Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 107: CHƯƠNG 107: TIẾNG KÈN RÉO RẮT PHIỀN LÒNG NGƯỜI

Lâm Phàm ngập ngừng giơ nắm đấm, cẩn thận hỏi lại: "Thật sự không sao chứ ạ?"

Lưu Khải tự tin hất cằm: "Không sao đâu, cứ đấm đi, nhưng cậu phải cẩn thận đấy, cơ thể tôi bây giờ cứng như thép vậy, lát nữa lỡ đau tay thì đừng có ăn vạ tôi nhé."

Y vỗ vỗ lên bụng, tràn đầy tự tin.

Nếu biết dùng cách này có thể thu hút sự chú ý của bệnh nhân tâm thần, bày trò cho họ vui, Lưu Khải đã làm từ sớm rồi.

Việc gì phải giả ngu giả ngơ nghe Lâm Phàm và lão Trương chém gió về chuyện sốc điện làm gì cho mệt.

"Cố lên!"

Lão Trương hào hứng vỗ tay cổ vũ Lâm Phàm, dù tay vẫn còn đau âm ỉ, nhưng lòng ông không giấu được sự kích động trước cơ thể thần kỳ của người bạn mới, cái bụng của Lưu Khải cứng thật đấy.

Lưu Khải khá tự tin vào thực lực của mình.

Đương nhiên, đó là khi đối mặt với người thường chứ không phải tà vật.

Y thầm nghĩ, chỉ cần thi triển một chút đạo thuật nho nhỏ mà có thể khiến hai bệnh nhân tâm thần này vui vẻ đến vậy thì hoàn toàn xứng đáng.

"Đừng căng thẳng, đừng sợ, cứ tới đi." Lưu Khải mỉm cười thúc giục.

Chỉ mới tiếp xúc với họ nửa buổi, y đã nhận ra thế giới của bệnh nhân tâm thần thực ra rất đơn giản, việc mưu cầu hạnh phúc cũng rất đơn giản. Thường thì chỉ một chuyện nhỏ nhặt cũng đủ khiến họ vui vẻ cả ngày, đây quả là một phẩm chất đáng quý.

Chẳng trách viện trưởng Hách lại để ý đến Lưu Khải.

Anh chàng này đúng là một người dễ đồng cảm với người khác.

"Được, vậy tôi đấm cậu nhé."

Lâm Phàm đứng trước mặt Lưu Khải, tay trái khẽ xoa nắm đấm tay phải. Bạn mới đã bảo mình đấm y thì hắn sẽ đấm, nhưng nhất định phải ra đòn thật nhẹ, cực kỳ nhẹ, nếu không nắm đấm của mình sẽ làm cậu bạn này đau mất.

Cách đó không xa.

Các sinh viên ưu tú tốt nghiệp từ bốn học viện lớn vẫn đang vui vẻ giao lưu với các bệnh nhân tâm thần khác.

Trong đó có một cậu sinh viên lấy ra chiếc kèn yêu thích, phồng má thổi.

Tiếng kèn réo rắt vang vọng khắp nơi.

"Hừm, âm thanh này nghe cứ sai sai thế nào ấy nhỉ."

Nghe tiếng kèn, Lưu Khải lơ đãng quay đầu nhìn lại. Rõ ràng không khí bên đó vẫn rất vui vẻ, náo nhiệt, nhưng tim y lại đập thình thịch, lòng hoang mang khó hiểu. Cảm giác này rất khó tả, không biết từ đâu đến, chỉ biết là y không thích tiếng kèn của cậu bạn kia chút nào.

Bỗng dưng trong đầu Lưu Khải hiện lên một đoạn văn y từng đọc...

Ngàn năm tỳ bà, vạn năm tranh.

Nhị hồ réo rắt một đời người, kèn vừa cất tiếng, vở kịch hạ màn.

Lần đầu nghe kèn chẳng hiểu gì, nghe lại lần nữa đã nằm trong hòm. Đường xuống suối vàng hồn phách xiêu, đài Vọng Hương nhớ chuyện năm xưa. Chén canh Mạnh Bà quên kiếp này, cầu Nại Hà vương vấn tàn hồn, kiếp sau vẫn là người Hoa Hạ.

