Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1028: CHƯƠNG 1028: THẬT HAY GIẢ KHÔNG QUAN TRỌNG, MIỄN LÀ HỌ TIN

“Đi câu cá thôi.” Lâm Phàm nói.

Ông Trương đáp: “Lâu lắm đấy.”

Chủ nhiệm Trương dày dạn kinh nghiệm thật sự nể sát đất, vừa mới xảy ra chuyện kinh khủng như thế mà vẫn còn tâm trạng đi câu cá, rõ ràng là chẳng thèm để bụng chuyện vừa rồi.

Có lẽ cậu ta thật sự không bị ảnh hưởng chút nào.

Viện trưởng Hách đáp: “Được, dẫn mọi người đi câu cá.”

Sau đó, chủ nhiệm Trương vội vàng gọi mấy người đến dọn dẹp vết máu trên mặt đất. Chuyện này ảnh hưởng không nhỏ, lỡ có ai đưa bệnh nhân đến mà thấy cảnh này, khéo lại tưởng bệnh viện Thanh Sơn là chốn giang hồ bạo lực mất.

Nếu chuyện đó xảy ra thật.

Thì mất bao nhiêu là tiền viện phí.

Đừng thấy bệnh viện vừa được quyên góp một trăm triệu mà xem thường, cho dù có là một tỷ thì cũng không thể bỏ qua những món hời nhỏ được. Kiến tuy nhỏ nhưng cũng là thịt, miếng ăn đến miệng rồi sao có thể bỏ qua được.

Từ Tử Hạo vốn chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với Lâm Phàm.

Chủ yếu là vì lần trước cậu ta và Lâm Phàm luận bàn, kết quả bị Lâm Phàm bẻ gãy bảo kiếm, trong lòng cậu ta vẫn luôn ấm ức, thế nên mới nghĩ, tôi đã không phải đối thủ của anh thì tránh xa anh một chút cho lành.

Dù sao đi nữa thì Từ Tử Hạo tôi cũng là một thiên tài.

Gặp phải loại tồn tại như anh, tôi thật sự bái phục, đánh không lại, chẳng lẽ trốn cũng không xong à?

Nhưng bây giờ.

Từ Tử Hạo thật sự khâm phục Lâm Phàm, pha xử lý vừa rồi quá đẹp, chút thù vặt vãnh kia cũng bay sạch.

“Lâm Phàm, anh ngầu thật đấy!”

“Chào cậu, xin hỏi cậu là ai vậy?”

Tâm trạng của Từ Tử Hạo đang phơi phới bỗng nguội lạnh khi nghe câu trả lời của Lâm Phàm, cậu ta trợn tròn mắt, cổ họng nghẹn ứ như có cục máu đông, nuốt mãi không trôi.

“Anh không biết tôi là ai sao?”

Lâm Phàm nhìn một lúc rồi lắc đầu: “Ngại quá, tôi thật sự không nhớ ra cậu là ai. Chúng ta từng gặp nhau rồi à?”

“Chưa hề, tôi cũng không biết anh là ai, chào nhé.”

Từ Tử Hạo chẳng buồn nói thêm lời nào. Mẹ kiếp, phí công ông đây nhiệt tình với anh! Từ nay về sau, chúng ta xem như chưa từng quen biết!

Nhìn bóng lưng người kia rời đi.

Lâm Phàm lẩm bẩm.

“Người này lạ thật.”

Trụ sở bộ phận đặc biệt.

Độc Nhãn Nam rầu rĩ đứng trước cửa sổ.

Ai mà hiểu được tâm trạng của ông ta lúc này cơ chứ, thật sự rất mệt mỏi, nhưng đôi khi, cũng rất sảng khoái.

Cường giả của các đại tộc trong vũ trụ xuất hiện ngày càng nhiều, mà chẳng có tên nào thân thiện cả.

