Lâm Phàm vừa sợ hãi vừa tự trách. Rõ ràng ban nãy hắn đã kiểm soát lực đấm của tay phải rồi, tại sao y lại chảy máu thế này? Chẳng phải y đã bảo cứ đấm đi, sẽ không sao hết mà? Cớ sao giờ y lại bất tỉnh, trông như sắp chết thế kia?
Thấy Lâm Phàm khổ sở vò đầu bứt tóc, lòng Lão Trương cũng trĩu nặng. Ông vội an ủi bạn mình:
"Cậu đừng lo, tôi sẽ cứu sống cậu ta, tôi nhất định sẽ cố hết sức, tin tôi đi."
Vừa dứt lời, Trương lão đầu liền lôi bảo bối giấu trong ngực áo ra, ngồi xổm xuống bên cạnh Lưu Khải.
Với vẻ mặt nghiêm túc và tập trung, ông rút ra một cây ngân châm.
Ông quan sát vô cùng cẩn thận, vừa phát hiện mục tiêu trông ngứa mắt là hạ châm xuống ngay, động tác vừa nhanh, vừa chuẩn, lại vừa tàn nhẫn.
Châm thứ nhất!
Lâm Phàm đứng bên cạnh, vẫn chìm trong dằn vặt.
Tuy là bệnh nhân tâm thần, nhưng hắn cũng rất hiểu chuyện. Hắn luôn đối xử chân thành với những người bằng lòng kết bạn với mình, chưa bao giờ có ý định làm tổn thương họ.
Lâm Phàm thật lòng tin tưởng bạn bè.
Người bạn này đã nói không sao, còn quan tâm dặn dò Lâm Phàm phải cẩn thận tay mình, khiến hắn cảm thấy vô cùng ấm áp.
Thế nhưng không ngờ...
Tình cảnh của Lưu Khải bây giờ là điều mà hắn không bao giờ muốn thấy.
Châm thứ hai!
Lão Trương cực kỳ nhập tâm, vài giọt mồ hôi lấm tấm trên thái dương. Chưa bao giờ ông cảm thấy hao tâm tổn sức đến vậy, gần như mỗi một kim châm xuống đều dốc hết tâm can.
Châm thứ ba!
Châm thứ tư!
Châm thứ năm!
...
Châm thứ mười!
Một già một trẻ bên này vẫn đang miệt mài “cứu chữa” cho Lưu Khải.
Còn ở phía xa, trên hành lang dẫn ra bãi cỏ.
Nhân viên công tác của bộ môn đặc thù vui vẻ nói: "Hách viện trưởng, ngài xem lứa học viên lần này đi. Tôi thấy bọn họ đều là những người trẻ rất hiểu chuyện. Đặc biệt là cậu trai mà ngài vừa hỏi tôi ấy, biểu hiện của cậu ta rất tốt. Ngài xem kìa, để xoa dịu tinh thần cho các bệnh nhân, cậu ta đã nỗ lực đến mức nào."
“Tôi không để ý lúc nãy, sao cậu nhóc kia lại nằm ở đó?” Hách viện trưởng giật mình hỏi.
"À, ban nãy Lưu Khải đã thi triển đạo thuật Kim Cương Bất Hoại, tuyệt kỹ của học viện Mao Sơn bọn họ, khiến cho da thịt toàn thân cứng như đá tảng."
"Sau đó y đứng yên cho hai bệnh nhân tâm thần kia đấm một quyền. Đến khi cậu trai trẻ kia ra tay, y liền chủ động bay ra ngoài, ha ha ha, đúng là thú vị thật."
"Ồ, ngài đang gọi cho ai vậy?"
Nhân viên công tác của bộ môn đặc thù tò mò nhìn vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm trọng của Hách viện trưởng.
Lúc này, Hách viện trưởng đang thuần thục bấm số điện thoại.
Động tác quen thuộc đến mức khiến người ta phải đau lòng.
Ông đã chịu đựng quá đủ những chuyện dở khóc dở cười thế này rồi.
"Thanh..."
"Không cần nói, chúng tôi biết rồi, xe đang trên đường đến."
"Cúp máy đây, đang lái xe."