"Ha ha!"

"Lạ thật, sao mình lại nghĩ đến chuyện này nhỉ?”

Lưu Khải lắc mạnh đầu, gạt phắt những suy nghĩ vẩn vơ ra khỏi đầu, sau đó quay lại gật đầu với Lâm Phàm.

"Đến đây!"

Khóe miệng y nở một nụ cười nhẹ.

Không ngờ có ngày y lại dùng sở học của mình để mua vui cho bệnh nhân tâm thần, nhưng khi thấy vẻ mặt vui vẻ của một già một trẻ đối diện, Lưu Khải cảm thấy việc này rất đáng giá.

Lâm Phàm vung một quyền tới.

Một giây trước khi nắm đấm của Lâm Phàm chạm vào da thịt Lưu Khải, nụ cười trên môi y vẫn còn tươi rói đầy tự tin, nhưng rất nhanh, nụ cười của gã trai tội nghiệp dần tắt ngóm. Y há hốc miệng, lưỡi thè ra, mắt trợn tròn, thiếu chút nữa là tự cắn vào lưỡi.

Tất cả diễn ra quá nhanh.

Chỉ trong một cái chớp mắt.

Ầm!

Lưu Khải bay vèo ra ngoài, y nhìn thấy trời xanh mây trắng, thấy cả mặt trời chói chang trên cao, thời tiết hôm nay đẹp thật.

Y thấy mọi thứ, nhưng lại không nhận ra ý thức của mình đang dần mơ hồ.

Bên tai Lưu Khải tĩnh lặng đến lạ thường, y không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Khóe miệng có chất lỏng gì đó trào ra, y không biết là gì, chắc là nước miếng thôi.

Chẳng hiểu tại sao.

Trong đầu Lưu Khải lại văng vẳng tiếng kèn ai oán ban nãy.

Y muốn mở miệng nói gì đó, nhưng lúc này đã không còn sức để nói thêm lời nào.

Có người chú ý đến tình hình bên này, nhưng chẳng ai để tâm.

Nhiều nhất cũng chỉ là cảm thán, cậu sinh viên kia có tâm thật, vì để chọc cho bệnh nhân tâm thần vui mà diễn sâu thật đấy.

Lưu Khải bay ngược ra xa hơn chục mét, lưng nện mạnh xuống đất, lúc đập xuống đất còn nảy lên một cái. Máu tươi từ miệng và mũi tuôn ra, trên bụng còn hằn rõ một vết quyền đỏ ửng.

Dòng suy nghĩ cuối cùng của y là...

"Mình đang làm cái quái gì ở đây vậy?"

"Tuyệt vời!" Lão Trương thấy Lưu Khải bay xa như vậy thì phấn khích vỗ tay, "Lâm Phàm, cậu chỉ dùng một quyền đã đánh cậu ta bay xa thế, lợi hại thật."

Lâm Phàm cũng thấy rất hào hứng: "Tôi cũng không ngờ mình lại lợi hại như vậy."

Hắn muốn chơi tiếp với Lưu Khải, còn muốn thử lại một lần nữa.

Nhưng thời gian dần trôi.

Lâm Phàm và lão Trương chợt phát hiện Lưu Khải vẫn nằm im ở đó, không nhúc nhích, cũng chẳng có phản ứng gì.

Lâm Phàm vội vàng chạy tới, lão Trương theo sát phía sau.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, cả hai đều sợ đến ngây người.

"Cậu ta..." Lão Trương chỉ vào Lưu Khải đang bê bết máu, giọng nói cũng run lên.

Mà Lâm Phàm nhìn thấy người bạn mới quen biến thành thế này, nụ cười trên mặt cũng cứng lại. Hắn nhận ra hơi thở của Lưu Khải đang yếu dần, có lẽ cậu bạn này sắp toi rồi...

"Mình... mình sao lại có thể đánh chết người bạn chịu chơi với chúng ta thế này?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!