Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1027: CHƯƠNG 1027: LỜI NÓI CỦA ANH THẬT SỰ RẤT ĐAU (2)

Bất cứ ai bị một kẻ có quyền thế như vậy nhắm vào, chắc chắn sẽ sợ đến mức đêm đêm mất ngủ.

Gan có to bằng trời cũng phải sợ mất mật.

Nhưng đám người Viện trưởng Hách lại tỏ ra dửng dưng, thậm chí còn hơi buồn cười. Dù sao ông cũng là viện trưởng bệnh viện tâm thần, trình độ học vấn và phẩm chất đạo đức đều thuộc hàng cực phẩm.

Ông không hề chế nhạo đối phương mà chỉ bình tĩnh nói chuyện với ông Lý.

Viện trưởng Hách nói: “Ông Lý, ông bình tĩnh lại trước đã. Tôi có vài chuyện muốn nói với ông, chuyện này quan trọng hơn nhiều, nó liên quan đến tương lai của ông. Có lẽ ông không muốn nghe, nhưng tôi lại buộc phải nói cho ông biết.”

“Hừ, bình tĩnh? Giết cháu trai tôi mà ông bảo tôi bình tĩnh à? Tôi thề sẽ khiến các người phải trả một cái giá cực đắt, tôi sẽ dùng pháp luật để trị các người.” Ông Lý tức giận gầm lên. Nhắc đến pháp luật lúc này nghe có hơi nực cười, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, chuyện xảy ra giữa ban ngày ban mặt, muốn che giấu cũng khó.

Những chuyện thằng cháu ông ta làm đều diễn ra trong bóng tối, cho dù có vứt xác ra đường bị người ta phát hiện rồi truy cứu, cũng chẳng ai dám truy cứu đến tận đầu ông ta.

Bởi vì thế lực ngầm của ông ta đủ để thao túng mọi thứ, chặn đứng bất kỳ cuộc điều tra nào.

Chỉ là không ngờ lại bị Từ Tử Hạo phát hiện.

Mà Từ Tử Hạo lại chẳng phải người thường.

Nhưng khi cậu ta đã nhúng tay vào, mọi chuyện trở nên cực kỳ phức tạp, cuối cùng mới ra nông nỗi này.

Viện trưởng Hách nói: “Ông Lý, ông có biết cậu ấy là ai không?”

Ông Lý lạnh lùng đáp: “Là ai cũng không quan trọng, đã giết cháu trai tôi thì trên đời này chẳng ai che chở nổi cho hắn.”

Viện trưởng Hách dường như đã đoán được đối phương sẽ nói vậy, bình tĩnh đáp: “Cậu ấy tên là Lâm Phàm, có lẽ ông cũng từng nghe qua cái tên này rồi. Cho dù cậu ấy có chọc thủng trời thì trời cũng chẳng dám hó hé gì đâu.”

Lâm Phàm?

Ông Lý đang bừng bừng lửa giận bỗng thấy cái tên này quen quen, sau đó liền nhìn kỹ gương mặt của người kia.

Trong lòng ông ta chấn động.

Vô số hình ảnh hiện lên trong đầu.

Sắc mặt dần trở nên nặng nề.

Không thể nào.

Nếu thật sự là người đó thì đây chính là một tai họa ngập đầu đối với ông ta.

Từ Tử Hạo cười phá lên: “Nực cười! Còn đòi báo thù cho nó à? Ông có biết cậu ấy là ai không mà không đi nghe ngóng thử xem, chúng ta có thể sống sót dưới tay Tà Vật và các chủng tộc lớn trong vũ trụ là nhờ vào ai? Cho dù là người quyền lực nhất thế giới này đến đây cũng không dám nói những lời như ông vừa nói trước mặt Lâm Phàm đâu.”

“Haha!”

“Thằng cháu súc sinh của ông tự tìm đường chết, đừng có trách người khác.”

Viện trưởng Hách nói chuyện với ông Lý rất uyển chuyển.