Tuy thực lực của ông ta đã có bước tiến lớn, nhưng so với những cường giả của các đại tộc kia, vẫn có một khoảng cách không hề nhỏ.

Nhưng nghĩ đến Lâm Phàm thì lại thấy nhẹ nhõm.

Mặc kệ các đại tộc trong vũ trụ có cử ai đến, chỉ cần có Lâm Phàm, tất cả đều không thành vấn đề.

Cốc cốc.

“Vào đi.”

Độc Nhãn Nam trở về chỗ ngồi, còn cả đống việc lặt vặt cần ông ta giải quyết. Trợ lý Kim Hòa Lị rất tài năng, có thể quán xuyến rất nhiều việc, nhưng gần đây ông ta lại nhàn rỗi hơn hẳn, kể từ khi mang kinh Phật từ núi Phổ Đà về, ông ta phải tìm rất nhiều chuyên gia tinh thông Phật lý để phiên dịch.

Hy vọng sẽ tìm được thứ gì đó hữu ích.

Cũng vì mang về một lượng lớn kinh Phật, tình trạng sinh viên đổ xô vào bốn học viện lớn đã không còn, thay vào đó, số người muốn gia nhập Phật Học Viện ngày càng tăng.

Giống như một công ty nắm trong tay công thức quan trọng nào đó, tin tức rò rỉ ra ngoài làm giá cổ phiếu tăng vọt, sau đó chỉ cần chờ đợi kết quả cuối cùng bùng nổ.

“Cái lão họ Từ kia, ông đúng là nham hiểm.”

Không ngờ lại có một người ngoài dự đoán xuất hiện.

Lâm Minh Đạo tức đến bốc khói, ông ta vì thành phố Duyên Hải mà vào sinh ra tử, đầu rơi máu chảy, không ngờ xong việc lại chẳng có ai ngó ngàng tới, đây là chuyện con người có thể làm được sao?

Rầm!

Độc Nhãn Nam đột nhiên đứng dậy, đập mạnh tay xuống bàn.

Tiếng động trầm đục vang lên.

Lâm Minh Đạo giật nảy mình, suýt nữa thì nhảy dựng lên. Mình còn chưa kịp gây sự, ông đã ra đòn phủ đầu rồi, đúng là vô sỉ hết chỗ nói!

Độc Nhãn Nam như bừng tỉnh: “Tôi cứ thấy quên quên chuyện gì đó, mãi đến khi ông đến tìm tôi mới nhớ ra, thì ra là tôi quên mất ông, đáng chết, sao họ có thể làm thế được chứ? Lâm Minh Đạo ông đã vì thành phố Duyên Hải mà trả giá lớn như vậy, xong việc lại không một ai nhớ tới ông sao?”

“Tôi đã dặn dò kỹ rồi, dù thế nào cũng phải chăm sóc ông thật tốt.”

Lâm Minh Đạo có một bụng lời muốn nói mà bị Độc Nhãn Nam làm cho ngớ người.

“Không có.”

Độc Nhãn Nam đứng dậy, quan tâm hỏi: “Bây giờ thế nào rồi? Có chỗ nào không khỏe không?”

“Không có.”

Lúc trên đường tới đây, Lâm Minh Đạo đã nghĩ sẵn xem nên mắng chửi Độc Nhãn Nam thế nào rồi.

Các người còn là người không?

Xong chuyện thì chẳng ai thèm đoái hoài đến ông ta, nằm bên đường còn bị một đứa trẻ xem là ăn mày, bố thí cho một đồng. Đối với ông ta, sự sỉ nhục này là do toàn bộ thành viên của bộ phận đặc biệt đã không hành động.

“Khoan đã, ông đừng có nói mấy lời này với tôi, thiếu chút nữa là bị ông lừa rồi đấy. Ông biết tôi bị thương, lúc đi sao không tới thăm tôi? Ông cũng tuyệt tình quá rồi đấy.” Lâm Minh Đạo rất không phục.

Đúng là đồ cầm thú.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!