Hách viện trưởng chỉ vừa kịp thốt ra một chữ "Thanh...", đầu dây bên kia đã lập tức ngắt lời. Đối với họ, số điện thoại này quá đỗi quen thuộc. Chỉ cần màn hình hiện lên dòng chữ "Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn" thì không cần nhiều lời, cứ điều xe cứu thương đến thẳng là được.
Hách viện trưởng cúp máy rồi vội vã chạy về phía mấy người Lâm Phàm.
Nhân viên công tác của bộ môn đặc thù nhíu mày, cảm thấy có gì đó kỳ quái, cũng vội chạy theo ra bãi cỏ. Hắn thầm nghĩ, có gì mà phải căng thẳng chứ, chỉ là đùa giỡn thôi mà, chắc chắn không có chuyện gì đâu. Chẳng lẽ ngài thật sự nghĩ sinh viên tốt nghiệp từ tứ đại học viện chúng tôi yếu ớt đến vậy sao?
À không, có lẽ Hách viện trưởng lo cho hai bệnh nhân tâm thần kia, sợ tay họ bị đau. Ừm, chắc chắn là vậy! Dù sao thì công pháp của học viện Mao Sơn hắn cũng biết rõ, một khi thi triển thì cơ thể đúng là cứng như đá tảng thật.
...
Châm thứ mười ba được hạ xuống.
Hự!
Lưu Khải, người vốn đã ngừng thở trong giây lát, đột nhiên hít vào một hơi thật sâu.
"Cứu được rồi, tôi cứu được rồi, cậu không cần tự trách nữa, cậu ta không chết đâu." Trương lão đầu lau mồ hôi trên trán, vui mừng reo lên.
Lâm Phàm mừng rỡ: "Thật sao ạ?"
"Ừm, thật." Trương lão đầu khẳng định.
"Cháu hứa, từ nay về sau sẽ không bao giờ đánh bạn bè nữa." Lâm Phàm siết chặt nắm đấm, kiên quyết thề với lòng. Nếu có lần sau, hắn nhất định sẽ chặt cái tay này đi.
Đúng lúc đó.
Hách viện trưởng vội vã chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì chẳng buồn hỏi han gì thêm, chỉ có ánh mắt lộ rõ vẻ thương cảm cho người thanh niên đang nằm trên đất.
Nhưng nhân viên công tác của bộ môn đặc thù thì không thể bình tĩnh như vậy. Hắn trợn mắt há mồm nhìn hiện trường máu me, vội vàng hét lên:
"Bác sĩ... Mau gọi bác sĩ tới đây."
"Không, không phải, sinh viên của học viện Y gia đâu rồi, mau đến cứu người!"
Bí bo! Bí bo! Bí bo!
Một chiếc xe cứu thương dừng lại cái "kít" một cách đầy thuần thục trước sảnh Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Bác sĩ và y tá nhanh nhẹn đẩy băng ca xuống, chạy như bay vào trong.
"Bệnh nhân ở đâu?"
Câu hỏi quen thuộc, khung cảnh quen thuộc, động tác đẩy băng ca cũng quen thuộc nốt. Chỉ có đối tượng bệnh nhân là đã thay đổi. Trước đây, bệnh nhân khá cố định, loanh quanh cũng chỉ có một già một trẻ kia. Nhưng bây giờ, bệnh viện Thanh Sơn thỉnh thoảng lại thay đổi "khẩu vị", cung cấp thêm "máu mới" cho bệnh viện đa khoa của họ.
"Bệnh nhân này..."
Bác sĩ nhìn tình trạng của Lưu Khải thì khẽ thở dài. Ông ta nhẹ nhàng ấn lên người y, không sai, xương cốt gãy nát rất nghiêm trọng, nhìn bằng mắt thường cũng đoán được. Vết quyền ngay ổ bụng trông rất rõ ràng, đây chính là vết thương chí mạng. Cú đấm với lực kinh hoàng đã làm gãy xương lồng ngực, tuy chưa chụp X-quang thì không thể biết rõ tình hình bên trong, nhưng nhìn bộ dạng của Lưu Khải lúc này, bác sĩ đoán chắc là y đã bị xuất huyết nội tạng rồi.