Ý tứ đã quá rõ ràng.

Những lời ông vừa nói chỉ là mơ mộng hão huyền, không thể thành sự thật, nên sớm tỉnh táo lại đi.

Nhưng Từ Tử Hạo thì nói thẳng toẹt ra.

Câu nói này như một nhát dao đâm thẳng vào tim ông Lý, đánh sập tất cả niềm kiêu hãnh của ông ta.

Lâm Phàm bước đến trước mặt ông Lý: “Cháu trai ông là người xấu, tôi xử lý giúp ông rồi. Ông không cần cảm ơn, cũng không cần nói gì cả. Tôi biết ông đang rất đau lòng, nhưng mong ông có thể thông cảm cho những chuyện như thế này.”

Ông Lý nhìn Lâm Phàm với ánh mắt u ám. Ông ta không ngờ đối phương lại dám bước tới nói những lời chọc tức mình như vậy. Dù thế, ông ta vẫn nén giận, chỉ dùng ánh mắt ghim chặt lấy anh, như muốn nói... được lắm, được lắm.

“Hy vọng ông có thể cải tà quy chính.”

Lúc Lâm Phàm quay người định đi, anh như sực nhớ ra điều gì, bèn quay lại nói thêm một câu.

Anh đi đến bên cạnh ông Trương.

“Nổ banh xác rồi.”

“Ừ, tôi thấy rồi, lợi hại thật.”

“Ông nói đúng lắm, loại người như vậy cho nổ banh xác là tốt nhất, nếu không sẽ còn nhiều người phải đau lòng hơn.”

“Đúng vậy, tôi luôn tin vào quyết định của cậu.”

“Tôi cũng tin ông.”

Hai người họ nói chuyện rất nhỏ.

Những lời này nghe qua khiến người ta phải rùng mình.

Nhưng đối với họ, đây lại là chính nghĩa.

Viện trưởng Hách nói: “Ông Lý, cháu trai ông ra đi rất thanh thản, không phải chịu đau đớn gì nhiều. Nếu cần giúp đỡ, tôi có quen một người bạn chuyên làm mô hình, tay nghề của họ tốt lắm, có lẽ có thể tạo ra một mô hình hoàn chỉnh đấy.”

Đúng là giết người không cần dao.

Người ta đã bị đâm một nhát, các người còn thấy chưa đủ, lại xát thêm muối lên vết thương, rồi bồi thêm một nhát dao gỉ nữa.

Mặt ông Lý lúc này đỏ bừng, lửa giận ngùn ngụt trong lòng, nhưng sức chịu đựng của ông ta quả thực phi thường, cuối cùng vẫn không bị lời nói của Viện trưởng Hách làm cho tức hộc máu.

“Đi.”

Một chữ này được gằn ra từ cổ họng khàn đặc, trầm thấp của ông ta.

Những vệ sĩ đi theo đều là người thường.

Chưa bao giờ gặp phải chuyện kinh khủng thế này.

Họ vội vàng đỡ ba vệ sĩ kia dậy rồi nhanh chóng rời đi.

“Viện trưởng, chuyện này... không sao chứ ạ?” Vị chủ nhiệm lâu năm dè dặt hỏi nhỏ.

Viện trưởng Hách đáp: “Sợ cái gì mà sợ.”

Ông rất muốn nói thẳng với vị chủ nhiệm lâu năm rằng, sợ cái gì mà sợ, ông có biết từ lúc tốt nghiệp đến giờ tôi đã quen biết bao nhiêu tai to mặt lớn không, ai dám động vào tôi chứ?

Huống hồ, Lâm Phàm là người của Thanh Sơn chúng ta, muốn động vào tôi thì cũng phải xem xem có đủ bản lĩnh đó không đã.

Chính là ngang ngược như vậy, bá đạo như vậy đấy.

Vị chủ nhiệm lâu năm vô cùng khâm phục viện trưởng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!