần thứ hai, phục sinh ngươi lần thứ hai. Ngươi tin hay không?
Tần Thọ nhún nhún vai nói:
-Tin, cũng không tin. Dù sao ta thấy ở nơi này quá tịch mịch, nhàm chán... Ta liền đánh cược với ngươi một lần, hoặc là ngươi giết ta, hoặc là đợi đến ngày người của Thiên Đình đến, ta sẽ đi cáo trạng.
Nghe nói như thế, Ngô Cương giận tím mặt, vung lưỡi búa lên bổ xuống trán Tần Thọ, tốc độ vô cùng nhanh!
Mà Tần Thọ thì mở to hai mắt, duỗi cổ, một bộ khẳng khái hy sinh, dáng vẻ ông đây không sợ!
CHƯƠNG 8: CŨNG HÈN NHƯ VẬY